Cơn mưa đêm vừa dứt.
Sáng sớm hôm sau, khi Khúc Hà bước vào công ty, không ít ánh mắt đã dừng lại trên người cô.
Cánh cửa thang máy sáng loáng phản chiếu bộ trang phục hôm nay của cô và nhìn mình trong gương, Khúc Hà cảm thấy có chút xa lạ.
Đây là lần đầu tiên trong suốt năm năm qua cô không mặc bộ đồ công sở đen ngòm kia.
“Đinh.”
Cửa thang máy mở ra.
Tiếng giày cao gót thanh thúy vang lên khắp khu làm việc rồi tiến về phía bộ phận thư ký.
Khúc Hà hơi khựng bước.
Kiều Miên đang được vài đồng nghiệp vây quanh ở giữa, gương mặt trang điểm tinh xảo của cô ta không giấu nổi vẻ kiêu kỳ và đắc ý khi trên tay đang ôm một bó hoa hồng Cappuccino lớn.
Những cánh hoa màu hồng nâu vẫn còn đọng những giọt sương, rõ ràng là vừa mới được gửi tới vào sáng nay.
Bao bì quen thuộc và bó hoa cũng quen thuộc.
Tiền Chiêu Dã, anh yêu cô ta đến thế sao? Yêu đến mức đang ở trong đồn cảnh sát mà vẫn không quên gửi hoa cho tình nhân của mình?
“Kiều Miên ơi, bạn trai cậu tốt quá đi, cứ dăm ba bữa lại tặng hoa cho cậu!”
“Đúng vậy đúng vậy, so ra thì gu chọn hoa của bạn trai mình trông xấu tệ.”
Kiều Miên tận hưởng những lời tâng bốc của mọi người xung quanh rồi ôm bó hoa đầy vẻ khoe khoang.
“Ây da, thật ra lần đầu bạn trai mình tặng cũng không phải loại hoa mình thích đâu, sau này mình bảo anh ấy là mình thích Cappuccino thì anh ấy mới biết đấy.”
Giọng nói của cô ta ngọt đến phát ngấy nhưng lọt vào tai Khúc Hà lại giống như liều thuốc độc bọc đường.
Hóa ra không phải là hắn không phân biệt được.
Hóa ra không phải là trí nhớ hắn kém.
Trước mặt sự thật thì mọi lý do đều trở nên nhạt nhẽo và hư ảo.
Trong lòng Tiền Chiêu Dã chưa bao giờ bận tâm đến suy nghĩ của cô, sở thích của cô chưa bao giờ xứng đáng được hắn đối xử nghiêm túc.
Hương hoa hồng nhàn nhạt lúc này như hóa thành thứ thuốc độc nồng nặc khiến Khúc Hà phải vịn vào lưng ghế sofa mới miễn cưỡng đứng vững.
“Kiều Miên, bạn trai cậu đối xử với cậu tốt thật đấy! Sợi dây chuyền trên cổ cậu là mẫu mới của hãng A đúng không.” Một đồng nghiệp ghé sát vào cảm thán và xòe lòng bàn tay ra: "Ít nhất cũng phải năm mươi triệu trở lên mà còn phải đặt trước ba tháng mới có hàng đấy!”
Kiều Miên che miệng mỉm cười rồi khẽ vân vê sợi dây chuyền vàng hồng hình trái tim trên cổ: "Cũng bình thường thôi mà, anh ấy mới tặng hôm kia vì bảo là mình đeo vào nhìn xinh!”
Sợi dây chuyền xoay một vòng giữa ngón tay cô ta và những viên kim cương khảm trên đó tỏa sáng rực rỡ dưới ánh đèn, đâm sâu vào mắt Khúc Hà.
Tầm mắt cô như bị đóng đinh vào sợi dây chuyền đó.
Sợi dây chuyền này...
Ba tháng trước khi gần đến sinh nhật cô, Khúc Hà đang xem ảnh trên trang web chính thức của hãng A thì bị Tiền Chiêu Dã nhìn thấy, lúc đó hắn ôm lấy cô từ phía sau rồi tựa cằm lên vai cô hỏi: “Thích sợi này sao? Sinh nhật anh tặng em nhé?”
Khi đó cô chỉ bảo là xem cho vui thôi chứ không cần lãng phí tiền bạc, nhưng trong thâm tâm cô vẫn luôn mong đợi tâm ý của hắn.
Chỉ là lời hứa cửa miệng của đàn ông sao có thể coi là thật?
Đúng ngày sinh nhật, hắn nhíu mày nói: “Sợi dây chuyền đó cần phải đặt trước vì người ta mua hết sạch rồi. Với lại em là thư ký mà đeo sợi dây chuyền phô trương như thế cũng không hợp.”
Cuối cùng thứ hắn nhét vào tay cô là một chiếc khăn lụa họa tiết chéo cùng câu nói: “A Hà, chiếc khăn này hợp với em hơn.”
Và cũng vì câu nói đó của hắn mà cô đã trân trọng cất chiếc khăn lụa vào tủ quần áo như một báu vật.
Bây giờ nghĩ lại thì bản thân lúc đó thật ngu ngốc biết bao khi bị sự mù quáng che mờ đôi mắt.
Chiếc khăn lụa màu sắc sặc sỡ kia chắc chỉ là món đồ mua kèm để đủ điều kiện lấy sợi dây chuyền thôi nhỉ.
Hừ.
Nghĩ lại những món đồ xa xỉ thỉnh thoảng xuất hiện trên người Kiều Miên rồi lại nghĩ đến những gì mình đã bỏ ra và nhận lại trong năm năm qua.
Trong mắt Khúc Hà chỉ còn lại sự lạnh lẽo và ngay cả máu trong người cũng như nguội ngắt.
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
Là tin nhắn từ công ty giúp việc gửi tới: [Quý khách Khúc Hà thân mến, dịch vụ dọn dẹp nhà cửa toàn diện 360 độ không góc chết mà quý khách đã đặt trước đang được tiến hành, quý khách có thể nhấn vào link livestream bên dưới để xem trực tiếp.]
Tiếng chuông điện thoại đột ngột phá vỡ bầu không khí hiện tại.
Trợ lý Hành chính Tiểu Lâm là người đầu tiên chú ý đến Khúc Hà đang đứng cách đó không xa, giọng nói vì kinh ngạc mà hơi biến điệu: “Chị... chị Khúc Hà!”
Mấy đồng nghiệp nghe thấy thế liền đồng loạt quay đầu lại và sau khi nhìn thấy Khúc Hà thì không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.
Đây là... Khúc Hà sao?
Không... đây vẫn là thư ký Khúc thường ngày ăn mặc cổ hủ lỗi thời đó sao?
Các đồng nghiệp vẫn thường xì xào bàn tán sau lưng rằng có phải thư ký Khúc mặc bộ đồ công sở đó suốt 365 ngày trong năm hay không, bởi vì từ khi họ vào công ty đến giờ chưa từng thấy Khúc Hà mặc thường phục bao giờ.
Hóa ra cô ấy lại xinh đẹp đến thế!
Mái tóc vốn được búi gọn gàng không một kẽ hở hôm nay hiếm khi được uốn xoăn sóng lớn, chiếc váy thắt eo màu xanh sương mù tôn lên vòng eo vô cùng thon gọn, dưới cổ áo chữ V là xương quai xanh thoắt ẩn thoắt hiện và đôi giày cao gót màu bạc càng làm nổi bật dáng người cao ráo thanh lãnh.
Sớm mặc như thế này có phải tốt rồi không!
Ai mà chẳng yêu cái đẹp cơ chứ!
Khúc Hà sải bước tiến lên phía trước và cô có thể cảm nhận được ánh nhìn đổ dồn về phía mình từ mọi phía, cũng như gương mặt đang dần sa sầm lại của Kiều Miên.
“Chị Khúc hôm nay đẹp quá đi mất!”
“Chiếc váy này tôn da chị trắng thật đấy!”
“Chị Khúc Hà ơi, chị mặc váy đẹp hơn mặc đồ công sở nhiều luôn! Đẹp lắm! Thích ngắm lắm! Chị mặc nhiều vào nhé!”
Trợ lý Hành chính Tiểu Lâm cười hì hì vây quanh cô: “Chị Khúc Hà ơi, chiếc váy này của chị là mẫu mới xuân hè của nhà Chanel đúng không! Không rẻ chút nào đâu nha~”
Khúc Hà mỉm cười nhàn nhạt và khi khóe mắt liếc thấy giấy gói hoa hồng bị Kiều Miên bóp nát, cô khẽ đung đưa tà váy: “Mắt nhìn tốt đấy.”
“Oa! Cái này chắc là vị hôn phu mua tặng chị đúng không!”
Tim Khúc Hà run lên nhưng cô không trả lời.
Thật ra đây là món quà sinh nhật cô tự mua cho mình từ ba tháng trước.
Chỉ là nó luôn bị cô giấu ở nơi sâu nhất trong tủ quần áo nên ngoài cô ra thì không ai biết cả.
Lâu dần chính cô cũng sắp quên mất sự tồn tại của chiếc váy này.
Cũng sắp quên mất bản thân mình trước đây trông như thế nào rồi.
Đúng vậy! Lời hứa của đàn ông sao có thể tin được chứ?
“Chị Khúc Hà ơi, hôm nay chị mặc đẹp như thế này là định đi hẹn hò với anh nhà ạ?” Trợ lý Hành chính Tiểu Lâm nháy mắt đầy vẻ tò mò.
Câu hỏi này vừa thốt ra thì không khí bỗng chốc yên tĩnh trong chốc lát.
Cả công ty đều biết Khúc Hà có một người bạn trai đã quen nhiều năm và năm ngoái vừa mới đính hôn, chỉ là mọi người đều chưa từng thấy mặt người đàn ông đó nên gần đây thậm chí còn có tin đồn rằng vị hôn phu của cô là một đại gia hói đầu đã ngoài năm mươi.
Những tin đồn vô căn cứ trong công ty này không phải Khúc Hà chưa từng nghe thấy.
Bất kỳ người phụ nữ nào nghe thấy những lời vu khống bịa đặt này đều không dễ chịu gì, cô cũng từng bàn bạc với Tiền Chiêu Dã về việc công khai quan hệ của hai người nhưng lần nào nhận được cũng là sự mất kiên nhẫn của hắn.
“A Hà, em việc gì phải để tâm đến cái nhìn của người khác? Với mối quan hệ hiện tại của chúng ta thì công khai không phải là chuyện tốt, đợi thêm chút nữa đi.”
“A Hà, em biết mà, anh rất yêu em nhưng nếu người khác biết chúng ta bên nhau thì chắc chắn sẽ có những lời ra tiếng vào, còn ảnh hưởng đến sự phát triển của công ty nữa. Em có thể nghĩ cho anh một chút và đợi thêm một thời gian nữa được không.”
Cô đã tin.
Cũng đã đợi.
Đợi một lần là suốt năm năm.
Từ sự mong chờ ban đầu cho đến khi lòng lặng như nước.
Cô cũng ngỡ rằng thời gian trôi qua lâu rồi sẽ ổn thôi, chỉ cần cô và Tiền Chiêu Dã ở bên nhau là được còn những thứ khác đều có thể không màng tới, nhưng trớ trêu thay tất cả đều là giả dối!
Suốt năm năm trời, cô như một người vô hình khi gánh chịu những lời đồn đại để sắm vai một “thư ký hoàn hảo” bên cạnh Tiền Chiêu Dã, còn hắn thì lại sau lưng cô ve vãn người phụ nữ khác.
Bảy năm yêu đương và năm năm tình cảm trong bóng tối.
Nếu không phải thời gian trước đồng nghiệp phát hiện ra nhẫn đính hôn của cô thì chẳng ai biết cô sắp kết hôn cả.
Phải rồi!
Rõ ràng là họ sắp kết hôn mà.
Nhưng tại sao đến cuối cùng cô vẫn là một sự tồn tại không thể đưa ra ánh sáng.
Sự im lặng của Khúc Hà khiến bầu không khí trở nên có chút gượng gạo.
Kiều Miên lại khôi phục dáng vẻ hống hách kia rồi vẻ mặt vô tội nói: “Chị Khúc Hà ơi, không lẽ là chia tay rồi sao? Em thấy hôm nay chị không đeo nhẫn đính hôn kìa.”
Ánh mắt của mọi người đồng loạt rơi vào ngón tay của Khúc Hà và cô vô thức chạm vào vết hằn trên ngón áp út tay trái.
Khóe miệng cô khẽ nhếch lên với giọng điệu nhẹ nhàng: “Tôi đang định gần đây đổi một chiếc nhẫn đính hôn lớn hơn một chút.”
Kiều Miên không chịu thua: “Vậy sao? Thế thì khi nào chị Khúc Hà mới đưa vị hôn phu của chị đến cho bọn em chiêm ngưỡng một chút đây?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)