Cũng may hệ thống kinh doanh chỉ quản việc cô kiếm được bao nhiêu chứ không quan tâm cô tiêu bao nhiêu, nên tiến độ nâng cấp không hề bị trừ ngược lại.
Nhiều đồ đạc thế này, Phương Phương phải phụ Giản Tinh Hạ xách hai chuyến mới hết, nóng đến mức mồ hôi đầm đìa.
Giản Tinh Hạ đảo mắt nhìn quanh, đúng lúc trong chợ đang có hãng nước ngọt tổ chức chương trình khuyến mãi.
Giản Tinh Hạ bước tới, dì tiếp thị nở nụ cười tươi rói đưa cho cô một chiếc cốc dùng một lần bé xíu: "Cháu nếm thử xem."
Giản Tinh Hạ uống thử, đúng vị cam mà cô thích.
"Dì ơi, bao nhiêu tiền một chai ạ? Cháu lấy hai chai."
"Ba tệ rưỡi một chai, hôm nay bên dì có chương trình khuyến mãi, mua mười tặng hai, mua một thùng 24 chai tặng thêm một lốc 6 chai! Mua hai thùng còn được bốc thăm trúng thưởng nữa!"
Giản Tinh Hạ cười lắc đầu: "Dì ơi, bọn cháu từ dưới thôn lên đây họp chợ, nhiều đồ quá không xách nổi, cháu lấy hai chai... à không, ba chai đi ạ."
Mua thêm một chai mang về cho bác gái Lục nữa.
Dì tiếp thị thầm tiếc nuối trong lòng, cả một buổi sáng dì ấy chưa bán nổi một thùng nào. Hãng nước ngọt nhỏ lẻ chẳng có tên tuổi, uống tuy ngon nhưng mọi người đều không mặn mà lắm.
Cất công làm cả buổi sáng mà tiền hoa hồng còn chẳng đủ tiền ăn sáng.
Dì tiếp thị bỏ ba chai nước ngọt vào túi nilon đưa cho Giản Tinh Hạ: "Nếu thấy ngon lần sau lại mua ủng hộ dì nhé!"
Giản Tinh Hạ trả tiền rồi đưa cho Phương Phương một chai.
Bác gái Lục không chịu uống: "Hạ Hạ cháu tốn tiền mua thứ này làm gì, cháu thân cô thế cô không có người lớn giúp đỡ, phải tiêu pha tiết kiệm một chút. May quá người ta vẫn còn ở đó, cháu đem chai nước này trả lại đi."
Nói đoạn, bác liền xăm xăm bước về phía dì tiếp thị.
Giản Tinh Hạ và Phương Phương vội vàng chạy theo ngăn lại. Người trẻ tuổi da mặt mỏng, chưa từng làm cái trò đem hàng đi trả lại thẳng mặt người ta thế này bao giờ. Hơn nữa đây lại là đồ uống, thuộc nhóm thực phẩm đồ uống, nếu không có vấn đề gì về chất lượng chắc chắn người ta cũng chẳng cho trả lại.
Ba người nối gót nhau đuổi tới nơi, thấy dì tiếp thị đang quay lưng lại với sạp hàng, trốn nấp bên bụi cây, nói chuyện điện thoại bằng giọng nhỏ xíu.
"Đừng mà! Cô Trần ơi, cô đừng bảo cháu nó về, tôi đang đi làm ở ngoài, để bé Bảo ở nhà một mình tôi không yên tâm, trăm sự nhờ cô trông nom giúp."
"Vâng vâng, tôi biết tiền học bán trú tôi nợ nửa tháng nay rồi, cô thư thư cho tôi thêm chút nữa, tháng này lĩnh tiền hoa hồng xong tôi nhất định sẽ đóng đủ!"
Không rõ đầu dây bên kia nói gì, dì tiếp thị cứ cười gượng gạo, nói thêm bao nhiêu là lời ngon ngọt, mãi một lúc sau mới quay người lại.
Nhìn thấy ba người Giản Tinh Hạ, dì tiếp thị hơi sửng sốt, vội vàng đưa tay dụi dụi mắt, gượng nở một nụ cười.
"Nước ngọt vị cam ngon lắm đây, mọi người có muốn nếm thử không?"
Bác gái Lục lén lút giấu chai nước chưa bóc vỏ ra sau lưng, ngượng ngùng mở lời: "Nước ngọt này... bán thế nào vậy?"
Mắt dì tiếp thị sáng rực lên, vội vã lặp lại chương trình khuyến mãi một lần nữa.
Lần này đến lượt bác gái Lục rầu rĩ. Bác ấy bán chút hoa quả lương thực, kiếm được đồng tiền nào có dễ dàng gì, làm sao nỡ vung tay tiêu nhiều tiền thế này chỉ để mua nước ngọt.
"Dì ơi, cháu lấy hai thùng."
Giản Tinh Hạ cười rạng rỡ bước tới, lắc lắc chai nước trong tay: "Nước ngọt này ngon lắm, trời nóng thế này cháu mua hai thùng mang về uống dần."
"Ấy! Ấy! Được! Để dì lấy cho cháu ngay!"
Một thùng nước ngọt có 24 chai, hai thùng tổng cộng 168 tệ.
Bác gái Lục và Phương Phương mỗi người ôm một thùng, lúng túng vô cùng, vừa xót xa vì Giản Tinh Hạ phải tốn tiền, lại vừa xót thương cho hoàn cảnh chật vật của dì tiếp thị.
Những người lương thiện luôn dễ dàng đồng cảm với khó khăn của người khác.
Dì tiếp thị cho 12 chai nước ngọt hàng tặng kèm vào túi, rồi bê ra một hòm bốc thăm, mời Giản Tinh Hạ rút thăm trúng thưởng.
Giản Tinh Hạ cười đáp: "Chắc lại trúng cái giải khuyến khích an ủi tinh thần thôi, tay cháu bốc thăm trước nay đen lắm."
Phương Phương chen vào: "Em cũng thế!"
Dì tiếp thị cảm kích lòng tốt của Giản Tinh Hạ, chân thành nói: "Cháu gái à, cháu tốt bụng thế này, người tốt nhất định sẽ gặp điều may mắn."
"Hả? Trúng thật ạ?"
Phương Phương vội vàng chen đầu vào xem: "Trời ơi! Trúng thật rồi chị ơi! Giải Nhất!"
Dì tiếp thị rút điện thoại ra kiểm tra xem Giải Nhất là món gì, nhưng điện thoại hơi lag, load mãi chẳng ra hình: "Hình như là năng lượng mặt trời... cái gì năng lượng mặt trời ấy."
Cô tiếp thị đưa điện thoại cho xem, Phương Phương nhanh mắt đọc trước: "Em thấy rồi! Là năng lượng mặt trời! Nhưng mấy chữ đằng sau vẫn đang xoay mòng mòng."
Bốn người chụm đầu nhìn hồi lâu, những dòng chữ phía sau vẫn nhất quyết không chịu hiện ra.
Dì tiếp thị bất lực thở dài, công ty nhỏ đúng là chẳng đáng tin cậy, đến cái trang web quay số trúng thưởng làm cũng chẳng ra hồn.
Dì ấy trả lại tờ phiếu rút thăm cho Giản Tinh Hạ: "Từ giải Nhì trở lên đều phải tự lên trang web chính thức của công ty điền mã trúng thưởng và thông tin liên hệ. Cháu yên tâm, dì đã đăng ký thông tin trúng thưởng của cháu lên hệ thống rồi, sau khi công ty đối chiếu xong sẽ gửi phần thưởng qua bưu điện cho cháu."
Sợ Giản Tinh Hạ nghĩ mình là kẻ lừa đảo, dì tiếp thị còn chủ động để lại số điện thoại liên lạc của mình.
Giản Tinh Hạ lại chẳng hề lo lắng chút nào.
Ngay khoảnh khắc cào lớp tráng bạc, cô đã nghe thấy tiếng thông báo của hệ thống.
Hệ thống: [Xin chú ý! Đã tìm được kênh phát thưởng, xin Trang chủ lưu ý nhận hàng!]
Trước đó Giản Tinh Hạ cứ nghĩ mãi, một đứa hai bàn tay trắng chỉ có mỗi cái trang viên rách nát như cô thì làm sao giải thích được nguồn gốc của những món phần thưởng hệ thống ban cho. Hiện tại xem ra cô không cần phải lo lắng nữa rồi, cái hệ thống này xịn xò thật đấy, nó sẽ tự động hợp lý hóa mọi điểm bất hợp lý trên đời.
Phương Phương giục Giản Tinh Hạ mau đăng ký, cô đành bịa bừa một lý do: "Để lát nữa về chị lên mạng hỏi thử xem, nếu có ai chịu mua lại thì chị điền địa chỉ của người ta luôn."
Phương Phương ngẫm nghĩ một lát, thấy cũng có lý: "Đổi thành tiền mặt thì càng tốt."
Bác gái Lục cũng gật gù tán thành, cảm thấy Giản Tinh Hạ vẫn là người biết tính toán lo liệu cho cuộc sống.
Xe tải nhỏ đã đến.
Ba người khuân nước ngọt lên xe, rồi lại quay lại sạp ngó sen xách nốt chỗ đồ Giản Tinh Hạ đã gửi, thành ra chậm mất mấy phút đồng hồ.
Bác tài xế xe tải phàn nàn: "Mọi người nhiều đồ quá, phải phụ thu thêm mười tệ đấy."
Bác gái Lục còn định kỳ kèo mặc cả, Giản Tinh Hạ đã nhanh tay trả tiền trước. Người ta đòi thêm cũng chẳng sai, cuốc xẻng với mấy loại cây giống đâu có dễ xếp, lại chẳng thể đè đồ khác lên trên, chiếm chỗ còn hơn cả hai người ngồi.
Bác gái Lục cũng không nói thêm gì nữa, bản thân bác đâu phải người keo kiệt bủn xỉn, chỉ là hoàn cảnh nghèo khó nên đã quen với thói chi li tính toán, mua gì cũng phải mặc cả đôi đồng.
Nhận được tiền, thái độ của bác tài xế cũng niềm nở hơn hẳn.
"Mấy cây giống này sợ bị đè bẹp, cháu đem lên để dưới gầm ghế lái phụ đi."
Đấy thấy chưa, thiết lập quan hệ tốt phát là có tác dụng ngay tức thì.
Giản Tinh Hạ đem cây giống lên cất, tiện thể hỏi luôn bác tài xế cách tính phí khi nhờ mua đồ trên trấn gửi về, rồi hỏi thêm nếu không phải ngày họp chợ mà bao nguyên chuyến xe thì giá cả ra sao.
Bác tài xế trả lời cặn kẽ từng câu một, Giản Tinh Hạ cũng mường tượng được phần nào mức giá chung trong đầu.
Chiếc xe tải nhỏ chạy lòng vòng quanh trấn một lượt, lượn qua khu chợ, phố đi bộ, phố Lương Đạo, bến xe... nhồi nhét đủ chừng chục người rồi mới len lỏi tránh các trục đường chính để chạy về.
Mười rưỡi sáng về đến thôn Lục An.
Giản Tinh Hạ khuân đồ xuống xe, Phương Phương đã đạp xe ba gác tới giúp cô chở hàng hóa về núi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)