Khi nói ra câu này, lòng Kiều Miên không khỏi đắc ý. Cô ta hiểu rõ hơn ai hết rằng Tiền Chiêu Dã chắc chắn không muốn công khai mối quan hệ giữa hắn và Khúc Hà trước bàn dân thiên hạ.
Cô ta chỉ chực chờ Khúc Hà mất mặt!
Dứt lời, thấy Khúc Hà không đáp lại, cô ta đắc thắng nhún vai rồi vội che miệng ra vẻ hối lỗi: "Chị Khúc Hà, em chỉ nói bừa thôi, nếu không tiện thì cứ coi như em chưa nói gì nhé."
Cô ta vừa dứt lời, những người có mặt đều lộ rõ vẻ mặt hóng hớt chờ xem kịch hay.
Chẳng lẽ sự thật đúng như lời đồn?
Vị hôn phu của Khúc Hà là một lão già hói đầu đã ngoài năm mươi tuổi sao?
Nếu không thì tại sao cô lại cứ giấu giếm không cho ai gặp mặt?
Sự hiếu kỳ của mọi người vào lúc này được bộc lộ một cách triệt để.
"Thuận tiện chứ, sao lại không thuận tiện?"
Giọng nói của Khúc Hà lạnh lùng và sắc bén khiến Kiều Miên trở tay không kịp, nụ cười trên mặt cô ta tức khắc đông cứng lại.
"Hả?... Chị Khúc Hà, chị tự tiện quyết định như vậy thì vị hôn phu của chị có biết không?"
Kiều Miên lỡ miệng hỏi ra, sau khi nói xong cô ta mới chợt nhận ra câu này có vẻ không hợp thời điểm, giống như cô ta đang biết điều gì đó vậy.
Khúc Hà khẽ thốt lên một tiếng "Ồ" đầy ẩn ý.
"Trợ lý Kiều, cô có vẻ rất quan tâm đến đời tư của tôi nhỉ? Có tâm tư này thì chi bằng dùng vào công việc đi. Một bản hồ sơ hợp tác bị trả về ba lần, loại chuyện như vậy tôi không muốn thấy thêm lần nào nữa."
Bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng như sắp có biến.
Đồng nghiệp bên cạnh thấy vậy bèn vội vàng ra mặt hòa giải.
"Tiểu Kiều cũng chỉ là nhanh mồm nhanh miệng thôi, không có ý xấu gì đâu."
"Đúng vậy, đúng vậy!"
Đình Đình vừa mới đến thực tập chưa bao lâu nên chưa từng nghe qua lời đồn trước đó. Khi nghe Khúc Hà định công khai vị hôn phu, cô ấy vốn đã tò mò, lại nhận được ánh mắt ra hiệu giúp đỡ từ người bên cạnh nên miệng nhanh hơn não mà thốt ngay ra thắc mắc trong lòng.
"Ha ha ha, đúng đó chị Khúc Hà. Vậy vị hôn phu của chị chắc chắn là rất đẹp trai phải không?"
Câu nói vừa dứt, không khí như có vài con quạ đen bay ngang qua.
Trợ lý Hành chính Tiểu Lâm bên cạnh ôm trán cười khổ.
Đình Đình lúc này mới nhận ra mình dường như đã lỡ lời.
Nhưng muốn cứu vãn thì đã không còn kịp nữa rồi.
Khúc Hà lại chẳng mảy may để tâm, cô vén lọn tóc xõa ra sau tai rồi khẽ nhếch môi: "Đúng vậy, anh ấy rất đẹp trai!"
Cô nhìn thẳng vào khuôn mặt đang cứng đờ của Kiều Miên: "Lần tụ tập sau tôi sẽ bảo anh ấy qua đây, lúc đó mọi người có thể gặp anh ấy rồi. Mọi người nhớ đến đông đủ nhé, Trợ lý Kiều cũng có thể dẫn theo bạn trai của cô theo cùng."
Khi nói đến mấy chữ cuối cùng, ánh mắt cô cố tình hay vô ý lướt qua người Kiều Miên.
"Oa! Hóa ra anh rể là soái ca!"
"Tôi đã nói rồi, chị Khúc Hà xinh đẹp như vậy thì mắt nhìn người chắc chắn không thể tệ được!"
"Tôi bắt đầu mong chờ rồi đó, ngày đi ăn tôi sẽ đeo đôi kính áp tròng dùng một lần loại đắt tiền nhất để mở to mắt nhìn cho kỹ, tuyệt đối không bỏ qua một chi tiết nào."
Bộ phận thư ký vang lên một tràng trầm trồ kinh ngạc.
Khúc Hà dặn dò đơn giản vài câu về công việc rồi đi thẳng về phòng làm việc của mình.
Lúc đi ngang qua người Kiều Miên, cô dường như nghe thấy tiếng giấy gói quà bị xé nát.
Mọi người đứng lại bàn tán vài câu rồi dần tản ra, chỉ còn mình Kiều Miên ở lại đứng chôn chân tại chỗ mà nghiến răng ken két.
Giấy gói hoa bị cô ta vò nát thành một cục, đôi mắt trừng trừng nhìn theo hướng Khúc Hà vừa rời đi, lồng ngực phập phồng dữ dội vì tức giận.
Đêm qua cô ta đã đợi ở khách sạn cả đêm nhưng Tiền Chiêu Dã lại mãi không đến!
Đêm qua Tiền Chiêu Dã đã đi đâu?
Tại sao hắn lại cho cô ta leo cây?
Hôm nay Khúc Hà lại mặc đẹp như thế, còn dám mạnh miệng tuyên bố trước mặt bao nhiêu người là sẽ dẫn vị hôn phu đến buổi tụ họp.
Chẳng lẽ...
Đêm qua Tiền Chiêu Dã đã ở cùng Khúc Hà sao?
Không lẽ bọn họ thực sự định công khai quan hệ?
Nghĩ đến đây, Kiều Miên đã ghen tị đến phát điên. Cô ta đi về chỗ ngồi, tùy tiện ném bó hoa vào thùng rác dưới gầm bàn rồi lấy điện thoại ra điên cuồng gọi vào số của Tiền Chiêu Dã.
Nhưng đầu dây bên kia vẫn không có người bắt máy.
.....
Vì đã quyết định vạch rõ ranh giới với Tiền Chiêu Dã nên cô cũng không còn thiết tha ở lại tập đoàn Tiền Thị nữa.
Sau khi quay lại phòng làm việc, Khúc Hà đăng nhập vào hệ thống OA của công ty và tải lên đơn xin nghỉ việc.
Cô phải thừa nhận rằng suốt năm năm qua, Tiền Chiêu Dã thực sự rất tin tưởng cô trong công việc. Mật khẩu điện thoại, mật khẩu hòm thư hay tài khoản công ty gần như đều chia sẻ hết cho cô.
Vài năm gần đây, hầu hết các quy trình cần Tiền Chiêu Dã phê duyệt đều do một tay cô đảm nhiệm.
Nếu không phải ngày hôm đó vô tình phát hiện ra hệ điều hành kép trong điện thoại của hắn, có lẽ cô vẫn còn đang chìm đắm trong giấc mộng đẹp về sự "tin tưởng" giả tạo này.
Khúc Hà cười lạnh rồi trực tiếp đăng nhập vào tài khoản của Tiền Chiêu Dã để nhấn phê duyệt.
Sau khi lãnh đạo cấp cao nhất đồng ý, các quy trình còn lại được xử lý vô cùng nhanh chóng.
Khi hệ thống hiển thị dấu tích xanh cùng dòng chữ "Phê duyệt hoàn tất", Khúc Hà mới chậm rãi thở phào một hơi.
Cuối cùng cũng sắp kết thúc rồi.
Bây giờ chỉ còn thiếu bước cuối cùng là nộp báo cáo nghỉ việc có chữ ký trực tiếp của cá nhân Tiền Chiêu Dã.
Cô nhìn thời gian rồi hướng mắt về phía cửa kính sát đất ở lối vào.
Tiền Chiêu Dã cũng đến lúc phải xuất hiện rồi.
Không lâu sau, một tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía hành lang.
Tiền Chiêu Dã sa sầm mặt mày bước vào văn phòng. Khác hẳn với vẻ đạo mạo thường ngày, hôm nay quanh thân hắn bao trùm một luồng áp suất thấp, dưới mắt hiện rõ quầng thâm nhàn nhạt, cà vạt lệch lạc và gấu áo vest còn hằn lên những nếp nhăn nhỏ.
Mặc dù đêm qua Tiền Chiêu Dã uống không nhiều nhưng vẫn tính là lái xe khi say rượu. Thêm vào đó, với địa vị của hắn, nếu để công chúng biết được Tổng giám đốc Tiền Thị - hào môn mới nổi ở Bắc Thành bị bắt vì vi phạm nồng độ cồn thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến công ty.
Vì vậy, hắn nhất định sẽ tìm mọi cách để dìm chuyện xấu hổ này xuống!
Nửa tiếng nữa có cuộc họp trực tuyến với đối tác nước ngoài, nhìn dáng vẻ của hắn lúc này chắc là còn chưa kịp thay quần áo đã vội vã chạy tới đây.
Hừ.
Tiền Chiêu Dã, anh nghĩ thế này là đã đủ rồi sao?
Khúc Hà thoát tài khoản rồi sắp xếp vài bản hồ sơ cần Tiền Chiêu Dã ký tên, sau đó kẹp đơn xin từ chức vừa mới in ra vào giữa rồi đứng dậy đi về phía văn phòng của hắn.
Kiều Miên vì vừa bị Tiền Chiêu Dã quát mắng nên đang ôm một bụng lửa giận, thấy Khúc Hà đi tới liền nói giọng mỉa mai: "Chị Khúc, Tiền tổng nói là không tiếp bất cứ ai đâu, chị đừng có vào làm phiền anh ấy nữa."
Nhưng Khúc Hà đến một cái liếc mắt cũng lười bố thí cho cô ta, cô thậm chí còn chẳng buồn gõ cửa mà trực tiếp đẩy cửa bước vào.
Tiền Chiêu Dã đang quay lưng về phía cửa đứng bên cửa sổ sát đất để gọi điện thoại, ánh mặt trời hắt vào kéo dài bóng dáng của hắn.
Áo vest bị hắn tùy tiện ném trên ghế sofa, tay áo sơ mi xắn lên tận khuỷu tay, bả vai căng cứng, thậm chí bên thái dương bên phải còn nổi cả gân xanh.
Khúc Hà biết Tiền Chiêu Dã hiện đang trong trạng thái cực kỳ giận dữ.
Nhìn người đàn ông vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mặt, lần đầu tiên Khúc Hà cảm thấy người đàn ông này cũng chỉ đến thế mà thôi, sao lúc trước cô lại có thể mù quáng đến vậy chứ?
Cô đưa tay đóng cửa lại mà không hề kiềm chế lực tay.
Tiền Chiêu Dã nghe thấy tiếng động liền cúp điện thoại, không thèm quay đầu lại mà gầm lên một tiếng.
"Cút ra ngoài! Tôi đã bảo là đừng có đến làm phiền tôi rồi mà!"
Nói xong, hắn xoay người lại nhưng khi nhìn rõ người vừa tới thì đồng tử đột ngột co rút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
