Thực ra không chỉ có ba con.
Mà là do Giản Tinh Hạ ngủ say quá nên không để ý. Những chấm đỏ chi chít trên tay chân đã chứng minh một điều: cô thì ngủ say, còn lũ muỗi thì tranh thủ làm ca đêm.
Nhà vệ sinh đã dùng được rồi, Giản Tinh Hạ đánh răng rửa mặt rồi thay quần áo.
Vừa bê đào ra đến cổng sân trước, trên con đường núi đã lóe lên ánh sáng nhàn nhạt của đèn pin.
Là Phương Phương và tiểu Hồ Lục.
Tiểu Hồ Lục là em họ của Hồ Đại, năm nay mới mười sáu tuổi.
"Chị Hạ Hạ! Bọn em đến giúp chị bê đào đây!"
Hai đứa hào hứng vẫy tay gọi Giản Tinh Hạ.
Người trong thôn đều đồn đại trong núi có tinh quái, nên không dễ gì cho bọn trẻ con vào núi. Lần này nhân dịp Giản Tinh Hạ về đây ở, hai đứa mới nhận được "lệnh ân xá", được phép vào núi chơi.
"Đúng lúc quá, hai sọt này với hai bao dứa này, mấy đứa bê nổi không?"
Tiểu Hồ Lục nhảy tót từ trên xe ba gác xuống: "Tất nhiên là nổi rồi ạ!"
Ba người hợp sức bê một bao dứa đào nặng tới tám mươi cân, cẩn thận đặt lên thùng xe ba gác đã lót sẵn một lớp rơm dày.
Bê xong toàn bộ số đào, Giản Tinh Hạ thả Đại Hoa ra ngoài, khóa chặt cả cửa nhà lẫn cổng sân, rồi cùng Phương Phương và tiểu Hồ Lục rời khỏi núi.
Chiếc xe ba gác chở đến hai ba trăm cân đào, tiểu Hồ Lục đạp xe rất đỗi tốn sức, thế là Giản Tinh Hạ và Phương Phương không ngồi lên xe mà đi bộ theo cạnh, hễ gặp rãnh nước là lại phụ đẩy xe.
Từ ngôi nhà cũ ra đến thôn Lục An phải đi qua mấy trăm mét đường núi hoang sơ trước, hai cây số tiếp theo thì dễ đi hơn, tuy vẫn là đường đất nhưng đã được dân làng góp tiền san phẳng lại.
Phương Phương kể kỳ nghỉ hè của em ấy chỉ kéo dài đến mùng mười tháng Tám, vì lên lớp mười hai phải đi học thêm trước.
Giản Tinh Hạ bèn quay sang hỏi tiểu Hồ Lục: "Năm nay em học lớp mấy rồi? Lớp mười? Hay lớp chín? Có phải đi học thêm không?"
Tiểu Hồ Lục đang cắm cúi đạp xe ba gác, hơi thở còn chưa kịp đều đặn nên Phương Phương đã trả lời thay cậu bé.
"Năm ngoái học xong cấp hai là cậu ấy nghỉ học rồi, từ đó toàn ở nhà phụ giúp công việc thôi." Phương Phương nói: "Mấy thôn quanh đây đều không có trường cấp ba, muốn học thì phải lên trấn, lại còn phải trọ học, thế là nhiều người bỏ học lắm."
Tiểu Hồ Lục cứng miệng, bảo là tự mình không muốn đi học: "Điểm thi chuyển cấp của em có hai ba trăm điểm, vốn dĩ cũng chẳng đỗ cấp ba được."
Phương Phương hứ một tiếng: "Kỳ thi tốt nghiệp cậu còn được hơn năm trăm điểm, thế mà thi chuyển cấp lại chỉ được hai ba trăm á?"
Tiểu Hồ Lục im lặng không đáp. Mẹ cậu bé là người câm, điều kiện gia đình vốn đã chẳng khá giả gì, năm kia bố cậu lại bị ngã ở công trường dẫn đến què chân, số tiền bồi thường còn chẳng đủ lo chi phí điều trị và phục hồi sau này.
Cậu bé không muốn bố mẹ phải khó xử.
Giản Tinh Hạ nhìn theo bóng lưng gầy gò của tiểu Hồ Lục, trong lòng dâng lên cảm giác chua xót khó tả.
Thế giới bên ngoài đang phát triển với tốc độ chóng mặt, nhưng cuộc sống nơi núi rừng vẫn chẳng hề có dấu hiệu khởi sắc.
Nếu như cô có thể kinh doanh trang viên thật tốt, thì sau này, giống như việc thuê những nhân công thời vụ từ thời cổ đại vậy, cô cũng có thể thuê người trong thôn...
…
Vào đến trong thôn là đã thấy đường xi măng rồi, con đường này chạy thẳng một mạch lên tận trấn.
Lúc ba người Giản Tinh Hạ vào làng thì mới có năm giờ sáng, nhưng đã có không ít người thức dậy.
Hai chiếc xe tải nhỏ và hai chiếc xe con duy nhất trong thôn đều chật ních cả người lẫn hàng hóa.
Bác gái Lục gạt những người xung quanh ra, vẫy gọi Giản Tinh Hạ và Phương Phương: "Phương Phương, Hạ Hạ, bên này!"
Giản Tinh Hạ và Phương Phương xách theo đào, chen chúc lên chiếc xe tải nhỏ. Bác gái Lục nhấc chiếc sọt tre đang chiếm chỗ ngồi đặt xuống dưới chân, Phương Phương và Giản Tinh Hạ bèn chen nhau ngồi xuống.
Có người bên cạnh tỏ vẻ không vui, dùng sức huých lại một cái. Giản Tinh Hạ đành mặt dày vờ như không nhận ra.
Ở nông thôn là vậy đấy, mặc dù có xe buýt chạy tuyến thôn xã, nhưng mỗi ngày chỉ có sáu chuyến, vừa chật chội vừa chạy lòng vòng, vào ngày họp chợ lại càng kinh khủng hơn, lúc về đến thôn Lục An thì khéo đến chỗ đặt chân cũng chẳng còn.
Giản Tinh Hạ vừa ngồi xuống lại có thêm hai người nữa chen lên.
"Ấy, cái túi của ai đây, xích vào một chút là tôi có thể ngồi nhỉ?"
Không có chỗ ngồi, người ta cứ sờ sờ nắn nắn hết cái túi này đến cái túi khác, thấy cái nào êm êm là cất tiếng hỏi thăm. Chủ nhân của cái túi cũng chẳng hề phật ý, từ một góc nào đó vọng lại tiếng trả lời: "Ngồi đi, ngồi đi, bên trong là ngô đấy."
Thế là người không có ghế liền yên tâm ngồi phịch xuống.
Có người đi một vòng quanh xe thu tiền: "Năm tệ một người! Túi xách không được chiếm chỗ ngồi, chiếm chỗ phải đóng thêm tiền!"
Giản Tinh Hạ định móc ví trả tiền thì bác gái Lục đã gạt tay cô ra: "Để bác trả!"
Bàn tay bị gạt đến tấy đỏ, Giản Tinh Hạ không dám tranh giành nữa, đành ngoan ngoãn nhận lấy lòng tốt này.
Chiếc xe tải nhỏ bắt đầu lăn bánh. Lúc xe khởi hành và phanh lại, phân nửa số người trên xe đều bị trượt người đi. Giản Tinh Hạ bám chặt lấy cánh tay Phương Phương, còn Phương Phương thì gần như rúc tọt vào lòng bác gái Lục.
Đợi đến khi xe chạy ổn định, có người quen cất tiếng hỏi Giản Tinh Hạ: "Sao cháu không ở lại thành phố? Ở thành phố tìm việc vừa tốt, lương lại cao!"
Giản Tinh Hạ lắc đầu: "Cháu tìm rồi ạ, nhưng không tìm được, lương một tháng có ba ngàn rưỡi, lại chẳng bao ăn bao ở." Chưa tính các khoản khác, chỉ riêng tiền thuê nhà, điện nước, ăn uống, đi lại là đã chẳng để ra được đồng nào rồi.
"Ba ngàn rưỡi thì hơi thấp thật."
"Đã thế lại còn không bao ăn ở, ăn uống bên ngoài đắt đỏ lắm."
"Bây giờ sinh viên đại học nhan nhản, trên thời sự cũng nói đầy ra đấy, bao nhiêu người không tìm được việc làm cơ mà."
Mọi người rôm rả bàn tán, trong giọng nói dành cho Giản Tinh Hạ lại chất chứa thêm vài phần đồng cảm.
Cũng có người đắc ý xen vào: "Thế nên mới nói, học hành thì có ích lợi gì, thà cứ đi làm ruộng như chúng ta còn hơn!"
Nhưng chẳng ai thèm hùa theo ông ta.
Không tìm được việc là chuyện cực chẳng đã. Nhưng đi học đâu chỉ để tìm việc làm, hễ nhà nào có đủ điều kiện chu cấp, thì ai lại chẳng muốn cho con cái mình được học hành đến nơi đến chốn, hiểu biết lẽ đời, nắm bắt kỹ thuật chứ?
…
Chiếc xe tải nhỏ lắc lư rung lắc chừng nửa tiếng đồng hồ mới chạy hết quãng đường mười mấy cây số. Cuối cùng cũng đến được chợ phiên lớn.
Bác tài xế vẫy tay gọi mọi người xuống xe, bác ấy còn phải quay lại đón chuyến thứ hai nữa.
Giản Tinh Hạ cùng bác gái Lục hối hả chuyển đồ đạc từ trên xe xuống. Phương Phương nhanh chân đã xí ngay được một chỗ.
"Ở đây này!"
Nơi họ bày hàng là khu chợ tự phát ngay trước cổng chợ chính, ở đây không thu phí bến bãi, chỉ cần không dựng sạp kệ cồng kềnh thì ban quản lý chợ sẽ chẳng can thiệp.
Bác gái Lục mang theo một sọt tre lớn đựng táo tươi, một bao dứa khoai lang, cùng với một túi nhỏ tôm nõn tự phơi khô.
Giản Tinh Hạ thì chỉ có mỗi đào, cô nhìn người khác làm sao bèn bắt chước làm vậy, trải tấm bạt nhựa ra rồi xếp đào lên, chọn những quả đẹp mã đặt lên trên cùng.
Phương Phương đi dạo một vòng rồi chạy về báo: "Đào bên trong bán bốn năm tệ một cân, loại năm tệ thì quả to, mẫu mã đẹp. Bên ngoài có hàng bán ba tệ, nhưng đào không ngon bằng của chị Hạ Hạ. Thế nên bọn mình bán bốn tệ."
Giản Tinh Hạ chẳng hề lạ lẫm với việc buôn bán, suốt bốn năm đại học cô đi làm thêm đâu có ít. Cô chia đào thành hai đống, nhặt riêng chừng hai ba mươi quả mã xấu, nhỏ bé ra một bên.
Sau khi bày biện sạp hàng xong xuôi, Giản Tinh Hạ chạy đi mua một cuộn túi nilon trước. Mười tệ được ba trăm chiếc, loại rất dai.
Tiền tiết kiệm -10, số dư còn 3.561 tệ.
Giản Tinh Hạ cẩn thận chọn sáu quả đào to, đóng thành một túi mang biếu đôi vợ chồng già bán ngó sen ở sạp bên cạnh, hứa hẹn lát nữa cho cô mượn chiếc cân của họ.
Đào ở nhà bà ngoại chẳng biết là giống gì, nhưng quả nào quả nấy vừa to vừa đẹp mắt. Đôi vợ chồng già vô cùng thích, nhiệt tình đặt hẳn chiếc cân điện tử vào giữa hai sạp hàng.
Bác gái Lục thấy vậy liền cất chiếc cân đòn của mình đi, trong lòng vui mừng: "Hạ Hạ trưởng thành hiểu chuyện hơn nhiều rồi."
Phương Phương chạy đi mua về ba chiếc quẩy và ba bát tào phớ. "Vừa mới ra lò đấy ạ, nhiều người mua lắm!"
Giản Tinh Hạ cắn một miếng, chiếc quẩy bên ngoài giòn rụm bên trong mềm xốp, mùi thơm nức lan tỏa khắp khoang miệng. Tào phớ vừa mềm vừa mướt, thêm chút đường trắng ngọt lịm, đúng chuẩn hương vị của vùng thôn Lục An.
Giản Tinh Hạ ăn mặn hay ngọt đều được, nhưng lúc này đồ ngọt đựng trong cốc nhựa lại phù hợp hơn vì cầm tay rất tiện.
Mới gặm được nửa chiếc quẩy, đã có người ghé qua hỏi giá đào.
*Chú thích:
Bao dứa: nhiều vùng ở miền Nam – Trung Quốc gọi là bao xác rắn, hoặc gọi chung là bao PP dệt, là loại bao tải được đan đan chéo từ các sợi nhựa tổng hợp (Polypropylene).
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)