Cơ thể Khúc Hà hoàn toàn cứng đờ.
Cô chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh bốc lên từ lòng bàn chân rồi xông thẳng lên đỉnh đầu, khiến cho toàn bộ máu huyết cùng hệ thần kinh trong cơ thể đều bị đóng băng trong nháy mắt.
Thất vọng.
Đó là nỗi thất vọng vô bờ bến.
Đừng mặc những bộ đồ công sở lỗi thời nữa sao?
Phải mặc những chiếc váy xinh đẹp à?
Để hắn nhìn cho thuận mắt hơn ư?
Từng chữ hắn nói ra đều biến thành những lưỡi dao tẩm độc và đâm mạnh vào lồng ngực cô.
Khúc Hà mấp máy môi nhưng lồng ngực lại như bị một ngụm khí chặn lại nên không thể phát ra được chút âm thanh nào.
Cô chỉ có thể gào thét không thành tiếng ở trong lòng!
Chẳng lẽ tôi bẩm sinh đã thích mặc những bộ đồ công sở "lỗi thời" như lời anh nói hay sao?
Chẳng lẽ tôi không thích mặc những chiếc váy xinh đẹp à?
Tiền Chiêu Dã... có phải anh đã quên rồi không!
Trong suốt năm năm qua, đã có vô số lần tôi đi giày cao gót và mặc đồ công sở để tháp tùng anh đi tiếp khách đến tận nửa đêm, lúc đó anh đã nói rằng: "A Hà thật giỏi giang, mặc đồ trông như một nữ hoàng vậy, những người kia đều không dám coi thường em!"
Vậy mà bây giờ....
Anh lại dùng giọng điệu hời hợt cùng thái độ như ban ơn để hết lần này đến lần khác chê bai tôi ăn mặc cổ hủ, chê tôi không đủ xinh đẹp, thậm chí còn yêu cầu tôi phải mặc váy để làm vui lòng anh!
Đây đúng là trò đùa tàn nhẫn và nực cười nhất trên đời này!
Tiền Chiêu Dã, rốt cuộc anh có lương tâm hay không!
Khúc Hà nhìn nụ cười giả tạo trên mặt hắn mà chỉ cảm thấy vô cùng ghê tởm!
Nếu là bình thường thì chắc chắn Tiền Chiêu Dã đã nhận ra tâm trạng bất ổn của Khúc Hà, nhưng hiện tại trong đầu hắn đều là khung cảnh ở tiệm váy cưới vừa nãy.
Hắn nâng cằm Khúc Hà lên rồi ghé sát lại: "A Hà, anh muốn em..."
Khúc Hà chỉ thấy toàn thân lạnh toát, hơi thở của hắn phả lên mặt cô giống như một con rắn độc đang chui rúc vào trong cơ thể.
Cô đột ngột quay đầu sang chỗ khác rồi ném mạnh bó hoa ngược trở lại vào lòng hắn, động tác bất ngờ này khiến Tiền Chiêu Dã loạng choạng một cái.
“Em đi vệ sinh đã."
Tiền Chiêu Dã bị phản ứng của cô làm cho ngơ ngác, bất kỳ người đàn ông nào bị cắt ngang vào lúc này cũng đều không dễ chịu gì, sự tức giận đã hiện rõ trên mặt nhưng rất nhanh sau đó hắn lại nở một nụ cười bao dung.
Hắn xoa xoa vai Khúc Hà: "Được, vậy anh đợi em ở trong phòng ngủ."
Khúc Hà gần như là chạy trốn vào nhà vệ sinh, sau khi chốt cửa lại thì cô chống hai tay lên bồn rửa mặt rồi thở dốc.
Cô mở vòi nước và để mặc cho dòng nước gột rửa đôi bàn tay mình, cô dùng sức kỳ cọ làn da nhưng dù thế nào cũng không thể xóa sạch được cảm giác mà Tiền Chiêu Dã vừa để lại trên người cô.
Hơi thở của hắn, sự chạm vào của hắn, và cả sự giả tạo của hắn nữa...
Gương mặt tái nhợt của cô hiện lên trong gương, bờ môi đã bị cô cắn ra một vệt máu sâu từ lúc nào không hay.
Cô phải làm sao bây giờ?
Đúng lúc này, khóe mắt Khúc Hà thoáng nhìn thấy một mẩu màu đen lạ lùng lộ ra dưới tủ gương.
Một dự cảm chẳng lành ập đến trong lòng.
Cô vô thức nín thở rồi run rẩy đưa tay ra chậm rãi mở cánh cửa tủ gương đó.
Sau cánh cửa tủ gương là một chiếc tất đen bị vo tròn thành một cục.
Phần đùi bị xé rách một đường dài mang theo sự tình dục không lời nào diễn tả được!
Đầu óc Khúc Hà vang lên một tiếng "uỳnh" rồi trở nên trống rỗng!
Chiếc tất đen này không phải của cô!
Cô chưa bao giờ mặc kiểu dáng như thế này!
Thế nhưng tại căn phòng cưới này, ngoài cô ra thì chỉ có một người nữa có chìa khóa!
Khúc Hà siết chặt chiếc tất đen đó rồi thở hổn hển, lồng ngực phập phồng dữ dội và trái tim giống như đang bị thứ gì đó điên cuồng xâu xé.
Tiền Chiêu Dã! Hắn đã đưa Kiều Miên đến đây!
"A Hà, sau này em chính là nữ chủ nhân duy nhất của ngôi nhà này!" Khung cảnh ba năm trước khi Tiền Chiêu Dã quỳ một gối xuống rồi đặt chiếc chìa khóa vào lòng bàn tay cô vẫn còn hiện rõ mồn một.
Nhưng giờ đây những cái gọi là thề non hẹn biển kia vào lúc này lại trở thành lời nguyền độc địa nhất thế gian!
Tiền Chiêu Dã, hắn đã phản bội tình yêu của bọn họ, và còn chà đạp lên lòng tự trọng của cô.
Hắn đã đưa người đàn bà khác đến phòng cưới của bọn họ!
Đến căn phòng cưới mà cô đã dày công bày trí và từng chút một trông coi việc sửa sang này!
Bọn họ đã làm chuyện đó ở đâu?
Là trên tấm thảm len ở phòng khách mà cô đã đích thân lựa chọn sao? Tiền Chiêu Dã từng ôm cô ở đó và nói rằng muốn cùng nhau xem phim cả đời.
Hay là trên mặt bàn đá hoa cương ở trong bếp? Nơi mà hắn từng vụng về nấu cho cô một bát mì trứng nhân dịp sinh nhật.
Hoặc là... ở trên chiếc giường cưới mà bọn họ đã cùng nhau chọn lựa?
Chiếc giường mà cô đã vô số lần tưởng tượng về tương lai hai người sẽ ôm nhau ngủ, cùng nhau nuôi nấng những sinh mệnh mới.
Trong dạ dày cuộn trào dữ dội, Khúc Hà không thể kiềm chế được sự ghê tởm trong lòng nữa mà gục xuống bồn rửa mặt bắt đầu nôn khan.
Thế nhưng ngoại trừ dịch vị ra thì chẳng nôn được gì cả....
Sự đắng chát thiêu đốt cổ họng cô.
Bẩn thỉu quá!
Căn nhà này thật bẩn thỉu!
Không khí cũng thật bẩn thỉu!
Những thứ bọn họ từng chạm vào đều thật bẩn thỉu!
Tất cả mọi thứ đều thật bẩn thỉu!
Khúc Hà giống như bị bỏng mà đột ngột ném chiếc tất đen trong tay đi.
Cơ thể cô không tự chủ được mà lùi về phía sau cho đến khi lưng đập mạnh vào cánh cửa.
Đoạn video hắn và Kiều Miên quan hệ lén lút ở trong xe...
Chiếc tất đen đầy dục vọng và vô cùng nổi bật kia....
Vô số khung cảnh cứ luân phiên nhảy múa trước mắt cô.
Ánh mắt Khúc Hà trống rỗng như một giếng cạn đã khô héo ngàn năm, sự ghê tởm và nhục nhã vô tận bao vây lấy cô thật chặt.
Khi tầm mắt tập trung vào chiếc tất đen dưới đất, cô loạng choạng chạy đến trước tủ gương rồi lôi ra một cây kéo từ trong đống đồ đạc.
Cô không chút do dự chộp lấy cây kéo rồi lại nhặt chiếc tất đen đáng tởm kia lên, đôi bàn tay run rẩy kịch liệt.
Cây kéo đâm xuống dữ dội và phát ra những tiếng xé rách chói tai.
Hết nhát này đến nhát khác, Khúc Hà không hề dừng động tác tay lại.
Dường như chỉ có làm như vậy thì cô mới có thể xóa sạch tất cả những thứ bọn họ đã để lại trong căn phòng này.
Nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn của cô, sự đắng chát xen lẫn với tuyệt vọng cùng đau khổ.
Như để phát tiết, cô ném mạnh cây kéo cùng với đống tất đen nát bấy ra ngoài.
Một cơn đau nhói truyền đến từ đầu ngón tay.
Ngón trỏ tay trái bị rạch một đường dài, những giọt máu đỏ tươi không ngừng ứa ra rồi nhỏ xuống tấm gạch men màu trắng sữa.
Cơn đau và máu tươi giúp cô lấy lại sự tỉnh táo, nhưng cái lạnh thấu xương lại mãi không chịu tan đi.
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.
Giọng nói giả vờ dịu dàng của Tiền Chiêu Dã truyền xuyên qua cánh cửa, trong đó còn kẹp theo vài phần mất kiên nhẫn cùng dục vọng đang thúc giục: "Cục cưng, xong chưa vậy? Đừng để anh phải chờ lâu quá...."
Giọng nói này giống như một thùng dầu nóng đổ ập vào lòng Khúc Hà.
Những lời nói như vậy, khung cảnh như vậy, vào những ngày cô không biết, chắc hẳn đã xảy ra hàng ngàn hàng vạn lần rồi.
Cô bị lừa dối thật ngu ngốc biết bao!
Trong phút chốc, tất cả đau khổ, tuyệt vọng cùng phẫn nộ đều bị thổi bùng lên.
Đây chính là vị hôn phu của cô...
Đây chính là người đàn ông cô đã yêu suốt bảy năm...
Đây chính là thứ tình yêu "duy nhất" mà cô từng lầm tưởng...
Cô phải làm sao bây giờ?
Bảy năm thanh xuân của cô, bảy năm tươi đẹp nhất, ai sẽ bù đắp cho cô đây?
Ai có thể cứu cô đây...
Khúc Hà nhìn chằm chằm vào cây kéo trên sàn gạch không xa, cô chậm rãi di chuyển bước chân đi tới đó rồi cúi người cầm lấy cây kéo một lần nữa.
Tay cầm bằng kim loại lạnh lẽo mang lại cho cô một sự an ủi kỳ lạ.
Cô đứng dậy và từng bước đi về phía cánh cửa đang ngăn cách những lời nói dối cùng sự giả tạo kia.
Ngăn cách qua cánh cửa, Khúc Hà đều có thể tưởng tượng ra nụ cười giả tạo trên mặt hắn.
Mũi kéo đã tì lên cánh cửa, đúng ngay vị trí trái tim của Tiền Chiêu Dã ở bên ngoài.
Các khớp ngón tay đang cầm kéo dần trở nên trắng bệch, một ý nghĩ điên rồ đang gào thét dữ dội trong não bộ.
Dùng cây kéo này và đâm thật mạnh vào trái tim của Tiền Chiêu Dã!
Để xem trái tim hắn rốt cuộc có màu gì.
Là màu đỏ, hay là đã sớm bị những lời nói dối cùng sự phản bội ăn mòn đến mức biến thành màu đen như bùn loãng rồi!
Không khí yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng thở gấp gáp và kìm nén của cô cùng với tiếng gõ cửa lại vang lên một lần nữa của người đàn ông bên ngoài.
Hồi lâu sau, Khúc Hà mới chậm rãi nắm lấy tay nắm cửa…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Truyện hay

-328046.png&w=256&q=75)

