Khúc Hà đi thang máy xuống bộ phận nhân sự và đi thẳng về phía văn phòng quản lý.
"Quản lý Quách." Khúc Hà gõ cửa hai cái rồi đẩy cửa bước vào.
Quản lý Quách của bộ phận nhân sự đang sắp xếp tài liệu, nhưng ngay khi vừa ngẩng đầu nhìn thấy Khúc Hà thì ông ấy liền hít một hơi lạnh và tập tài liệu trên tay rơi bộp xuống bàn.
"Thư... Thư ký Khúc?"
Đây vẫn là Khúc Hà thường xuyên diện những bộ đồ công sở xám trắng đen tẻ nhạt đó sao?
Ánh mắt Quản lý Quách đảo qua đảo lại trên người cô vài vòng vì sợ mình nhận nhầm người, ông ấy còn phải chỉnh lại mắt kính lần nữa: "Cô thế này là..."
Khúc Hà đẩy tập hồ sơ trên tay đến trước mặt ông ấy: "Nhờ Quản lý Quách làm thủ tục giúp tôi càng sớm càng tốt."
"Thư ký Khúc khách sáo quá rồi, có chuyện gì cô cứ trực tiếp gọi điện báo một tiếng để chúng tôi lên là được, cần gì phải đích thân..."
Ông ấy vừa nói vừa mở tập hồ sơ ra, nhưng khi nhìn thấy bốn chữ lớn "Đơn xin thôi việc" ở ngay đầu trang thì tay ông ấy liền run rẩy.
"Thôi việc...!!!"
Giọng Quản lý Quách bất giác cao lên vài quãng làm cho mấy nhân viên bên ngoài tò mò ngó nghiêng vào xem, thế là ông ấy vội vàng bước tới kéo rèm cửa xuống.
Ông ấy cười gượng hai tiếng: "Thư ký Khúc, cô đang đùa đấy à? Đơn xin thôi việc này của cô thì tôi không quyết định được đâu."
Bộ phận nhân sự chịu trách nhiệm làm thủ tục gia nhập và thôi việc cho tất cả nhân viên trong công ty, ông ấy cũng được coi là nhân viên kỳ cựu đi theo Tiền Chiêu Dã từ những ngày đầu khởi nghiệp, nhưng thực tế thì năm năm trước, thủ tục gia nhập của Khúc Hà không phải do ông ấy thực hiện.
Mà là do một tay Tiền Chiêu Dã lo liệu.
Ông ấy vẫn còn nhớ cảnh tượng Khúc Hà bất ngờ xuất hiện năm năm trước, một cô sinh viên mới tốt nghiệp với mái tóc búi cao và mặc bộ vest rẻ tiền không vừa vặn đã bị toàn bộ nhân viên chỉ trỏ vì cho rằng cô là người có quan hệ nhờ vả.
Lúc đó mọi người đều nghĩ cô là loại người không làm việc đàng hoàng mà chỉ muốn dựa vào thủ đoạn nào đó để đi đường tắt, nhưng một năm sau, cô đã dùng năng lực làm việc gần như hoàn hảo để vả mặt tất cả những kẻ nghi ngờ.
Năm năm qua, ông ấy cũng coi như chứng kiến Khúc Hà từng bước trưởng thành và trở thành cánh tay đắc lực bên cạnh Tiền Chiêu Dã.
Sao đột nhiên lại muốn nghỉ việc chứ?
Giọng Quản lý Quách hơi căng thẳng nên thử thăm dò: "Tiền tổng... anh ấy có biết chuyện này không?"
Khúc Hà một tay chống lên cạnh bàn rồi lặng lẽ nhìn ông ấy: "Quy trình hoàn tất, chữ ký đầy đủ, đơn thôi việc và phiếu quy trình phê duyệt OA đều ở đây, Quản lý Quách chỉ cần làm theo quy định của công ty là được."
Cô vừa nói vừa lật tập hồ sơ và nhấn mạnh hai cái vào chữ ký của Tiền Chiêu Dã ở góc dưới bên phải đơn xin thôi việc.
"Hay là Quản lý Quách không nhận ra chữ ký của Tiền tổng?"
"Tất nhiên... tất nhiên là không phải." Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Quản lý Quách vì chữ ký của Tiền Chiêu Dã thì đương nhiên ông ấy nhận ra.
Chỉ là ông ấy không ngờ hắn lại đồng ý cho Khúc Hà thôi việc.
Khúc Hà hơi nghiêng người về phía trước rồi liếc nhìn ông ấy một cái: "Vậy thì tốt, tôi còn tưởng bộ phận nhân sự bây giờ đã gan dạ đến mức có thể phớt lờ chữ ký tay của Chủ tịch rồi chứ."
"Không dám, không dám!"
"Vậy thì tốt." Giọng Khúc Hà rất nhẹ nhưng lại mang theo sự kiên quyết không thể nghi ngờ: "Vậy thì mời ông làm việc theo đúng quy trình!"
Một uy quyền vô hình lập tức đè xuống làm lưng Quản lý Quách ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Ông ấy chợt nhận ra dường như có điều gì đó đang lặng lẽ thay đổi và dường như ông ấy chưa bao giờ thực sự hiểu rõ con người Khúc Hà.
"Được rồi, cô đợi một chút, tôi sẽ làm thủ tục cho cô ngay."
Ông ấy nhìn đi nhìn lại đơn xin thôi việc trên tay như muốn nhìn ra một bông hoa nào đó từ đống giấy tờ này.
Chữ ký tay của Tiền Chiêu Dã trên đó không sai, nhưng ông ấy vẫn cảm thấy việc Khúc Hà nghỉ việc có chút kỳ lạ.
Mặc dù thời gian gần đây trong công ty có tin đồn vị hôn phu của Khúc Hà là một gã trọc phú bụng bia hói đầu, nhưng ông ấy lại không mấy đồng tình với chuyện đó.
Năm năm trước khi công ty mới thành lập, ông ấy và Tiền Chiêu Dã có tham gia một bữa tiệc xã giao, khi kết thúc cả hai đều say khướt.
Nhưng Tiền Chiêu Dã dù say đến bất tỉnh nhân sự vẫn nắm chặt tay Khúc Hà và lầm bầm nói: "A Hà... về nhà... về nhà thôi..."
Lúc đó ông ấy còn tưởng mình nhìn lầm vì mấy năm nay sự tiếp xúc của hai người ở công ty rõ ràng là quan hệ cấp trên cấp dưới.
Nhưng vào khoảnh khắc này, ký ức của đêm năm năm trước lại hiện về vô cùng rõ rệt.
Thực sự là nhìn lầm sao?
"Không được, phải hỏi cho rõ, mình không thể gánh cái tội này được."
Quản lý Quách lấy điện thoại ra gọi vào số của Tiền Chiêu Dã, đầu dây bên kia reo vài hồi cuối cùng cũng được kết nối.
"Tiền tổng, tôi là..."
Lời vừa mới thốt ra đã bị ngắt quãng.
Người nghe điện thoại không phải là Tiền Chiêu Dã mà là An Đạt, một trợ lý đắc lực cùng cấp với Khúc Hà và là trợ lý đặc biệt của Tiền Chiêu Dã.
An Đạt nhạt giọng hỏi: "Có chuyện gì?"
Quản lý Quách cảm thấy chuyện này vẫn nên nói với Tiền Chiêu Dã: "Trợ lý An, tôi muốn xác nhận vài việc với Tiền tổng."
"Tiền tổng đang nghỉ ngơi." Giọng An Đạt lạnh lùng: "Có chuyện gì cứ nói với tôi."
Quản lý Quách nuốt nước bọt rồi liếc nhìn thời gian và hạ thấp giọng nói: "Là Thư ký Khúc, cô ấy muốn thôi việc..."
Ông ấy vừa mở miệng thì nghe thấy đầu dây bên kia có một hồi ồn ào, sau tiếng sột soạt là giọng nói không chút gợn sóng của An Đạt: "Tiền tổng nói rồi, tất cả cứ làm theo quy định của công ty."
Giọng anh ta lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn: "Cứ lấy chữ ký tay của Tiền tổng làm chuẩn."
"Nhưng mà..."
Điện thoại bị cúp ngang một cách thô lỗ.
Cùng lúc đó trong văn phòng chủ tịch, Tiền Chiêu Dã bực bội cởi chiếc cúc trên cùng của áo sơ mi rồi nửa tựa vào ghế sofa day day chân mày.
Kiều Miên vừa bị hắn đuổi đi nhưng trong không khí vẫn còn thoang thoảng mùi nước hoa.
Động tĩnh cô ta gây ra lúc nãy suýt chút nữa đã khiến người trong công ty biết được mối quan hệ của họ, hắn thở hắt ra một hơi, cái tính khí vô lý của Kiều Miên này đúng là không bằng sự điềm tĩnh và rộng lượng của Khúc Hà.
Hắn xoa xoa thái dương rồi nhìn An Đạt vừa bước vào, tùy miệng hỏi: "Điện thoại của ai đấy?"
An Đạt đặt điện thoại lên bàn trà: "Quản lý Quách của bộ phận nhân sự gọi tới ạ."
Lúc nãy khi Kiều Miên rời đi đã gây ra động tĩnh không nhỏ nên An Đạt hoàn toàn không nghe thấy những gì Quản lý Quách nói, nhưng tám chín phần mười chắc lại là giúp người thân nào đó đi cửa sau.
An Đạt lộ ra vẻ khinh thường vì anh ta ghét nhất là loại người dựa hơi quan hệ này.
Tiền Chiêu Dã: "Nói có chuyện gì?"
An Đạt: "Chỉ là một số chuyện liên quan đến sắp xếp nhân sự cơ bản thôi ạ, tôi đã theo ý ngài dặn dò lại rằng mọi thứ cứ làm theo quy trình của công ty và lấy chữ ký tay của ngài làm chuẩn."
Tiền Chiêu Dã lơ đãng gật đầu: "Mấy chuyện nhỏ này cậu xử lý tốt là được."
Hắn nhấc tay nhìn đồng hồ trên cổ tay.
Kể từ lúc Khúc Hà nói nấu cháo cho hắn đã trôi qua gần nửa tiếng đồng hồ, dạ dày của hắn lại bắt đầu đau âm ỉ.
Nghĩ đến phong cách ăn mặc khác biệt của Khúc Hà ngày hôm nay, khóe miệng Tiền Chiêu Dã bất giác nhếch lên.
"Đi họp thôi." Tiền Chiêu Dã đứng dậy và chỉnh lại vạt áo vest.
"Vâng." An Đạt bám sát theo sau: "Thư ký Khúc vẫn chưa tới, có cần tôi gọi điện thông báo cho cô ấy không?"
Tiền Chiêu Dã xua tay: "Cô ấy có việc rồi, cuộc họp hôm nay cậu cứ theo sát tiến độ cho tôi."
Vẻ đắc ý trên môi An Đạt còn khó kìm lại hơn cả sức giật của súng AK: "Rõ! Tiền tổng!"
Hai người nối đuôi nhau vào phòng họp.
Khúc Hà sau khi làm xong thủ tục đi lên thì vừa vặn lỡ mất họ.
Ứng dụng giao hàng gửi tin nhắn thông báo, phần cháo hải sản cồi sò điệp cô đặt đã đến nơi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
