Sau khi nói xong một tràng dài giáo điều, Tiền Chiêu Dã dường như đã trút được cơn giận.
Hắn mở cúc áo sơ mi rồi cầm ly rượu lên uống một ngụm lớn: "Khúc Hà, em quá mạnh mẽ và đa nghi làm anh thấy áp lực vô cùng."
Không khí im lặng đến đáng sợ.
Tiền Chiêu Dã rút bao thuốc ra và châm một điếu.
Khói thuốc lượn lờ làm gương mặt hắn mờ ảo đi.
Gương mặt mà cô từng yêu suốt bảy năm qua đã hoàn toàn tan biến vào khoảnh khắc này.
Tình cảm bảy năm nay cũng bị những lời vừa rồi của hắn đập tan thành từng mảnh vụn...
Khúc Hà lặng lẽ ngồi bên mép giường và nghe hắn "cáo trạng" chính mình. Cô nhìn màn kịch nực cười này mà cảm thấy như linh hồn đã bị rút cạn.
Hóa ra Tiền Chiêu Dã vẫn luôn nghĩ về cô như vậy.
Và vào giây phút này, cô cũng buộc phải thừa nhận rằng Tiền Chiêu Dã...
Đã thối nát rồi!
Chỉ là không biết hắn đã thối nát ngay từ đầu, hay là dần dần mới trở nên như thế.
Khi điếu thuốc cháy hết, Tiền Chiêu Dã tiến lại gần rồi đứng từ trên cao nhìn xuống Khúc Hà đang ngồi bên giường.
Hắn lại trưng ra vẻ dịu dàng giả tạo như thể người vừa thốt ra những lời ban nãy không phải là mình. Ngón tay hắn mơn trớn gương mặt cô như thể đang thuần hóa một con mèo.
"A Hà, đừng để anh thất vọng nữa. Em hãy bình tĩnh lại và suy nghĩ kỹ những lời anh vừa nói đi, anh đi trước đây."
Nói xong, hắn vớ lấy chiếc áo vest trên giường rồi bước ra khỏi phòng ngủ.
Nghe thấy tiếng đóng cửa từ bên ngoài vọng lại, Khúc Hà cuối cùng không trụ vững được nữa mà ngã ngồi xuống sàn.
Tiền Chiêu Dã, quả nhiên anh vẫn quên rồi. Rõ ràng ba năm trước, người chủ động cầu hôn chính là anh!
Là anh! Anh đã quỳ dưới đất cầm nhẫn cầu xin tôi!
Cầu xin tôi gả cho anh.
Chính anh đã nói 'A Hà, gả cho anh đi, anh muốn được em quản lý cả đời!'
Nhưng anh đều quên sạch rồi...
Có phải đàn ông đều như vậy không, luôn quên sạch những lời thề thốt đã nói.
Họ chẳng bao giờ thừa nhận lỗi lầm của mình mà chỉ biết ngụy biện, chỉ biết đẩy mọi tội lỗi lên đầu phụ nữ.
Họ không bao giờ cảm thấy tội lỗi mà chỉ nghĩ rằng do bạn quá đảm đang, quá mạnh mẽ, do bạn quá tham lam và muốn quá nhiều...
Trong khi phụ nữ lại ngu ngốc vì những lời hứa hẹn khi hormone của hắn tăng cao mà bất chấp tất cả, để rồi cuối cùng chỉ có thể tự lăng trì thể xác và linh hồn mình hết lần này đến lần khác.
Ngoài cửa sổ, gió đêm nổi lên cuốn theo những sợi mưa đập vào cửa kính.
Khúc Hà chậm rãi tháo chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út ra, đầu ngón tay khẽ run rẩy.
Y như ba năm trước, khi Tiền Chiêu Dã đeo nhẫn cho cô, cô cũng đã xúc động đến mức run rẩy như thế này.
Chiếc nhẫn rơi xuống sàn nhà phát ra tiếng kêu giòn giã.
"Tiền Chiêu Dã, từ nay về sau chúng ta đường ai nấy đi!"
Hồi lâu sau, Khúc Hà lau khô nước mắt rồi cầm điện thoại bấm số: "Xin chào, có phải 110 không ạ? Tôi muốn tố cáo có người lái xe sau khi uống rượu, biển số xe là...."
Trang gia.
Trong phòng làm việc yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng bút lông lướt trên giấy tuyên sột soạt.
Trà Kim Tuấn Mi trên bàn trà lại sôi một lần nữa, hương trà tỏa ra ngào ngạt.
Ánh đèn vàng nhạt hắt lên khuôn mặt thanh tú của Trang Biệt Yến. Anh cầm bút lông để lại từng dòng chữ Khải ngay ngắn trên tờ giấy tuyên dát vàng.
"Điều thứ ba trăm linh năm: Nói nhiều tất hớ... Điều thứ ba trăm mười một: Không phải người thiện không kết giao... Điều thứ ba trăm mười tám: Quyết sách đã định, không vì lời người khác mà thay đổi...."
Ngòi bút của Trang Biệt Yến bỗng khựng lại, hình ảnh ở tiệm váy cưới chiều nay lại hiện lên trước mắt.
Sự lúng túng khi cô vô tình ngã vào lòng anh... nốt ruồi đỏ thoắt ẩn thoắt hiện nơi thắt lưng... và cả đuôi mắt ửng hồng nữa..
Tốc độ đưa bút của anh ngày càng nhanh, nét chữ dần lộ ra một sự nôn nóng đầy kìm nén.
Anh nhắm mắt lại, yết hầu chuyển động lên xuống. Lực hạ bút ngày càng nặng nề như thể giây tiếp theo sẽ xuyên thấu trang giấy.
Nhưng dường như chỉ có cách này mới giúp anh đè nén được những suy nghĩ kia xuống.
"Cậu ơi."
Một giọng nói trẻ con non nớt đột nhiên vang lên.
Bé Trang Hi bốn tuổi đang xõa tóc, mặc bộ đồ ngủ gấu dâu và ôm một con búp bê Labubu màu hồng bước vào. Trên vạt áo ngủ của cô bé vẫn còn dính chút vụn bánh quy.
Cô bé đi đến đối diện bàn làm việc rồi kiễng chân nhìn những thứ trên bàn, vừa lắc đầu vừa nói: "Cậu ơi, cậu lại phạm lỗi ạ?"
Trang Biệt Yến không dừng bút mà chỉ khẽ nhíu mày: "Sao cháu lại nói vậy?"
"Mẹ bảo cháu thế mà." Trang Hi nghiêng đầu, đôi mắt tròn xoe đảo qua đảo lại: "Mẹ bảo mỗi lần cậu chép gia huấn đều là vì cậu phạm lỗi."
Cô bé vẹo đầu như đang nhớ lại: "Lần trước là vì cậu không nghe lời ông ngoại đi tìm mợ cho Hi Nhi, lần trước nữa là vì mẹ bảo..."
"Mẹ cháu nói hơi nhiều rồi đấy." Trang Biệt Yến ngắt lời Trang Hi nhưng động tác trên tay vẫn không dừng lại.
Trang Hi bóp tai con búp bê rồi khẽ giậm chân: "Không phải đâu! Mẹ bảo trong người cậu có giấu một con quái vật nhỏ."
Vừa nói cô bé vừa làm động tác tay hình quái vật trông có vẻ hung dữ nhưng thực ra lại rất đáng yêu.
Một lát sau, cô bé lại nhăn mặt đầy thắc mắc: "Nhưng sao Hi Nhi chẳng thấy lần nào thế ạ?"
Bàn tay cầm bút lông của Trang Biệt Yến khựng lại giữa không trung, vết mực loang ra thành một điểm đen trên giấy tuyên dát vàng. Anh nhìn chằm chằm vào vết mực đó vài giây rồi mới tiếp tục hạ bút.
Trang Hi đang ở tuổi tò mò, không nhận được câu trả lời mình muốn nên cô bé đi thẳng vòng qua bàn làm việc đến bên cạnh Trang Biệt Yến. Đôi bàn tay mũm mĩm bám vào mép bàn để tỳ cằm, đôi mắt nhìn chằm chằm vào những chữ trên bàn.
"Oa, cậu ơi, lần này cậu chép nhiều quá."
Xấp giấy trên bàn còn dày hơn cả miếng dán gấu dâu trong phòng cô bé, trên đó viết chi chít những chữ đen khiến cô bé nhìn mà hoa cả mắt.
Trang Hi mới vào lớp chồi và vừa mới học chữ Hán, nên nó cũng biết chút ít về các chữ và con số đơn giản.
Cô bé lắc lắc cái đầu nhỏ, Trang Biệt Yến vừa viết thì nó vừa đọc lên: "Gia huấn Trang gia điều thứ ba trăm hai mươi mốt, không... tẩu... tẩu nhân chi..."
"Ơ?" Đôi mắt tròn của Trang Hi tràn đầy sự thắc mắc, bàn tay mũm mĩm chỉ vào không trung mấy cái, ánh mắt lộ rõ vẻ tò mò ngây thơ.
"Cậu ơi, cái 'tẩu nhân chi...' này có nghĩa là gì ạ?"
Mặc dù cô bé đã nhìn cậu chép gia huấn rất nhiều lần nhưng Trang Hi vẫn chẳng nhớ được điều nào. Dù sao mẹ cô bé cũng đã nói rồi, gia huấn Trang gia ngoài cậu ra thì chẳng ai thèm để vào mắt đâu.
Trang Biệt Yến đáp: "Chữ này không đọc là Tẩu, mà đọc là Sấn. Chữ cuối cùng đọc là Nguy, trong từ nguy hiểm."
Trang Hi cũng chẳng biết có hiểu hay không, chỉ "ồ" lên một tiếng.
Sau khi chép xong điều gia huấn cuối cùng, Trang Biệt Yến đặt bút xuống và nhìn bốn chữ trên giấy, giọng nói trầm thấp: "Gia huấn Trang gia điều thứ ba trăm hai mươi mốt, không được thừa nước đục thả câu."
Anh lặp đi lặp lại nhiều lần, mỗi chữ đều nhấn giọng rất nặng như thể dùng cách này để cảnh cáo chính mình: 'Không được thừa nước đục thả câu.'
Nhưng dù vậy, sự xao động trong lòng anh vẫn khó lòng bình ổn.
Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi tới.
Gió thổi tốc một góc giấy tuyên lên, Trang Biệt Yến lấy cái chặn giấy bằng sứ thanh hoa đè xuống, đầu ngón tay vô thức mân mê mặt giấy.
Anh rủ mắt nhìn chằm chằm vào hàng chữ trên giấy và thẩn thờ hồi lâu.
"Cậu ơi?" Trang Hi ngáp một cái, con búp bê Labubu trong tay sắp không giữ nổi nữa, cô bé dụi đôi mắt ngái ngủ.
"Cậu ơi, cậu đọc nhiều lần quá đi thôi."
Trang Biệt Yến lúc này mới hoàn hồn và phát hiện Trang Hi đã buồn ngủ đến mức đứng không vững nữa.
Anh lập tức cúi người bế cô bé lên, Trang Hi giống như một con gấu túi bám chặt lấy vai anh, miệng không biết đang lầm bầm điều gì.
Trang Biệt Yến gạt lọn tóc dính trên miệng nó ra rồi hỏi: "Mẹ cháu đâu?"
Trang Hi ngáp một cái, cái đầu nhỏ gật gù: "Mẹ... mẹ đi ra ngoài rồi..."
Cô bé mơ màng bắt chước giọng điệu của người lớn thường ngày: "Mẹ và dì Úc ra ngoài... đi tìm niềm vui rồi."
Trang Biệt Yến cau mày.
Anh lấy điện thoại ra gọi vào số của [Trang Lưu Nguyệt] trong danh bạ.
Khi tiếng nhạc chuông DJ sôi động cuồng nhiệt lặp lại đến lần thứ hai, anh liền ngắt cuộc gọi.
Nhìn Trang Hi đã ngủ thiếp đi trong lòng mình, Trang Biệt Yến thở dài một tiếng rồi bước ra khỏi phòng làm việc, đi về phía phòng ngủ của nó.
"Không được... thừa nước đục thả câu, không được thừa... nước đục….thả câu.. không được..."
Trang Hi đã ngủ say nhưng cái miệng nhỏ vẫn đang lầm bầm.
Trang Biệt Yến cẩn thận đặt nó lên giường, đưa tay vuốt lại những lọn tóc rối, sau khi đắp chăn cẩn thận mới nhẹ nhàng rời đi.
Trong phòng làm việc.
Gió đêm lại thổi tung những tờ giấy tuyên trên bàn.
Dưới cái chặn giấy bằng sứ thanh hoa, tờ giấy viết đầy gia huấn bị thổi bay một góc, để lộ ra tờ giấy bị đè ở dưới cùng.
Nét chữ sắc bén và phóng khoáng, khác hẳn với vẻ ngay ngắn khi chép gia huấn.
[Với kẻ để viên minh châu nhuốm bụi, thì lại là chuyện khác.]
Vết mực thấm sâu vào trang giấy, đặc biệt là nét bút cuối cùng gần như đã làm rách cả mặt giấy.
Gió đêm thổi nhẹ.
Những đóa diên vĩ Đức trong sân nhẹ nhàng đung đưa dưới ánh trăng.
Mang theo những tâm tư khó thốt nên lời.
Lặng lẽ rơi rụng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)