Hệ thống nhanh chóng phát tin tuyển dụng.
Giản Tinh Hạ trèo lên thang tre hái đào, khao khát kiếm tiền của cô đang bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Nhiệm vụ của cô không chỉ là đảm bảo nhu cầu sinh hoạt cá nhân, mà còn là nâng cấp trang viên càng sớm càng tốt để mở khóa Cửa hàng Trang viên.
Mới hái được nửa giỏ đào, từ bên ngoài sân sau đã vang lên một giọng nói: "Cho hỏi, có phải ở đây cần người xây bếp lò không?"
Giản Tinh Hạ nhìn qua kẽ lá cây đào, thấy một ông lão gầy nhỏ đang đứng bên rìa đám cỏ dại ngó nghiêng vào trong.
Lão Từ gầy gò quẩy đòn gánh trên vai, vừa kinh ngạc vừa nghi ngại đánh giá ngôi nhà giữa núi rừng này. Ông là thợ thủ công ở nông thôn, từ xây bếp, đắp chuồng gà cho đến dựng sân vườn ông đều tinh thông. Dù không hẳn là đi đây đi đó nhiều, nhưng ông cũng từng đến phủ huyện.
Thế nhưng ông chưa từng thấy ngôi nhà nào lạ thế này. Bảo lớn thì ngôi nhà này trông cũng chỉ có ba gian, gồm nhà chính và hai gian phòng chái hai bên, đến cả cái viện thứ hai cũng không có. Nhưng bảo nhỏ thì nó lại cao tới hơn hai trượng, mỗi gian rộng bốn năm mét, tường phẳng lì trắng muốt, cửa sổ còn mở to đến lạ kỳ.
Lão Từ có chút khiếp hãi. Đang lúc do dự muốn rời đi thì Giản Tinh Hạ đã từ trên cây trèo xuống.
"Lão bá, đúng là ở đây ạ. Con đang tìm người xây lại bếp lò và sửa mái nhà."
Giản Tinh Hạ nhận ra ý định muốn rời đi của lão Từ nên vội vàng xuống chào mời.
Lão Từ quẩy đòn gánh, bấm bụng bước tới, không dám nhìn thẳng vào Giản Tinh Hạ. Cô gái này ăn mặc tuy quái lạ, nhưng nhìn chất liệu quần áo tươi tắn thế kia, chắc hẳn là tiểu thư nhà quyền quý, lão Từ phải giữ kẽ không dám đường đột nhìn người ta.
"Cô nương, lão hán ta tuy là thợ nề, nhưng trước nay chỉ toàn sửa nhà gạch đất, cùng lắm là thấy qua vài lần nhà gạch xanh lớn. Kiểu nhà của cô nương đây lão chưa thấy bao giờ, e là không sửa nổi." Lão Từ thật thà nói.
Giản Tinh Hạ mở cổng sân mời ông vào: "Không sao đâu ạ, ngài cứ vào xem thử, sửa được thì sửa, không được con lại tính cách khác."
"Ấy, ấy, cô nương đừng gọi lão như thế, lão không dám nhận đâu."
Lão Từ lúng túng, cảm thấy mình không gánh nổi chữ "ngài" từ miệng chủ nhà. Nào có chủ nhà nào lại gọi tôn trọng với người làm thuê như thế. Ông tự thấy mình rốt cuộc vẫn không học được bản lĩnh nói năng như người trên phủ, cùng một ý đó mà người ta nói nghe thật mát lòng mát dạ.
Lão Từ vào bếp ngó nghiêng hồi lâu, bắt đầu thấy luyến tiếc không muốn đi nữa. Có người thợ nề nào nhìn thấy những thứ mới lạ này mà nỡ rời đi cho được?
Ông chạm tay vào vách tường và bệ bếp, miệng không ngớt lời tán thưởng:
"Gạch này là gạch gốm nung phải không, trông chắc chắn hơn gạch đất nhiều, lại nhẹ hơn gạch xanh, màu sắc cũng thật đẹp."
"Trên bệ bếp này khảm thứ gì thế? Sao sờ vào lại mát lạnh và trơn nhẵn như đồ sứ vậy?"
Lão Từ nghe xong thì yên tâm hơn hẳn. Những lời Giản Tinh Hạ nói tuy mơ hồ, nhưng ngẫm kỹ lại thì thấy hoàn toàn có khả năng, chỉ là nhà thường dân không nỡ chi tiêu tốn kém như vậy mà thôi.
Ông không còn sợ nữa, chỉ có chút thắc mắc, nhà Giản Tinh Hạ giàu có thế này, nhà cửa xây dựng bề thế, sao lại tìm đến ông để sửa bếp và mái nhà.
Giản Tinh Hạ cũng nói thật: "Con đang cần dùng gấp, không đợi nổi người từ ngoài núi vào."
Lão Từ vỡ lẽ, hóa ra là việc gấp, bảo sao không kén chọn thợ.
Lão Từ lấy từ trong đòn gánh ra các món đồ nghề: cuốc chim, cào sắt, sàng, dao bay... Ông nói với Giản Tinh Hạ:
"Lão không biết dùng cái gọi là xi măng mà cô nương nói, nhưng lão thấy dưới chân núi có đất vàng và đất sét, lão dùng thứ đó thay thế được không?"
Giản Tinh Hạ không có ý kiến gì. Chỉ cần không tốn tiền, dùng tạm cũng chẳng sao. Cô vừa âm thầm hỏi hệ thống về chế độ tiền công của lão Từ:
Hệ thống: [Cấp độ năng lực nhân công hiện tại: Công nhân lành nghề cấp 2, tiêu chuẩn lương giờ là 10 tệ, thù lao mỗi giờ không được cao hơn 10 tệ và không thấp hơn 6 tệ.]
Làm đủ bốn tiếng cũng chỉ mất có 40 tệ. Nếu thuê người thời hiện đại, tiền công ít nhất cũng từ 400 tệ trở lên, chưa kể còn phải trả thêm phí đi lại. Thậm chí dù cô có chịu trả thêm tiền, người ta cũng chưa chắc đã muốn vào tận đây. Thế nên cô chẳng chê bai gì lão Từ cả.
Lão Từ là người làm việc thực thụ, nhanh chóng cầm công cụ ra ngoài đào đất. Đào đất về, ông đem rửa nước, dùng sàng lọc kỹ, rồi trộn thêm vôi cho đều, bắt đầu đắp lại những mảng tường bếp bị sập và các góc bếp bị mẻ.
Ông làm việc không cần Giản Tinh Hạ phụ giúp, cô cũng sợ ông ấy hỏi thêm mấy câu mà mình không trả lời được. Thế là cô giao lại căn bếp cho lão Từ, còn mình đi lo việc riêng.
Ngày mai phải đi họp chợ, cô liệt kê danh sách những thứ còn thiếu trong nhà để tránh bỏ sót:
"Bát đĩa có đủ cả rồi, cần mua một bó đũa, một cái nồi sắt."
Đũa tre trong nhà cũ đã bị mốc, nồi sắt thì gỉ sét, Giản Tinh Hạ đánh gỉ xong mới phát hiện đáy nồi bị thủng lỗ mọt.
"Chăn ga gối đệm tạm thời chưa cần đổi, nhưng phải mua một cái gối khác." Cô không quen nằm gối đá của bà ngoại.
"Mua thêm ít hương muỗi và bột hùng hoàng."
Tuy có con gà mái béo rồi, nhưng những thứ này cứ mua dự phòng cho chắc.
"Dầu mắm muối làm một bộ, gạo thì lát nữa hỏi bác gái Lục sau."
Người trong thôn đều trồng lương thực, mua trong thôn sẽ rẻ hơn trên trấn.
"Mua thêm mấy gói hạt giống rau."
Khai hoang mảnh đất trống ngoài sân sau, gieo hạt xuống, nhanh thì một tháng là có rau ăn, đợi tầm hai ba tháng sau thì rau ăn không xuể.
Giản Tinh Hạ chỉ liệt kê những nhu yếu phẩm cơ bản, trong nhà còn thiếu tủ lạnh, máy giặt nhưng tiền của cô hiện tại không đủ.
Đang lúc Giản Tinh Hạ lầm rầm liệt kê, phía cửa sau lão Từ khẽ tằng hắng một tiếng.
"Đông gia, bếp lò và mái nhà lão đã sửa xong cả rồi, tường cũng đã trát lại, cành đào chặt xuống lão để ở bên ngoài bếp nhé."
Lão Từ xoa tay, mời Giản Tinh Hạ kiểm tra. Cô đặt bút xuống vào bếp xem thử, kết quả đâu chỉ là sửa xong, mà trông hệt như được làm mới lại một lượt vậy.
Những vết nứt trên sàn xi măng đều được trám bằng đất vàng, cửa sổ gỗ bị xệ cũng được đóng đinh chắc chắn lại. Ngay cả tro bếp cũng được dọn sạch, củi khô bà ngoại để lại cũng được xếp gọn gàng sát tường.
Giản Tinh Hạ thực sự không có chỗ nào để chê. Thấy chủ nhà hài lòng, lão Từ cười xởi lởi ướm lời: "Cô nương, tiền công này..."
"À đúng rồi, lão bá có yêu cầu gì về tiền công không? Nói trước là ta không trả tiền mặt, ta trả bằng đồ vật nhé."
Lão Từ gật đầu lia lịa: "Đúng thế, đúng thế, trước khi đến đây lão đã nghe kỹ rồi."
Giản Tinh Hạ tò mò: "Cũng là Sơn Thần nương nương nói cho lão bá à?"
"Gì cơ?" Lão Từ lắc đầu, "Là Hứa Tiên cô nói."
Lại đâu ra một vị Hứa Tiên cô nữa vậy?
Lão Từ kể: "Nhà lão vừa thêm người, nương đứa nhỏ sức khỏe yếu nên không ăn uống được gì, cũng chẳng có sữa nuôi con, hàng ngày chỉ biết nấu chút nước cháo loãng qua bữa, cả người lớn lẫn trẻ con đều khóc suốt ngày đêm."
"Lão có mời Hứa Tiên cô đến xem, Tiên cô bảo cứ tìm lên núi, làm việc cho quý nhân trên núi thì có thể xin được ít lương thực tinh mang về bồi bổ cho mẹ con nhà nó."
Thế này cũng được sao?
Giản Tinh Hạ nghe xong mà ngẩn người kinh ngạc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


