Tiền Chiêu Dã đứng bên ngoài chờ đợi, trong lòng đã bắt đầu có chút mất kiên nhẫn.
Hắn ra ban công châm một điếu thuốc, đốm lửa đỏ rực giờ đây đã cháy đến tận cùng.
Gió đêm khẽ thổi, trong ánh mắt hắn chỉ toàn là sự bực bội.
Tiếng chuông thông báo điện thoại vang lên. Hắn mở máy rồi nhìn chằm chằm vào tấm ảnh Kiều Miên vừa gửi tới, đó là một đôi chân dài được bao bọc trong đôi tất lụa đen đầy khiêu gợi.
"Chậc." Hắn bực dọc dụi tắt đầu thuốc.
Chẳng biết vì sao mà lúc này hắn lại thấy có chút lưu luyến hương vị của Kiều Miên.
Nhưng hình ảnh nốt ruồi đỏ thoắt ẩn thoắt hiện nơi thắt lưng Khúc Hà ở cửa hàng váy cưới chiều nay cứ luẩn quẩn trong đầu hắn mãi không thôi.
Có lẽ đây chính là cảm giác "thứ không có được mới là thứ luôn khiến người ta khao khát"?
Nhưng Kiều Miên đang đợi hắn...
Im lặng một lát, ngón tay hắn nhanh chóng gõ phím trả lời: [Đợi anh, lát nữa anh qua.]
Sau khi tạm thời ổn định được Kiều Miên, hắn nhanh chóng chuyển về hệ thống chính trên điện thoại.
Nghĩ đến việc đêm nay sắp có được Khúc Hà, trong lòng hắn bỗng dâng lên một niềm vui sướng lạ kỳ.
Tiền Chiêu Dã liếc nhìn đồng hồ thấy đã trôi qua gần mười phút mà Khúc Hà vẫn chưa ra khỏi phòng vệ sinh. Hắn khẽ cau mày rồi bước về phía đó và giơ tay gõ cửa.
"Cục cưng à, xong chưa em? Đừng để anh phải đợi lâu quá..."
Bên trong cửa vẫn im phăng phắc.
Tiền Chiêu Dã bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chẳng rõ nguyên do chạy dọc theo sống lưng.
Ngay khi hắn định gõ cửa lần nữa thì tay nắm cửa khẽ vang lên một tiếng động nhỏ. Khúc Hà xoay người đóng cửa rồi bước ra ngoài.
Tiền Chiêu Dã lập tức nở nụ cười dịu dàng rồi nắm lấy tay cô: "Sao lâu thế em, làm anh lo quá."
Khúc Hà kìm nén sự ghê tởm muốn rút tay lại và cứ thế để hắn dắt vào phòng ngủ. Cô không hề đáp lời, còn Tiền Chiêu Dã cũng chẳng hề nhận ra lòng bàn tay cô đang lạnh ngắt như băng.
"Em muốn uống chút rượu không? Hay là xem phim nhé? Chúng ta đã lâu rồi không..." Giọng hắn trầm xuống, ngón tay mơn trớn cổ tay cô với vẻ ám muội đầy cố ý.
Khúc Hà nhìn hắn bước vào phòng ngủ rồi đóng cửa lại. Cô đưa mắt nhìn quanh căn nhà mà mình đã dồn hết tâm huyết vào, tại thời điểm này cô chỉ cảm thấy lạnh lòng và ghê tởm vô cùng.
Tiền Chiêu Dã nhận ra cô đang thẫn thờ thì có chút không vui nhưng hắn vẫn nén giận rồi cầm lấy bàn tay kia của cô.
Đầu ngón tay truyền đến cảm giác khác lạ nên hắn cúi đầu nhìn xuống, phát hiện trên ngón trỏ tay trái của Khúc Hà có dán một miếng băng cá nhân.
"Bị thương từ lúc nào thế? Có đau không?" Hắn nhíu chặt mày và cẩn thận nắm lấy tay cô. Trong mắt hắn tràn đầy vẻ xót xa như thể vết thương nhỏ xíu này là chuyện gì đó lớn lao lắm.
Khúc Hà đáp: "À, ban ngày ở công ty em vô ý bị cứa vào."
Tiền Chiêu Dã vờ như giận dỗi: "A Hà, sau này những việc nguy hiểm thế này cứ để người khác làm. Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, em là để đến đây hưởng phúc mà, em bị thương anh xót lắm."
Nói đoạn, hắn đưa tay định vuốt ve khuôn mặt cô.
Khúc Hà khẽ cúi đầu né tránh cái chạm của hắn. Ở nơi hắn không nhìn thấy, khóe môi cô nhếch lên một nụ cười giễu cợt.
Hưởng phúc sao?
Cái phúc này ai thích thì cứ việc mà lấy!
Tiền Chiêu Dã, nếu anh để tâm dù chỉ một chút, nếu anh dành ra một phần nhỏ trong cái trí óc luôn dày công nói dối kia thì anh đã có thể phát hiện ra vết thương này trước khi vào phòng vệ sinh là không hề có.
Thế nhưng, anh căn bản chẳng hề có trái tim.
Tiền Chiêu Dã rõ ràng đã có chút nôn nóng không chờ được nữa, sau khi bàn tay bị hụt, hắn trực tiếp cúi đầu muốn hôn xuống.
Khúc Hà nghe tiếng thở dốc của hắn thì phải cố gắng lắm mới ngăn được ý định đẩy hắn ra: "Trong phòng tân hôn không có..."
"Trong tủ có mà, với lại mẹ chẳng phải luôn muốn có cháu trai sao?"
Mắt thấy môi hắn sắp chạm vào mình.
Khúc Hà không thể chịu đựng thêm được nữa, cô mạnh bạo đẩy hắn ra: "Em muốn uống chút rượu vang đỏ trước đã."
Yết hầu Tiền Chiêu Dã lăn lộn kịch liệt. Hắn cố nén dục vọng xuống rồi nặn ra một nụ cười: "Được, để anh đi lấy, em đợi anh một lát."
Sau khi hắn rời đi, Khúc Hà dùng ống tay áo chà xát thật mạnh lên vùng da vừa bị hắn chạm vào cho đến khi ửng đỏ mới thôi.
Tiền Chiêu Dã, cái gọi là "trong tủ có" của anh là chuẩn bị để dùng với ai? Hay nói cách khác là đã từng dùng với ai rồi?
Nếu là bình thường, với sự tinh khôn của Tiền Chiêu Dã thì chắc chắn hắn đã sớm nhận ra sự dò xét và sơ hở trong lời nói vừa rồi của cô, nhưng đáng tiếc là lúc này dục vọng đã che mờ mắt hắn.
Khúc Hà cắn chặt môi dưới, mặc kệ vị máu tanh lan tỏa nơi đầu lưỡi.
Thật mỉa mai làm sao...
Lúc này, màn hình điện thoại của Tiền Chiêu Dã để trên giường sáng lên, thông báo tin nhắn WeChat hiện ra.
Như có ma xui quỷ khiến, Khúc Hà bước tới cầm điện thoại lên và mở khóa.
Đó là tin nhắn công việc từ Kiều Miên gửi đến: [Sếp Tiền, tài liệu anh cần đã thu thập xong, đợi anh đến nghiệm thu.]
Khúc Hà nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn công việc có vẻ bình thường nhưng lại vô lý này. Chẳng biết nghĩ đến điều gì, cô bấm vào biểu tượng ẩn rồi chuyển sang một hệ thống khác.
Gần như cùng lúc đó, tin nhắn của Kiều Miên hiện lên: [Sếp Tiền, đợi anh đến nghiệm thu nhé~]
Cô bấm vào dấu chấm đỏ có số một nhỏ xíu kia. Những dòng tin nhắn và hình ảnh lả lơi trong khung chat lập tức đập vào mắt.
Đó là ảnh tự sướng gợi cảm của Kiều Miên, là định vị khách sạn được chia sẻ, và cả câu trả lời tán tỉnh của Tiền Chiêu Dã cách đây mười phút.
Hóa ra những "tin nhắn công việc" mà cô từng thấy khi giúp Tiền Chiêu Dã trả lời, những cuộc đối thoại mà cô ngỡ là bình thường nhất, thực chất lại là cách họ dùng để tán tỉnh nhau.
Họ cứ như vậy, ngay dưới mí mắt cô, dùng phương thức kín đáo nhất, trắng trợn nhất và kích thích nhất để phản bội cô!
Tiếng bước chân dần trở nên rõ ràng.
"Vừa nãy điện thoại anh có mấy tin nhắn, em xem giúp anh thôi." Khúc Hà vừa nói vừa đưa điện thoại cho hắn.
Tiền Chiêu Dã rót hai ly rượu vang rồi tiến lên nhận lấy điện thoại.
Sau khi mở khóa màn hình và xem tin nhắn, hắn khẽ thở phào một hơi một cách khó nhận ra.
Khúc Hà không hề bỏ lỡ cử động nhỏ này của hắn.
"Trợ lý Kiều làm việc tận tâm thật đấy, hèn gì anh lại điều cô ta lên văn phòng tổng giám đốc."
Tiền Chiêu Dã tắt điện thoại bỏ vào túi rồi ngồi xuống: "Hôm qua anh bảo cô ấy tra cứu ít tài liệu thôi, còn việc điều động vị trí là do phòng nhân sự sắp xếp, cô ấy trông như thế nào anh còn chẳng rõ nữa là."
Hắn nói một cách nhẹ tênh như thể đang bàn luận về một người xa lạ không liên quan.
Khúc Hà nhàn nhạt thốt ra hai chữ: "Vậy sao."
Giọng Tiền Chiêu Dã đột ngột cao lên như thể dùng cách này để che đậy sự chột dạ trong lòng: "Em đang nghi ngờ anh sao?"
Khúc Hà không thể trái với lương tâm mình mà thốt ra câu "Không có."
Cô nhìn Tiền Chiêu Dã, ánh mắt lạnh lẽo như đang nhìn một tên hề.
Tiền Chiêu Dã bị ánh mắt của cô đâm trúng, hắn nới lỏng cà vạt, giọng nói càng trở nên gắt gỏng, thậm chí gân xanh trên trán cũng nổi lên.
"Khúc Hà, em có thể thôi cái kiểu hở chút là nghi thần nghi quỷ này đi được không? Thái độ này của em làm anh thấy rất khó chịu, cảm giác như mình không được tin tưởng và thực sự rất mệt mỏi!"
Khúc Hà vẫn lặng lẽ nhìn hắn nhảy nhót, mãi lâu sau cô mới lên tiếng: "Tin tưởng sao?"
Giọng cô rất nhẹ nhưng lại khiến Tiền Chiêu Dã khựng lại một cách lạ thường.
Hắn giống như một con mèo bị giẫm phải đuôi, đột ngột nhảy dựng lên: "Em có ý gì hả?"
Âm thanh vang dội dường như để lấp liếm sự chột dạ, nhưng chớp mắt hắn lại thay đổi sắc mặt, nở một nụ cười cay nghiệt.
Hắn chậm rãi tiến về phía Khúc Hà, mỗi câu nói ra đều như một nhát dao đâm thẳng vào tim cô.
"Khúc Hà, những năm qua anh đối xử tốt với em như thế nào, chẳng lẽ em chưa từng để tâm sao? Lúc trước em nói muốn kết hôn là anh lập tức cầu hôn ngay, nhà cưới cũng mua theo sở thích của em, váy cưới nhẫn cưới đều để một mình em quyết định. Việc gì anh cũng thuận theo em, em bảo gì anh làm nấy. Em quản thúc anh đủ đường rồi, em còn gì không hài lòng nữa? Hay là em muốn anh đem cả công ty tặng cho em luôn mới vừa lòng?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

