Tiểu Hồ Lục và Hồ Danh cũng đến rồi.
Hai chiếc xe ba gác chất đầy ắp hàng hóa, bon bon đạp hướng về phía trong núi. Đến đoạn đường hoang mấy trăm mét cuối cùng khó đi, mấy người đành xuống xe đẩy bộ.
Giản Tinh Hạ bảo Hồ Danh chạy về trước: "Lấy bốn chai nước ngọt ngâm xuống giếng cho mát đi em."
Hồ Danh cực kỳ khoái chí với nhiệm vụ này, ba chân bốn cẳng chạy cái tót đi mất.
Giản Tinh Hạ vừa đẩy xe vừa hỏi tiểu Hồ Lục: "Thật sự không muốn đi học nữa à?"
Ban đầu tiểu Hồ Lục không muốn nói, nhưng dù sao Giản Tinh Hạ cũng được coi là sinh viên đại học đầu tiên của thôn Lục An, hơn nữa từ hồi nhỏ đã là người chị hay dắt cậu bé đi chơi cùng, nên cậu vẫn chịu mở lòng với cô.
"Bố em bị gãy chân, không có tiền tập phục hồi chức năng nên giờ vẫn chưa xuống giường đi lại được mấy. Việc nhà chỉ có một mình mẹ em làm, có lần bố em tắm bị ngã, mẹ em còn chẳng đỡ nổi."
Cậu bé mới mười sáu tuổi, nhưng trong một gia đình như vậy, đã phải oằn lưng gánh vác nửa phần trụ cột.
"Với lại, ở thôn đi học bất tiện lắm, em trọ học thì không về nhà giúp được, mà không trọ học thì ngày nào cũng đi xe buýt tốn bao nhiêu là tiền."
Thu nhập bình quân đầu người của thôn Lục An năm ngoái mới chỉ đạt 4.000 tệ. Tuy nói sống dựa vào núi rừng thì không lo chết đói, nhưng cứ đụng đến tiền nong thì chẳng có mấy nhà dư dả cả.
Giản Tinh Hạ nhìn con đường đất vàng dưới chân, trong lòng trĩu nặng.
Chuyển hết đồ đạc mua được về nhà xong xuôi, lúc chuyến xe tải quay đầu, Giản Tinh Hạ đã mua vé cho cả bác gái Lục và Phương Phương. Tính thêm cả mười tệ tiền cước chỗ để đồ, tổng cộng cô tiêu hết hai mươi lăm tệ.
Mua nước ngọt tốn 168 tệ.
Tiền tiết kiệm -193, số dư còn 3.370 tệ.
……
Cái nóng tháng Bảy đang độ gay gắt nhất, giữa trưa nắng chang chang về đến nhà, mấy người đều chẳng nuốt nổi cơm.
Phương Phương lôi chỗ quẩy thừng và cơm cháy mua ở chợ ra, coi như ăn tạm một bữa.
Giản Tinh Hạ hái vài quả đào, bốn người ngồi dưới mái hiên nhà cũ, vừa gặm đào, vừa uống nước ngọt, vừa nhai quẩy thừng và cơm cháy giòn rụm, cảm giác như được quay trở lại thuở ấu thơ.
Đại Hoa đủng đỉnh dạo bước quanh chân họ, mổ nhặt những mảnh vụn cơm cháy và quẩy thừng rơi vãi.
Được một lúc thì bác Lục đi tới.
Bác mang gạo và dầu ăn đến cho Giản Tinh Hạ: "Bác gái bảo cháu muốn mua gạo, năm mươi cân có đủ không? Còn có chút kê với khoai lang, bác cũng bẻ cho cháu chục bắp ngô, cháu cứ ăn tạm đi nhé."
Giản Tinh Hạ vội vàng mở cổng đón người: "Chắc là đủ rồi ạ, cháu cứ ăn dần đã."
Bác Lục nghe vậy bật cười: "Cháu có mỗi một mình, năm mươi cân gạo đủ cho cháu ăn hai ba tháng rồi ấy chứ."
Giản Tinh Hạ đương nhiên là biết rõ điều đó, nhưng trong cái núi này đâu chỉ có mỗi mình cô, lỡ lại gặp những người như Đào Nha hay Từ lão bá, kiểu gì cô chẳng phải giữ người ta lại ăn cơm.
"Bác Lục à, thế thì bác đoán sai rồi, sức ăn của cháu khủng lắm đấy, hồi ở trường cháu có tiếng là dạ dày vương luôn đấy ạ."
"Thật sao?" Phương Phương sáp lại hóng hớt, nhìn ngó Giản Tinh Hạ từ trên xuống dưới, kiểu gì cũng thấy cô không giống kiểu người ăn thùng uống vại.
Bác Lục thì lại tin đôi phần: "Nói mới nhớ, bà ngoại cháu cũng y hệt thế, nhìn bà lão gầy gò bé nhỏ thế thôi, mà lương thực tự trồng ăn không đủ, thỉnh thoảng lại phải vào thôn mua thêm lương thực đấy."
Bác Lục chỉ nghĩ bà ngoại Giản Tinh Hạ là một bà cụ có sức ăn khỏe. Nhưng Giản Tinh Hạ vừa nghe đã hiểu ngay, chắc chắn là bà ngoại mua lương thực cho nhân công thời vụ rồi. Phát hiện ra mình đang làm những việc giống hệt bà ngoại, trong lòng cô bỗng thấy vui vẻ lạ thường.
Cô hỏi bác Lục: "Năm mươi cân gạo với mấy thứ này, tổng cộng bao nhiêu tiền vậy bác?"
Bác Lục và tiểu Hồ Lục đang giúp cô khuân gạo, kê, khoai lang và ngô xếp gọn vào sát tường nhà chính, nghe cô hỏi vậy có chút ngượng ngùng.
"Cũng chẳng đáng mấy đồng..." Trưởng bối mà lại đi lấy tiền của con cháu, bác Lục ít nhiều thấy hơi sượng sượng.
Giản Tinh Hạ hào sảng nói: "Bác Lục ơi, chính bác vừa nói bà ngoại cháu trước kia cũng thường vào thôn mua lương thực mà. Cháu ở trong núi đâu phải ngày một ngày hai, chắc chắn cũng sẽ mua thường xuyên, đâu thể cứ lấy không của bác mãi được đúng không ạ?"
Bác Lục cũng chỉ khách sáo đẩy đưa vậy thôi, nông dân sống dựa vào dăm ba mẫu ruộng để tích cóp từng đồng, dăm bữa nửa tháng cho nhau một ít thì coi như tình cảm xóm giềng, chứ đùng một cái biếu không ba năm chục cân lương thực thì đến địa chủ cũng xót ruột.
"Các bác đem ra chợ bán thì hai tệ rưỡi một cân, thương lái vào tận núi thu mua thì một tệ bảy," bác Lục nhẩm tính, "cháu cứ trả bác một tệ bảy đi."
Giản Tinh Hạ rút ra 200 tệ: "Thương lái đến tận nhà mua thì đâu cần bác phải chở đi, đường núi khó đi như vậy, bác cất công chở từ xa đến tận đây cho cháu, cháu tính giá hai tệ rưỡi như ngoài chợ. Còn mấy thứ kia cháu tính gộp vào coi như bác vừa bán vừa cho, tròn năm mươi tệ, bác thấy thế nào ạ?"
Bác Lục chẳng biết nói gì cho phải nữa. Mười mấy cân khoai lang, một ít hạt kê, chục bắp ngô, làm sao mà đáng giá năm mươi tệ cho được.
Rõ ràng là Giản Tinh Hạ đang bù đắp thêm cho mình mà!
Bác Lục nắm chặt tờ tiền, đôi bàn tay hơi run run. Bác chẳng biết dùng lời lẽ nào để cảm ơn, đành quay sang dặn dò Phương Phương: "Đừng có phá quấy chị Hạ Hạ, lo mà phụ chị làm việc đi!"
Phương Phương kéo cổ áo phẩy phẩy: "Cháu còn chưa làm việc sao? Bác xem mồ hôi cháu vã ra như tắm đây này!"
Mấy người trêu đùa nhau thêm vài câu.
Tiền tiết kiệm của Giản Tinh Hạ lại trừ đi 200, số dư còn 3.170 tệ.
Mặt ngoài cười tươi rói, trong lòng đau nhói nhói.
Hồi còn ở trường đại học thì đỡ, ngày ba bữa ăn nhà ăn, ba trăm sáu mươi lăm ngày ngủ ký túc xá, cái nghèo được duy trì ở một mức độ rất đỗi kiềm chế. Giờ tốt nghiệp rồi, bước chân ra khỏi cổng trường là đụng cái gì cũng phải xì tiền ra.
……
Bác Lục về rồi, tiểu Hồ Lục cũng cáo từ: "Chiều nay em phải đi bẻ ngô thuê cho người ta, em về trước đây ạ."
Giản Tinh Hạ áy náy: "Sao em không nói sớm! Để chị nấu cho em bát mì ăn lót dạ."
Người làm nông phải ăn no, ăn vặt mấy món linh tinh chẳng thấm tháp vào đâu, cơm tẻ bét nhất cũng phải ăn hai ba bát to, đồ ăn thì phải xào nhiều mỡ màng, không thì sức đâu mà làm việc.
Tiểu Hồ Lục cười mỉm, đạp xe ba gác đuổi theo bác Lục.
Phương Phương và Hồ Danh thì nhất quyết cắm rễ không chịu về. Bọn trẻ tăm tia chuyện vào núi chơi từ lâu rồi, hôm trước người lớn không cho, hôm nay thiên thời địa lợi nhân hòa, chúng nó đâu dễ gì mà về sớm.
Nhưng Giản Tinh Hạ thì trong lòng nóng như lửa đốt vì cứ mải nghĩ đến nhân công thời vụ. Sáng nay ngủ dậy cô đã kiểm tra hệ thống, độ hài lòng về công việc của Từ lão bá được đánh giá chín mươi lăm điểm. Vừa vặn đạt tiêu chuẩn, hôm nay cô lại có thêm một suất phần thưởng tuyển dụng nữa.
Tính cả suất cơ bản mỗi ngày, Giản Tinh Hạ có thể thuê được hai nhân công thời vụ. Thế nhưng Phương Phương và Hồ Danh không chịu đi, cô đâu dám đăng tin tuyển người, nhỡ hai bên đụng mặt nhau thì biết giải thích làm sao.
Giản Tinh Hạ hắng giọng, bắn tín hiệu ngầm cho Phương Phương và Hồ Danh: "Chị phải đi làm việc rồi, chiều nay hai đứa định chơi trò gì?"
Thằng nhóc mười tuổi Hồ Danh vẫn cứ cười hì hì ngây ngô: "Chị Hạ Hạ không cần bận tâm đến em đâu, em tự chơi một mình cũng được."
Phương Phương thì lanh lợi hiểu ý ngay: "Chị Hạ Hạ, chị định làm việc gì thế? Em phụ chị một tay."
Hồ Danh nghe vậy cũng nhanh nhảu hùa theo: "Thế em cũng phụ chị!"
Giản Tinh Hạ vỗ trán cái đốp, đành phải xách cổ hai đứa ra vườn khai hoang.
Khoảnh đất trống sau nhà vốn đã được nhổ sạch cỏ dại, nhưng phần rễ thì vẫn cắm sâu dưới đất. Hôm trước không có nông cụ nên đành chịu, nay cuốc xẻng đã sắm đủ cả, có thể đào tận gốc đám rễ cỏ lên đem phơi nắng, cho lũ cỏ dại chết không có cơ hội hồi sinh. Tiện thể vùi luôn chút phân bón lót xuống, để sau này cô còn dùng khoảnh đất ấy trồng rau.
Nhưng Phương Phương và Hồ Danh nào đã biết làm việc đồng áng bao giờ. Dù là ở nông thôn, nhưng người lớn bây giờ cũng hiếm khi bắt con trẻ đụng tay vào ruộng đồng. Thậm chí chúng nó còn lóng ngóng hơn cả Giản Tinh Hạ - người dù sao cũng được đào tạo bài bản mấy năm ở trường Nông nghiệp. Hai đứa trẻ cầm cuốc cầm xẻng vầy vò được một lúc, ngồi xổm xuống khều khều vài cái rễ cỏ là tâm trí đã lại treo ngược cành cây.
Giản Tinh Hạ mới lơi mắt ra một cái, hai đứa đã lủi đi đâu mất tăm, Đại Hoa lạch bạch chạy lẽo đẽo theo sau.
Được một lúc, hai đứa trẻ lại dùng vạt áo ôm về mấy quả dưa hấu nhỏ.
Chúng nó hớn hở khoe: "Chị Hạ Hạ! Ở bãi đất đằng kia có dưa hấu đấy! Nhiều quả bị nước mưa ngâm thối rữa hết rồi, bọn em chọn mãi mới được mấy quả ngon mang về đây."
Nhìn những vết nước quả đỏ chót in trên áo chúng nó, cộng thêm nước dưa hấu dính nhơm nhớp quanh mép, chắc mẩm là hai đứa đã bổ ra nếm thử rồi.
Giản Tinh Hạ ngó ra sau lưng hai đứa: "Đại Hoa đâu rồi?"
"Nó đang ăn dưa hấu á! Dưa hấu ngoài bãi đất thối nhiều lắm, bọn em đập vỡ mấy quả ra, nó ăn say sưa chẳng chịu về luôn."
Phương Phương rất thích Đại Hoa, vừa thấy nó đẹp mã lại oai phong lẫm liệt, lúc bọn trẻ hái dưa Đại Hoa còn phụ mổ bắt sâu bọ nữa cơ mà.
"Chị Hạ Hạ ơi, nhà cũ của chị thích thật đấy, lại còn có cả gà rừng đến đẻ nhờ nữa."
Giản Tinh Hạ bật cười: "Thích Đại Hoa à? Vừa hay Đại Hoa là gà mái, nếu nó ấp nở ra bầy gà con, chị sẽ để lại cho em hai con."
"Em cũng muốn! Em cũng muốn!" Hồ Danh ôm khư khư quả dưa hấu, không chịu lép vế, "Em đổi ngỗng to lấy gà con của chị, nhà em sắp ấp nở ngỗng con rồi, em bảo bố bắt cho chị hai con nhé!"
Phương Phương cũng gật đầu cái rụp: "Đúng rồi, ngỗng to trông nhà đỉnh lắm, người lạ vào nó còn dám xông ra mổ cơ, lúc nào chó nhà em đẻ chó con em cũng mang cho chị một con."
Chỉ tội hơi nhiều hạt.
Nhưng nhiều hạt lại hóa hay, đất trong núi hơn một năm nay chẳng có ai ngó ngàng tới, mấy quả dưa hấu này chắc mẩm cũng là do hạt dưa hấu sót lại từ vụ trước tự nảy mầm mọc lên. Giống dưa này vừa giòn vừa ngọt lại thanh mát, chất lượng rất khá, giữ lại hạt để sang năm gieo tiếp thì đúng là tuyệt cú mèo.
Giản Tinh Hạ bảo Phương Phương và Hồ Danh tìm cái bao dứa, ra bãi đất hái thêm một ít mang về: "Tranh thủ lúc trời chưa mưa, quả nào chín thì hái hết đi, đem về chia cho mọi người."
Thôn Lục An vốn chẳng thiếu dưa hấu. Trừ đoạn đường vào núi sâu hơi trắc trở ra, còn lại địa thế thôn Lục An có thể nói là non xanh nước biếc, đất đai trù phú, sản vật dồi dào. Người trong thôn ai cũng trồng dưa hấu cả. Nhưng trẻ con là thế đấy, dưa hấu nhà mình trồng ăn đến phát ngán ra thì chẳng thiết, cứ dưa hấu của nhà người khác là mặc định phải ngọt hơn.
Hai đứa tìm được cái bao dứa, lại chạy tót ra bãi đất hái thêm một bao đầy ự. Phần nửa bao để lại cho Giản Tinh Hạ, nửa bao còn lại, hai đứa hớn hở chất lên xe ba gác, đạp lon ton ra khỏi núi.
Thấy bóng hai đứa đã khuất dạng, Giản Tinh Hạ vội vàng khóa chặt cổng sân trước, mở hệ thống lên, đăng tin tuyển dụng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)