Không khí tức khắc ngưng đọng.
Thời gian đầu khi Hà Nguyệt Phường mới khai trương và Khúc Hà vẫn thường tranh thủ lúc nghỉ ngơi để qua giúp đỡ.
Nhưng dạo ấy công ty mới thành lập chưa đầy một năm mà Tiền Chiêu Dã lại nôn nóng thành công nên đã làm hỏng không ít cuộc đàm phán hợp tác.
Lúc đó Khúc Hà còn khuyên hắn đừng quá nóng vội nhưng Tiền Chiêu Dã lại bảo cô chẳng hiểu gì.
Lần nghiêm trọng nhất hắn trực tiếp nổi giận với cô rồi ánh mắt hắn sắc lẹm như dao lướt qua ống quần cô và lộ ra vẻ chán ghét khi nhìn thấy vết bùn gốm dính trên mũi giày.
“Cô xem cô biến mình thành cái dạng gì rồi? Cô không rõ buổi hợp tác hôm nay quan trọng thế nào sao? Khúc Hà, dù cô không giúp được gì cho tôi thì cũng đừng làm tôi thêm phiền lòng có được không? Mau dọn dẹp mấy thứ bẩn thỉu này đi rồi sau này đừng có nghịch gốm sứ gì nữa mà hãy yên phận cùng tôi phát triển công ty cho tốt.”
Lúc đó Khúc Hà nhìn vết bùn gốm dính trên giày và rất muốn chất vấn hắn.
Nhưng cuối cùng câu chất vấn ấy lại bị thu hồi bởi lời xin lỗi khép nép cùng câu nói “A Hà, anh chỉ còn có em thôi” của Tiền Chiêu Dã.
Sở thích và thói quen cùng tất cả mọi thứ của cô đều đã vì hắn mà thay đổi nhưng thứ cô nhận được cuối cùng là gì đây?
“Đàn chị...” Tư Nguyệt lo lắng chạm khẽ vào tay cô.
Khúc Hà bừng tỉnh rồi khóe môi nở một nụ cười rạng rỡ: “Hắn có thích hay không thì liên quan gì đến chị chứ?”
Nói xong cô quay người lấy một chiếc tạp dề trên giá rồi đeo lên: “Từ nay về sau, bản thân chị thích gì mới là điều quan trọng nhất.”
Tư Nguyệt há hốc mồm kinh ngạc.
Khúc Hà mất ba phút để giải thích sơ qua cho cô ấy.
Đến đoạn sau Tư Nguyệt càng nghe thì chân mày càng nhíu chặt và cả khuôn mặt đỏ bừng lên vì giận!
Hai người trò chuyện một lúc thì giữa chừng Tư Nguyệt nhận được một cuộc điện thoại.
Sau khi cúp máy Tư Nguyệt ái ngại xoắn vặn dây tạp dề: “Đàn chị ơi, có một vị khách đặt một bộ trà cụ, đáng lẽ sau khi đóng cửa em mới đi giao nhưng giờ cô ấy lại đổi chuyến bay gấp nên hiện tại em phải mang đến sân bay ngay cho cô ấy.”
Nguồn thu nhập chính của Hà Nguyệt Phường ngoài một phần đến từ khách lẻ trải nghiệm làm gốm thì phần lớn là các đơn hàng đặt làm riêng.
Khúc Hà đứng dậy bảo: “Để chị đi giao cho.”
“Không được không được đâu.” Tư Nguyệt lắc đầu như trống bỏi nhưng tay thì đã thoăn thoắt bắt đầu đóng gói hộp quà: “Đàn chị cứ ở lại trông tiệm đi, để em đi giao cho!”
Cô ấy liến thoắng giải thích lý do: “... Khách hàng này yêu cầu khá cao... còn phải sửa bản vẽ thiết kế nữa...”
Đến lúc sau Khúc Hà cũng không nghe kỹ những lời cô ấy nói nữa mà chỉ nhìn Tư Nguyệt giống như một chú ong nhỏ bận rộn chạy đi chạy lại giữa các kệ hàng và kho.
Bốn năm trước khi giao Hà Nguyệt Phường cho Tư Nguyệt quản lý cô vẫn còn lo lắng cho cô ấy nhưng ai mà ngờ được cô bé từng hễ nói chuyện là căng thẳng đến mức lắp bắp đỏ mặt năm nào giờ đây lại có thể kinh doanh tiệm gốm phát đạt đến thế.
Khúc Hà tiễn Tư Nguyệt lên xe rồi bẹo nhẹ vào khuôn mặt tròn trịa của cô ấy: “Mời bà chủ Tư cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ trông tiệm thật tốt!”
Tư Nguyệt đỏ mặt rồi khẽ lẩm bẩm: “Rõ ràng đàn chị mới là bà chủ lớn mà.”
Sau khi tiễn Tư Nguyệt đi thì trong tiệm yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng gió thổi từ máy điều hòa.
Khúc Hà tự pha cho mình một ly trà hoa nhài, hương trà hòa quyện cùng mùi bùn gốm thoang thoảng đã xoa dịu thần kinh đang căng thẳng của cô.
Khúc Hà một tay chống cằm ngồi trên chiếc ghế nhỏ rồi chân vô thức đạp nhẹ lên máy bàn xoay và thẩn thờ, khi trở lại nơi quen thuộc này cô bỗng cảm thấy có chút rụt rè.
Ánh hoàng hôn xuyên qua cửa kính sát đất chiếu vào bên trong rồi dát một lớp vàng lên người Khúc Hà.
Nó cũng soi sáng dãy đồ gốm trang trí ở tầng trên cùng của kệ hàng.
Đó là những tác phẩm cô đã để lại từ bốn năm trước.
“Kính coong.”
Tiếng chuông ở cửa đột ngột vang lên.
Khúc Hà phản xạ có điều kiện mà quay người lại: “Xin chào, hoan nghênh quý khách đến với Hà Nguyệt...”
Giọng nói đột ngột dừng lại.
Tại cửa ra vào có một bóng dáng cao lớn đang đứng ngược sáng.
Bộ vest ba mảnh màu đen phác họa nên tỉ lệ hoàn hảo với bờ vai rộng và eo thon của người đàn ông, chiếc ghim cài cổ áo bằng kim loại trên cà vạt phản chiếu ánh sáng mờ ảo rồi lóe lên một tia sắc lẹm theo động tác nghiêng người nhẹ của anh.
Trang Biệt Yến.
Cái tên từng lẫy lừng khắp Bắc Thành này lúc này đây lại đang đứng trong tiệm gốm của cô.
Điều nực cười hơn nữa là tay trái anh đang xách một chiếc cặp sách hình gấu dâu màu hồng và tay phải thì dắt một bé gái buộc tóc đuôi tôm.
Khúc Hà sững sờ đứng chôn chân tại chỗ.
“Trang... Trang tổng?” Cô hơi không chắc chắn mà lên tiếng.
Ánh hoàng hôn chuyển động rồi đường nét của Trang Biệt Yến dần trở nên rõ rệt.
Lúc này Khúc Hà mới phát hiện trên sống mũi anh có đeo một chiếc kính gọng vàng.
Gió lạnh từ điều hòa vù vù thổi và máy bàn xoay vẫn đang chuyển động đều đặn.
Âm thanh vang lên từng đợt.
“Cô Khúc.” Trang Biệt Yến đột nhiên lên tiếng và giọng nói có chút khàn: “Đã lâu không gặp.”
Đầu óc Khúc Hà có chút chưa kịp phản ứng.
Nếu cô nhớ không lầm thì lần cuối gặp anh là hai ngày trước ở trong tiệm váy cưới.
Nhưng cô nhanh chóng hiểu ra rằng một người bận rộn với hàng triệu tệ mỗi phút như Trang Biệt Yến có lẽ căn bản sẽ không để tâm đến đoạn nhạc đệm nhỏ nhặt đó.
Không nhớ rõ cũng tốt bởi dù sao ngày hôm đó cô cũng có chút thất thố...
Bé Trang Hi mặc một chiếc váy kẻ ca rô rồi tò mò ngắm nhìn các loại dụng cụ được trưng bày trong Hà Nguyệt Phường.
Ánh mắt Khúc Hà dừng lại trên người bé gái đang kiễng chân cố gắng nhìn lên tầng thứ hai của tủ trưng bày rồi cô khẽ nheo mắt lại.
Đây là... con gái của Trang Biệt Yến sao?
Giới truyền thông Bắc Thành có đào sâu ba thước cũng chẳng tìm thấy chút tin mật nào liên quan đến Trang Biệt Yến mà lại bị cô phát hiện một cách bất ngờ thế này ư?
“Cậu ơi.” Bé gái đột nhiên lắc lắc tay Trang Biệt Yến rồi nói bằng giọng trẻ con nũng nịu: “Cháu muốn làm một cái bát hình gấu dâu.”
Không khí ngưng đọng mất mấy giây.
Sau khi ánh mắt Trang Biệt Yến rơi trên khuôn mặt có phần ngỡ ngàng của Khúc Hà thì anh lộ ra vài phần thấu hiểu rồi khóe môi khẽ nhếch lên.
Yết hầu anh khẽ chuyển động và giọng nói càng trầm xuống hơn: “Cháu gái tôi, Trang Hi.”
Vành tai Khúc Hà nóng bừng lên một cách kỳ lạ vì cô cảm giác như suy nghĩ trong lòng mình đã bị nhìn thấu.
Trang Biệt Yến khẽ xoa đầu bé Trang Hi: “Trang Hi, chào người lớn đi cháu.”
“Cháu chào cô Khúc ạ.” Bé Trang Hi cười tít mắt với giọng nói ngọt ngào.
Khúc Hà ngồi xổm xuống để nhìn ngang tầm mắt với nó: “Chào Tiểu Hi nhé, cháu muốn làm một chiếc bát gấu dâu có đúng không?”
Trang Hi thẹn thùng gật đầu rồi trốn ra sau lưng Trang Biệt Yến và chỉ để lộ đôi mắt to tròn tò mò nhìn Khúc Hà.
Trang Biệt Yến đẩy kính rồi ánh sáng phản chiếu từ mặt kính đã che khuất ánh mắt anh: “Trường mẫu giáo của Trang Hi yêu cầu nộp một tác phẩm gốm thủ công, đúng lúc đi ngang qua đây.”
Khúc Hà đứng dậy rồi gật đầu.
Hóa ra là vậy.
“Thật xin lỗi Trang tổng, chu kỳ từ khi chế tác đến lúc nung xong gốm sứ cần đến một tháng, e rằng...”
Những lời phía sau Khúc Hà đã nuốt ngược vào trong sau khi nhìn thấy khuôn mặt mếu máo của bé Trang Hi.
“Nhưng mà hôm nay chúng ta có thể thử trải nghiệm trước, lát nữa cô tặng cháu một tác phẩm nhé, có được không?”
Đôi mắt Trang Hi lại sáng rực lên.
Khúc Hà mỉm cười rồi lấy một chiếc tạp dề trẻ em tới: “Vậy lại đây nào, cô sẽ dạy cháu làm một chiếc cốc nhỏ trước nhé.”
Trang Hi ngẩng đầu nhìn Trang Biệt Yến và sau khi nhận được sự đồng ý thì nó lon ton chạy tới.
Khúc Hà giúp Trang Hi buộc tạp dề rồi dắt nó ngồi lên chiếc ghế nhỏ.
Trang Biệt Yến đứng sang một bên.
Khúc Hà theo thói quen lên tiếng: “Trang tổng, anh có cần tạp dề không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)