“Anh....?”
“... Hôm nay sao em lại mặc thế này?”
Giọng Tiền Chiêu Dã khựng lại và ánh mắt hắn lướt qua một lượt trên người Khúc Hà, từ tà váy màu xanh khói đến lớp trang điểm tinh xảo. Yết hầu hắn vô thức chuyển động cùng ánh mắt thoáng hiện vài phần bối rối, nhưng nhiều hơn cả vẫn là sự kinh diễm.
Khúc Hà chậm rãi bước tới với tà váy đung đưa như một đóa hồng xanh đang kỳ nở rộ.
“Không đẹp sao?”
Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ chiếu rọi lên người trước mặt tựa như đang phủ lên một lớp hào quang ảo mộng.
Trong phút chốc, Tiền Chiêu Dã ngỡ như nhìn thấy cô gái mặc chiếc váy trắng đang chạy về phía mình của bảy năm về trước.
Hắn nhớ lại những lời mình đã nói ở tân phòng tối qua và tự hỏi lẽ nào cô đã lọt tai rồi?
Có phải hôm nay Khúc Hà đặc biệt mặc váy là để dùng cách này tạo bậc thang cho cả hai đi xuống? Là đang dùng cách này để làm hòa với hắn sao?
Cô quả nhiên vẫn phải cúi đầu.
Nghĩ đến việc Khúc Hà hạ mình cầu hòa, lòng Tiền Chiêu Dã bỗng thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Khát vọng chinh phục thầm kín ấy lại trỗi dậy, kéo theo cơn giận dữ vì bị kiểm tra nồng độ cồn cũng tan biến quá nửa.
“Đẹp, đương nhiên là đẹp rồi, em cứ mặc thế này từ sớm có phải tốt không.”
Tiền Chiêu Dã vô thức hạ giọng và nhìn Khúc Hà bằng nụ cười giả tạo thường thấy.
Hắn thích nhất là dáng vẻ Khúc Hà hết lần này đến lần khác cúi đầu phục tùng trước mặt mình, giống như đang thuần hóa một con mèo ngoan ngoãn để cô chẳng thể nào thoát khỏi lòng bàn tay hắn.
Dáng vẻ hiện giờ của Tiền Chiêu Dã cô đã quá quen thuộc. Mỗi khi hắn cảm thấy mình hoàn toàn kiểm soát được cô thì hắn sẽ dùng ánh mắt tưởng chừng như dịu dàng này để nhìn cô.
Phải chăng trong mắt hắn đây là một ơn huệ to lớn! Một sự bố thí vĩ đại!
Thật nực cười đến cực điểm!
Khúc Hà nén lại sự ghê tởm rồi lặng lẽ lùi lại nửa bước và đặt tập tài liệu trong tay chắn giữa hai người: “Chỗ tài liệu này cần anh ký tên.”
Tiền Chiêu Dã không nghĩ ngợi nhiều, lúc đón lấy tập hồ sơ còn vờ như thân mật mà chạm vào mu bàn tay Khúc Hà.
Hắn quay lại bàn ngồi xuống rồi tùy ý lật vài trang tài liệu, sau khi xem qua loa liền rút bút máy ra bắt đầu ký tên.
Ánh mắt Khúc Hà dán chặt vào từng cử động của hắn.
Ba trang, hai trang, một trang.
Khi thấy hắn sắp lật đến tờ đơn xin nghỉ việc kẹp ở giữa, tim cô không khỏi đập nhanh hơn và lòng bàn tay siết chặt đã rịn ra mồ hôi.
“Hôm nay anh sao thế? Tâm trạng không tốt à?”
Khúc Hà đột ngột lên tiếng.
Dù cô đã cố ý hạ thấp giọng và bắt chước tông điệu quan tâm như thường ngày nhưng vẫn có thể nghe ra vài phần căng thẳng.
May mà Tiền Chiêu Dã không nhận ra điều gì.
Nghe Khúc Hà nói xong thì sự chú ý của hắn lập tức bị dời đi.
Hắn “xoẹt xoẹt” vài nét ký tên mình xong thì “pạch” một tiếng khép tập hồ sơ lại rồi đẩy về phía trước.
“Đừng nhắc đến nữa!”
Sắc mặt Tiền Chiêu Dã lại khôi phục vẻ âm trầm như lúc sáng mới gặp.
“Tối qua lúc đi thì gặp cảnh sát giao thông và bị kiểm tra!”
Nói đến đây hắn bực bội nới lỏng cà vạt: “Thật là con mẹ nó gặp ma mà, đoạn đường đó đi bao nhiêu lần rồi chưa bao giờ thấy có chốt kiểm tra, sao tự dưng hôm qua vừa uống vài hớp lại đụng trúng cơ chứ.”
“Anh đã phải ở đồn cảnh sát cả đêm, lũ người đó....”
Nghe Tiền Chiêu Dã không nghi ngờ vụ bị kiểm tra nồng độ cồn tối qua là do mình làm, Khúc Hà mới lặng lẽ thở phào một hơi.
Cô cầm lấy tập hồ sơ rồi lật đến trang đơn xin nghỉ việc, sau khi nhìn thấy chữ ký trên đó thì trái tim đang đập thình thịch cuối cùng cũng bình ổn lại.
Bên tai vẫn là tiếng Tiền Chiêu Dã lảm nhảm phàn nàn, từ thái độ của cảnh sát giao thông đến cái ghế ở đồn vừa lạnh vừa cứng, rồi đến việc cả đêm chưa ăn gì mà vất vả lắm mới ra được lại phải vội vàng đến công ty....
Đang nói nửa chừng, Tiền Chiêu Dã cuối cùng cũng nhận ra có chút không ổn.
Thái độ của Khúc Hà!
Sự im lặng khác thường của cô!
Hắn ngừng phàn nàn rồi nhíu mày và nhìn về phía Khúc Hà đang đứng đối diện bàn làm việc.
Hình như cô chẳng hề để tâm đến những lời hắn nói mà chỉ lẳng lặng thu dọn tài liệu với vẻ bình thản như thể chuyện chẳng liên quan gì đến mình.
Rốt cuộc cô có đang nghe những gì hắn vừa nói không vậy?
Nếu là bình thường khi biết hắn gặp chuyện như vậy, chắc chắn Khúc Hà sẽ cuống quýt hỏi han xem hắn có bị thương không. Cô sẽ còn lo lắng hơn cả bản thân hắn, lo hắn cả đêm không được ngủ ngon, xót xa vì hắn cả đêm chưa ăn gì và thậm chí còn chủ động đề nghị đi nấu cháo cho hắn....
Nhưng hôm nay sao thế này?
Một nỗi hoang mang vô cớ dâng lên trong lòng.
Tiền Chiêu Dã vô thức xoa xoa cái dạ dày đang đau âm ỉ. Tối qua vật lộn cả đêm trong đồn cảnh sát, đến giờ đừng nói là một miếng cơm mà ngay cả một giọt nước hắn cũng chưa uống, cộng thêm thái độ kỳ lạ của Khúc Hà khiến lồng ngực hắn bắt đầu cảm thấy bí bách.
Sao hắn cứ cảm thấy Khúc Hà của ngày hôm nay dường như đã thay đổi ở đâu đó.
Có chút xa lạ.
Người trước mắt dù đã thay đổi cách ăn mặc thường ngày nhưng sắc xanh rực rỡ này vào lúc này lại giống như hóa thành một làn sương mù không thể nắm bắt, không thể nhìn thấu mà cứ thế lẩn quẩn nơi đầu tim.
Hắn không thể giữ lấy cô mà chỉ có thể trơ mắt nhìn cô dần dần rời xa.
“A Hà....”
Tiền Chiêu Dã đột ngột đứng dậy rồi bước đến bên cạnh Khúc Hà.
Hắn định đưa tay nắm lấy tay cô nhưng cô lại né tránh.
Tiền Chiêu Dã bỗng trở nên cố chấp, hắn chộp lấy tay cô như muốn dùng cách này để chứng minh điều gì đó.
“Tối qua là do thái độ anh không tốt, tối nay mình đi ăn chung nhé? Đi ăn món Pháp ở nhà hàng em thích nhất có được không?”
Khúc Hà không trả lời, chỉ khẽ nghiêng người rồi rút tay mình ra khỏi sự kìm kẹp của hắn.
Cô chưa bao giờ thích ăn món Pháp cả.
Vừa đắt lại vừa chẳng no bụng.
Tay Tiền Chiêu Dã hụt hẫng giữa không trung và khựng lại một chút.
Hắn đang định nói gì đó thì nghe thấy Khúc Hà lo lắng lên tiếng: “Anh nhịn ăn cả đêm nên dạ dày chắc chắn đang khó chịu rồi. Trưa nay em nấu cháo cho anh nhé?”
Ngay sát vách văn phòng của Tiền Chiêu Dã có một căn bếp nhỏ. Vì biết dạ dày hắn không tốt nên ngày thường Khúc Hà thường xuyên nấu cháo và mì cho hắn ở đây. Cô còn quan tâm đến sức khỏe của hắn hơn cả chính hắn.
Một câu nói của cô tựa như liều thuốc an thần đã tức khắc xoa dịu nỗi bất an đang dâng trào trong lòng Tiền Chiêu Dã.
Hắn không khỏi thở phào nhẹ nhõm, ngay cả sự né tránh vừa rồi của Khúc Hà hắn cũng chẳng thèm để tâm nữa.
Cô vẫn là cô, vẫn là Khúc Hà luôn đặt hắn lên vị trí ưu tiên hàng đầu trong mọi lúc mọi nơi.
Chắc là vừa rồi hắn nghĩ nhiều quá thôi....
Tiền Chiêu Dã ra vẻ thân mật giúp cô vén lọn tóc con ra sau tai: “A Hà, thật may là có em.”
Lại là dáng vẻ giả vờ giả vịt cùng nụ cười dối trá đó.
Khúc Hà cố nén ham muốn gạt phắt tay hắn ra, khóe miệng rặn ra một nụ cười gượng gạo: “Vậy em ra ngoài trước đây.”
Khoảnh khắc cánh cửa văn phòng khép lại, Khúc Hà cuối cùng cũng gỡ bỏ nụ cười giả dối kia xuống.
Cô lấy điện thoại ra mở ứng dụng đặt đồ ăn rồi đặt một phần cháo tôm cồi sò điệp, còn chú thích thêm là “Phải thật nóng!”
Đây là món cháo Tiền Chiêu Dã thích nhất.
Hắn dạ dày không tốt, hồi công ty mới thành lập thì Tiền Chiêu Dã bận rộn tiếp khách nên đôi khi không kịp ăn sáng. Khi đó cô có thể vì một câu “A Hà, anh muốn uống cháo em nấu” mà thức dậy thật sớm giữa mùa đông giá rét để ninh cháo cho hắn.
Cồi sò điệp phải được sơ chế và ngâm trước bốn mươi phút, tôm tươi là do chính tay cô đi chợ hải sản lựa chọn mang về rồi tự tay làm sạch chỉ tôm.
Cô đã phí hoài bảy năm thời gian cho một người đàn ông chưa từng thực lòng trân trọng mình, đúng là quá ngu ngốc rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
