Giản Tinh Hạ lục lọi tìm túi sữa bột ra, hỏi Lão Từ xem có thứ gì để đựng không, bởi vì bao bì của túi sữa này ông ấy không thể mang đi được.
Lão Từ móc ra một cái ống tre: "Hứa Tiên cô đã dặn trước rồi ạ."
Giản Tinh Hạ đổ nửa túi sữa bột còn lại vào ống tre, trong lòng vẫn có chút lo lắng: "Nhưng của con là sữa bột dành cho học sinh, người lớn uống thì được, chứ không biết trẻ sơ sinh có uống được không nữa."
"Uống được, uống được chứ ạ." Lão Từ cẩn thận cạo sạch những hạt bột li ti còn sót lại trong túi sữa.
Thứ này ngửi mùi đã thấy sực nức hương sữa bò, cô chủ còn bảo cứ pha với nước là thành sữa bò, vậy thì chắc chắn trẻ con uống được rồi. Lão Từ đâu có hiểu nỗi lo của Giản Tinh Hạ, bọn trẻ nhà ông đừng nói là sữa bò, đến cả nước cơm, nước canh loãng toẹt, có thứ gì mà chưa từng uống qua đâu? Chỉ cần no bụng là được.
Nghe nói sản phụ sức khỏe yếu, Giản Tinh Hạ lại lục tìm ra nửa túi đường đỏ.
Cô vốn thấy hơi ngại ngùng khi lấy mấy thứ đồ dùng dở dang, nửa chừng này ra để trả công, nhưng nhìn dáng vẻ cảm tạ rối rít của Lão Từ, có vẻ như ông ấy lại vô cùng vui vẻ đón nhận.
Giản Tinh Hạ suy nghĩ một lát, lại lấy luôn mấy quả trứng vịt muối mà bác gái Lục mang tới đưa cho Lão Từ.
Nửa túi sữa bột được hệ thống định giá 20 tệ, nửa túi đường đỏ 6 tệ, bốn quả trứng vịt muối 6 tệ.
Tổng cộng là 32 tệ, thế nhưng Lão Từ đã cần mẫn làm việc suốt bốn tiếng đồng hồ, thành quả mang lại còn vượt xa cả mong đợi của Giản Tinh Hạ. Cô muốn trả cho ông mức lương kịch trần.
Giản Tinh Hạ vắt óc suy nghĩ: "Từ lão bá, ông thử nghĩ xem trong nhà còn thiếu thứ gì nữa không, chỉ cần ở đây có, ông cứ việc lên tiếng."
Lão Từ nghe loáng thoáng còn tưởng Giản Tinh Hạ đang mỉa mai mình. Nhưng khi thấy nét mặt nghiêm túc của cô, ông mới biết cô không hề nói đùa, trong lòng vừa cảm kích lại vừa áy náy vì bản thân đã đa nghi.
"Đủ rồi, đủ rồi ạ, chừng này đã là những thứ mà lão có nằm mơ cũng chẳng cầu được, đứa nhỏ và nương nó được cứu rồi."
Lão Từ nhất quyết không chịu nhận thêm. Nhưng Giản Tinh Hạ đâu thể để nhân công thời vụ ôm nuối tiếc mà rời đi được? Cô còn đang trông cậy Lão Từ cho mình một đánh giá điểm cao chót vót để giành thêm phần thưởng là một suất tuyển dụng nữa cơ mà!
Giản Tinh Hạ lục tung cả ngôi nhà cũ lẫn đống hành lý của mình lên nhưng vẫn chẳng tìm được món đồ nào thích hợp.
Đang lúc sầu não, con gà mái béo đủng đỉnh đi tới, miệng kêu "cục ta cục tác".
Giản Tinh Hạ giật nảy mình vỗ đùi: "À, đúng rồi! Còn có trứng gà rừng!"
Hôm qua Đào Nha lúc nhổ cỏ đã nhặt được hai ổ trứng gà rừng, quả tuy nhỏ nhưng có tới mười bốn quả lận!
Giản Tinh Hạ lấy từng quả một đưa cho Lão Từ, vừa đưa vừa thiết tha dò hỏi: "Cái này mang về được không? Hai quả thì sao? Ba quả nhé?"
Lão Từ nào đã gặp qua cảnh tượng này bao giờ. Ông chỉ toàn gặp những người chủ keo kiệt, tiền công đã thỏa thuận xong xuôi rồi mà đến lúc trả còn tìm cách cò kè bớt một thêm hai. Ông chưa từng thấy ai mà người làm đã kêu đủ rồi, chủ nhà vẫn cứ liều mạng ấn thêm đồ vào tay như thế này.
Lão Từ ngẩn ngơ đón lấy trứng, mãi đến khi Giản Tinh Hạ đưa tới quả thứ tám ông mới hoàn hồn: "Đủ rồi, đủ rồi, có thêm nữa thì lão cũng chẳng mang đi được đâu." Lão Từ vội vã xua tay.
Lúc này Giản Tinh Hạ mới dừng tay, lí nhí lẩm bẩm: "Xem ra trứng gà rừng quả tuy nhỏ nhưng giá lại không hề thấp, đáng giá một tệ một quả cơ đấy."
Cô thầm tính toán ngày mai đi họp chợ phải mua thêm chút trứng gà công nghiệp, trứng bình thường mua có năm hào một quả, giá trị dinh dưỡng cũng chẳng kém cạnh là bao, dùng để trả lương cho nhân công thời vụ là quá hợp lý.
Lão Từ nâng niu mấy quả trứng trên tay, định dập đầu quỳ lạy Giản Tinh Hạ: "Quý nhân, xin nhận của lão một lạy."
Giản Tinh Hạ nhảy lùi sang một bên, vội vàng né tránh: "Ấy chết, đừng, đừng làm vậy, con không nhận nổi đâu. Ông lớn tuổi thế này rồi mới có con, đó là chuyện vui, chút đồ này cứ coi như là tấm lòng của con đi ạ."
Sự cảm kích trên mặt Lão Từ bỗng chốc cứng đờ, đôi môi lão mấp máy hồi lâu, cuối cùng không nhịn được đành phải lên tiếng.
"Ai nha, đông gia cô nương ơi, lão đây năm nay mới ngần này tuổi, nào phải có con, là có cháu nội đấy chứ!"
Lão Từ đỏ bừng mặt mũi, bất đắc dĩ phải thanh minh.
"Hả! Xin lỗi, xin lỗi, hóa ra là nhà ông có thêm cháu nội." Giản Tinh Hạ cuống quýt xin lỗi. "Con cũng thắc mắc mãi, sao ông lớn tuổi thế này rồi mà mới sinh con."
Lão Từ gật gù đồng tình: "Chẳng phải sao, lão năm nay đã ba mươi tám tuổi rồi, đúng là đến tuổi làm ông nội rồi còn gì."
"Cái gì? Ông mới ba mươi tám tuổi thôi á? Vậy sao ông đã có cháu nội rồi!" Giản Tinh Hạ thực sự đi từ cú sốc này đến cú sốc khác.
Nhìn khuôn mặt khắc khổ của Lão Từ, ít nhất cũng phải ngoài năm mươi rồi mới đúng, sao lại mới có ba mươi tám?
Lão Từ giải thích: "Lão mười chín tuổi thì có con trai, con trai lão năm nay mười chín tuổi cũng sinh được cháu nội cho lão, thế này còn bị coi là muộn đấy đông gia cô nương ạ. Huynh đệ của lão năm nay ba mươi sáu tuổi, mà cháu chắt của bọn họ còn lớn hơn cháu nội lão những hai tháng cơ."
"Chuyện... chuyện này..."
Giản Tinh Hạ nhất thời khó lòng chấp nhận nổi, cô nghẹn họng hồi lâu, cuối cùng đành cười gượng gạo buông một câu: "Chúc mừng ông."
Xem ra những người được hệ thống gọi tới thực sự có sự khác biệt rất lớn so với người hiện đại. Ba mươi tám tuổi, nếu loại trừ những người theo chủ nghĩa không sinh con ra, thì rất nhiều người hiện đại ở tuổi đó đừng nói là có cháu nội, đến con cái có khi còn chưa ra đời ấy chứ.
Lão Từ quẩy đòn gánh lên vai, trong hai chiếc ống tre để trong thúng chứa đầy sữa bột và loại đường đỏ tinh mịn đắt tiền, lại có thêm bốn quả trứng vịt muối và tám quả trứng gà rừng. Ông vui vẻ ra về với gánh hàng đầy ắp.
…
Bóng dáng Lão Từ dần trở nên trong suốt rồi biến mất vào bụi cỏ rậm rạp. Giản Tinh Hạ cũng bước tới ngó nghiêng, nhưng cô chẳng hề nhìn thấy cái hang núi nào như Đào Nha và Lão Từ kể cả. Chắc hẳn chỉ có những người cổ đại tới đây làm thuê mới có thể nhìn thấy nó.
Cùng với việc hợp đồng thuê Lão Từ kết thúc, phần thưởng của hệ thống cũng được phát xuống.
Hệ thống: [Nhiệm vụ kinh doanh trang viên số 1 đã hoàn thành, phần thưởng sẽ được phát trong vòng ba ngày, xin Trang chủ lưu ý kiểm tra và nhận hàng.]
"Hả? Không nói rõ là gửi đến đâu sao?"
Nếu Giản Tinh Hạ nhớ không nhầm thì bưu tá không giao hàng vào tận trong thôn, dân làng mua đồ trên mạng đều phải ra trạm trung chuyển chuyển phát nhanh ngoài trấn để lấy. Hệ thống này chẳng thèm nói rõ giao đến đâu, làm sao cô biết đường ra trạm nào để lấy chứ?
Lão Từ làm việc tròn bốn tiếng đồng hồ, khi ông rời đi thì mặt trời cũng đã dần ngả về tây. Tối nay chắc sẽ không có ai tới nữa, Giản Tinh Hạ khóa chặt cổng trước cửa sau, rồi quay lại bếp xem xét cái bếp lò.
Lão Từ dặn bếp lò mới xây phải để phơi khô hai ngày mới dùng được, nhưng ông đã cất công sửa lại giúp cô cái bếp lò nhỏ bằng đất đỏ bị bong tróc lớp vỏ bên ngoài. Lòng bếp lò nhỏ vẫn còn nguyên vẹn, bây giờ có thể mang ra dùng luôn.
Giản Tinh Hạ vẫn còn nhớ cái bếp lò này. Hồi nhỏ khi ngôi nhà cũ chưa được tu sửa, gió lùa tứ bề, mùa đông trong phòng chẳng ấm áp gì. Bà ngoại thường gắp những thanh củi sắp tàn từ trong bếp lớn ra, nhét vào cái lòng bếp thẳng đứng của chiếc lò đất đỏ này, rồi đặt lên trên một chiếc ấm nhôm đun nước vòi cong.
Bếp lò nhỏ không mở nắp thông gió nên củi bên trong sẽ không bùng lửa lên nữa, mà chỉ cháy âm ỉ tỏa ra những đốm sáng đỏ rực li ti. Nhờ vậy mà cả đêm căn phòng đều ấm áp. Đến sáng hôm sau củi tàn chỉ còn lại tro than, nhưng nước trong chiếc ấm đặt trên lò vẫn giữ được nhiệt độ vừa phải, dùng để đánh răng rửa mặt cũng không thấy lạnh.
Giản Tinh Hạ tìm chiếc ấm nhôm ra cọ rửa sạch sẽ. Sau đó cô dùng cỏ khô mồi lửa, nhóm những cành củi nhỏ trong lò lên.
Ấm nước đầu tiên cô dùng để luộc trứng, luộc xong không uống mà đổ ra để lau chùi những vết dầu mỡ cáu bẩn trong bếp.
Rửa sạch ấm đun nước lần hai, cô úp một bát mì gói.
Trong lúc đợi mì chín, Giản Tinh Hạ tiếp tục đun ấm nước thứ ba để luộc một ít rau dại. Trong nhà không có gia vị gì, Giản Tinh Hạ đành thả chỗ rau dại đã luộc chín vào bát mì. Vừa hay, mì gói không còn ngấy mỡ nữa, mà rau dại ăn cũng đậm đà hơn.
Ngày thứ hai trở về ngôi nhà cũ, cuối cùng Giản Tinh Hạ cũng nổi lửa, được ăn một bữa cơm nóng hổi.
Cô đun thêm hai ấm nước nóng, pha với nước giếng để tắm rửa.
Trong lúc tắm, danh sách mua sắm của Giản Tinh Hạ ngoài tủ lạnh, máy giặt ra lại kết nạp thêm món đồ thứ ba: máy nóng lạnh. Cho dù không mua nổi máy nóng lạnh thì ít ra cũng phải sắm một cái ấm siêu tốc.
Trong nhà bà ngoại vốn chẳng có mấy món đồ điện, Giản Tinh Hạ phải tự mình sắm sửa từng thứ một. Cả buổi tối hôm nay chỉ dùng cái bếp lò nhỏ đun nước mà vừa bị khói hun, vừa nóng bức lại còn tốn củi.
Giản Tinh Hạ muốn sống trên núi, nhưng cô không thể sống theo kiểu của người cổ đại được.
Có điện, ban đêm cũng chẳng thấy sợ hãi nữa. Giản Tinh Hạ nằm nghịch điện thoại, lướt xem bảng tin của bạn học đại học một vòng rồi chìm vào giấc ngủ say khi còn chưa đến chín giờ tối.
…
Bốn giờ sáng, tiếng chuông báo thức reo vang.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)