Lời vừa thốt ra thì cô đã thấy hối hận ngay lập tức.
Phụ huynh đi cùng để con cái trải nghiệm là chuyện hết sức bình thường nhưng đây lại là Trang Biệt Yến cơ mà!
Ánh mắt Khúc Hà lướt qua bộ vest ba mảnh đắt tiền trên người Trang Biệt Yến và thấy anh có vẻ gì đó lạc lõng với nơi này.
Một vị công tử quyền quý mà mọi cử chỉ đều thu hút sự chú ý của giới truyền thông như anh thì sao có thể bằng lòng chạm tay vào bùn đất được.
Đến cả Tiền Chiêu Dã còn gọi nghệ thuật làm gốm là "thứ bẩn thỉu" hay "không đáng để mắt tới" thì huống hồ gì là người như Trang Biệt Yến.
Khúc Hà tự giễu cười thầm trong lòng.
"Được thôi, cảm ơn cô."
Giọng nói trầm thấp ấy khiến Khúc Hà giật mình ngẩng đầu lên.
Trang Biệt Yến đã đưa tay lên gọng kính rồi anh thong thả cởi bỏ áo khoác vest để lộ bờ vai rộng và vòng eo săn chắc ẩn sau lớp áo sơ mi.
Anh vắt chiếc áo vest vừa cởi lên cổ tay rồi dùng những ngón tay thon dài rõ khớp khẽ gỡ cúc măng sét, sau đó chậm rãi xắn tay áo lên để lộ phần cánh tay với đường nét cơ bắp rõ ràng.
Khúc Hà thậm chí còn có thể nhìn thấy những đường gân xanh hơi nổi lên trên cánh tay anh.
Cô vô thức nín thở.
Thế nhưng mùi hương tuyết tùng thanh khiết lại theo động tác của anh mà dần lan tỏa trong không khí rồi len lỏi vào khoang mũi một cách đầy tinh ranh.
Mấy vị công tử quyền quý các anh khi cởi áo khoác đều tự trang bị hiệu ứng quay chậm hay sao?
"Khúc tiểu thư?"
Tiếng gọi của Trang Biệt Yến đã kéo cô trở về với thực tại.
Bàn tay mà cô vừa nhìn chằm chằm lúc nãy giờ đang lơ lửng giữa không trung để đợi cô đưa tạp dề cho.
Đến lúc này Khúc Hà mới sực tỉnh.
"Tôi xin lỗi."
Cô lúng túng lấy chiếc tạp dề dành cho người lớn cùng kiểu với Trang Hi từ trên giá xuống.
Nhưng ngay khoảnh khắc trao cho anh thì đầu ngón tay của hai người lại vô tình chạm nhau.
Sự tiếp xúc thoáng qua ấy giống như một luồng điện xẹt ngang qua sống lưng.
Khúc Hà nhanh chóng rụt tay lại rồi đón lấy áo khoác của anh để treo lên giá, sau đó cô rảo bước đến cạnh Trang Hi rồi ngồi thụp xuống và nói bằng giọng điệu có chút thiếu tự nhiên: "Nào, Tiểu Hi, để cô dạy cháu..."
Thế nhưng rõ ràng người phía sau vẫn còn đứng cách xa mấy mét mà Khúc Hà vẫn nghe thấy một tiếng cười khẽ gần như không thể nhận ra.
Gáy cô bỗng thấy tê rần và cô theo bản năng quay đầu nhìn về phía Trang Biệt Yến.
Anh đang thong thả tháo đồng hồ đeo tay nhưng ánh mắt vẫn luôn khóa chặt về hướng của cô.
Khúc Hà vội vàng quay đi rồi thở hắt ra một hơi, cuối cùng cô mới có thể tập trung sự chú ý vào đống đất sét trong tay.
Khi lòng bàn tay một lần nữa chạm vào khối đất sét thì cảm giác quen thuộc từ lâu đã khiến sống mũi cô cay cay.
Ký ức về những đêm thức trắng làm đồ án tốt nghiệp lại ùa về.
Đã từng có lúc cô coi việc từ bỏ những thứ này là cái giá của tình yêu và sự trưởng thành nhưng đến tận lúc này cô mới thực sự hiểu ra rằng đó chỉ là sự khởi đầu cho việc Tiền Chiêu Dã từng chút một tước bỏ đi bản sắc của cô.
Người thực lòng yêu bạn thì làm sao nỡ để bạn từ bỏ niềm đam mê của chính mình chứ...
"Cô Khúc ơi, đất sét của cháu biến thành cái bánh xèo rồi..."
Giọng nói trẻ con ngây ngô của bé Trang Hi đã kéo cô ra khỏi dòng hồi ức.
Khúc Hà nhìn khối đất sét đã nhão nhoét trên máy xoay gốm mà không nhịn được cười khẽ.
"Không sao đâu, để cô sửa lại cho cháu nhé, lần này chúng ta sẽ thử lại thật chậm nào..."
Bé Trang Hi học hành rất nghiêm túc nhưng khối đất sét trong tay cô bé cứ không nghe lời, sau vài lần thất bại thì cái miệng nhỏ đã bĩu lên đến tận trời.
"Không sao cả, Tiểu Hi đã làm rất giỏi rồi...."
Khúc Hà bận rộn an ủi và vừa mới làm ướt tay để định giúp cô bé thì lại thấy Trang Biệt Yến vốn dĩ vẫn đứng quan sát nãy giờ đã tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ của Trang Hi.
Đôi chân dài của người đàn ông khi ngồi trước chiếc máy xoay gốm thấp bé rõ ràng có chút gò bó nên hai chân anh buộc phải gập lại và dang rộng sang hai bên.
Lớp vải quần tây ngay lập tức căng ra rồi tạo nên những nếp nhăn đầy sức mạnh ở phần đùi.
Trang Biệt Yến lấy một khối đất sét mới rồi đặt lên máy xoay một cách thuần thục. Anh thấm chút nước rồi xoay máy, lòng bàn tay và ngón tay cái hơi dùng lực là việc định tâm đơn giản đã thành công.
Chưa đầy hai mươi giây sau thì một chiếc bát nhỏ đã hình thành.
"Oa! Cậu giỏi quá đi mất!"
Bé Trang Hi đứng bên cạnh vỗ tay reo hò với ánh mắt lấp lánh đầy sự ngưỡng mộ.
Khúc Hà cũng nhìn đến ngẩn người.
Những động tác cơ bản như định tâm hay tạo hình nhìn thì có vẻ đơn giản nhưng thực chất lại đòi hỏi sự kiểm soát cực kỳ chính xác về kỹ thuật dùng lực và góc độ.
Ngay cả với những người có năng khiếu đi chăng nữa thì cũng hiếm có ai lần đầu tiên mà làm được đến mức này.
Đúng là không hổ danh Trang Biệt Yến!
Bé Trang Hi nhìn chiếc bát nhỏ trên máy xoay rồi nhảy cẫng lên mấy cái: "Cô Khúc ơi, cậu của cháu có phải rất lợi hại không ạ!"
Khúc Hà gật đầu và chân thành tán dương: "Thật không ngờ Trang tổng cũng am hiểu nghệ thuật gốm sứ đến vậy."
Trang Biệt Yến đang thấm nước sạch để rửa sạch bùn đất giữa các ngón tay và khi nghe thấy vậy thì anh ngẩng đầu nhìn cô.
Khóe miệng anh khẽ nhếch lên một độ cong nhàn nhạt: "Cũng chỉ biết đôi chút thôi."
Những giọt nước trượt xuống theo những ngón tay thon dài rõ khớp của anh rồi thấm vào chiếc quần tây đen tạo thành một vệt nước mờ ảo.
Ánh mắt anh dời xuống đầu ngón tay còn dính bùn đất của Khúc Hà rồi lại từ từ dời lên trên.
Bốn mắt nhìn nhau.
"Khúc tiểu thư cũng vậy."
Câu nói này giống như một viên đá nhỏ ném vào mặt hồ đang yên ả.
Khúc Hà phải mất một lúc lâu mới hiểu được ý nghĩa trong câu nói đó của anh.
Anh không ngờ rằng cô cũng biết làm gốm sao?
Đúng vậy.
Dù sao thì trong mắt người ngoài cô cũng chỉ là một cô thư ký cứng nhắc và tẻ nhạt bên cạnh Tiền Chiêu Dã mà thôi.
"Chuyên ngành đại học của tôi là thiết kế nghệ thuật gốm sứ." Cô nói.
Đầu ngón tay cô vô tình hay hữu ý mà mơn trớn vết nhẫn nhạt màu trên ngón áp út.
Đã năm năm rồi và đây là lần đầu tiên cô chủ động nhắc đến chuyên ngành của mình giống như đang thừa nhận thân phận vốn đã bị lãng quên kia.
Sống mũi Khúc Hà cay cay nên cô hơi nghiêng đầu để dời tầm mắt đi.
Cũng chính vì vậy mà cô đã bỏ lỡ việc trong đôi mắt màu hổ phách của Trang Biệt Yến không hề có chút ngạc nhiên nào mà phần nhiều hơn lại chính là... sự xót xa.
"Hóa ra là vậy."
Trang Biệt Yến rút hai tờ khăn giấy rồi thong thả lau đi những giọt nước trên tay, khi anh ngẩng lên một lần nữa thì đáy mắt đã bình lặng như nước.
"Nếu năm năm trước Khúc tiểu thư tốt nghiệp đại học rồi tiếp tục nghiên cứu sâu về gốm sứ thì có lẽ tôi nên được nghe thấy tên của cô tại Triển lãm gốm sứ Basel chứ không phải tại Diễn đàn Võ Sáng."
Tại Diễn đàn Võ Sáng ba tháng trước, cô đã thay mặt Tiền Chiêu Dã - người đột xuất phải đi Singapore bàn chuyện hợp tác - để lên sân khấu phát biểu.
Khi đó ở ngay chính giữa hàng ghế đầu tiên, Trang Biệt Yến đã ngồi yên lặng ở đó.
Không ai nghĩ rằng một nhân vật như Trang Biệt Yến lại tham dự diễn đàn.
Khúc Hà cũng không ngoại lệ.
Vốn dĩ đó chỉ là một bài phát biểu bình thường nhưng ngay khoảnh khắc đối mắt với Trang Biệt Yến thì lòng bàn tay cô cũng đổ mồ hôi.
Hóa ra Trang Biệt Yến đã ghi nhớ tên cô từ lúc đó.
Thế nhưng lúc này so với chuyện đó thì đầu óc Khúc Hà lại chỉ toàn là ba chữ 'Basel'.
Cái tên mà Trang Biệt Yến đột ngột nhắc tới kia giống như một cây kim đâm vào dây thần kinh vốn đã tê liệt từ lâu của cô.
Đó là nơi mà cô đã từng mơ ước được đặt chân đến.
Triển lãm nghệ thuật Basel là thánh đường mơ ước của mỗi người làm gốm và việc tác phẩm của mình được trưng bày tại Triển lãm gốm sứ Basel chắc chắn là vinh quang cao quý nhất.
Vào ngày khai giảng năm nhất đại học, cô đã tràn đầy hân hoan viết lên bức tường tâm nguyện của tân sinh viên dòng chữ 'Hẹn gặp lại tại Basel'.
Khúc Hà vẫn nhớ ngày hôm đó nắng rất đẹp và trong mắt cô khi ấy chỉ toàn là những ước mơ.
Chứ không giống như bây giờ...
Mỗi ngày đều đi lại giữa phòng họp và khu làm việc, ngay đến cả cái tên cũng bị giản lược thành 'Thư ký Khúc'.
Ánh nắng chói chang khiến mắt cô hơi xốn xang, cô gượng ra một nụ cười gượng gạo rồi nói bằng giọng nhẹ bẫng như lông hồng: "Trang tổng quá đề cao tôi rồi."
Ánh mắt Trang Biệt Yến đảo qua một lượt Hà Nguyệt Phường rồi lại từ từ quay về khuôn mặt Khúc Hà.
"Tôi rất mong đợi."
Bốn chữ.
Đầu ngón tay cô khẽ run rẩy rồi ngẩng đầu nhìn anh.
Trang Biệt Yến đã đeo kính trở lại và khôi phục vẻ cao quý xa cách như ban đầu, thế nhưng trong đôi mắt màu hổ phách sau lớp kính ấy lại chứa đựng những cảm xúc mà cô không tài nào hiểu nổi.
Ánh hoàng hôn buông xuống.
Nó kéo dài bóng của ba người ra xa rồi đan xen vào nhau.
Dư huy của nắng chiều dệt nên một tấm lưới vàng óng trong không trung và những hạt bụi nhảy múa trông thật ảo mộng.
Thời gian như ngừng trôi trong khoảnh khắc này và Khúc Hà dường như đã nhìn thấy một hình bóng mờ nhạt.
Đó chính là bản thân cô năm mười tám tuổi.
Một giờ trải nghiệm làm gốm nhanh chóng kết thúc.
Bé Trang Hi nâng niu con thỏ gốm nhỏ mà Khúc Hà tặng cho nó đến mức không muốn rời tay.
Khúc Hà viết ngày tháng cùng tên lên giấy ghi chú rồi dán cạnh chiếc bát nhỏ.
"Chờ khi đất sét khô là có thể tráng men và nung, đến lúc đó cháu có thể tự đến lấy hoặc gửi chuyển phát nhanh cũng được."
Trong mắt Trang Hi đầy vẻ mong chờ, nó nghiêng đầu hỏi: "Vậy khi nào Hi Nhi mới biết được chiếc bát nhỏ đã nung xong hả cô?"
Khúc Hà xoa đầu nó.
Qua khóe mắt cô thoáng thấy Trang Biệt Yến đang đứng cách đó không xa để gọi điện thoại, người đàn ông hơi nghiêng mình về phía họ với vẻ mặt điềm tĩnh và không chú ý đến cuộc trò chuyện của hai người.
Ngón tay anh cầm điện thoại một cách lỏng lẻo còn tay kia thì móc vào chiếc ba lô gấu dâu màu hồng của Trang Hi.
"Gốm sứ phải trải qua hai lần nung và còn phải tráng men nữa nên chắc phải mất khoảng một tháng. Đợi đến khi làm xong thì các cô ở cửa hàng sẽ liên lạc...."
Khúc Hà nói được nửa chừng thì mới nhớ ra điện thoại công việc của cửa hàng chắc là đang ở chỗ Tư Nguyệt.
Bé Trang Hi chớp chớp đôi mắt to tròn: "Vậy Hi Nhi có thể kết bạn WeChat với cô Khúc không ạ? Đợi khi bát nhỏ nung xong cô nhắn tin cho cháu rồi cháu sẽ bảo chú tài xế qua lấy."
"Hả?"
Khúc Hà ngẩn người một lát nhưng rồi nhanh chóng phản ứng lại.
"Được chứ." Cô dịu dàng đáp lại rồi xoa đầu nó: "Nhưng Tiểu Hi còn nhỏ thế này mà đã có điện thoại rồi sao?"
Bé Trang Hi lắc đầu như một người lớn: "Dạ không đâu, mẹ nói trẻ con thì không được nghịch điện thoại ạ."
Cô bé tự hào khoe: "Nhưng Hi Nhi có đồng hồ điện thoại Tiểu Thiên Tài đấy ạ." Cô bé xòe ngón tay ra đếm: "Cô Khúc ơi, cô là người lớn thứ bảy trong đồng hồ của cháu đấy."
Khúc Hà hỏi: "Vậy sáu người trước đó là ai thế?"
Bé Trang Hi vừa đọc tên vừa bấm ngón tay: "Cụ ngoại, ông ngoại, mẹ, cậu, dì Úc, chú Úc."
Coi như là nó đã khai sạch sành sanh gia cảnh ra rồi.
Khúc Hà bị chọc cười nên lấy điện thoại ra rồi mở mã QR WeChat lên.
Trang Biệt Yến đã kết thúc cuộc gọi từ lúc nào rồi đi về phía họ, bước chân anh chậm rãi và ánh hoàng hôn kéo dài cái bóng của anh ra thật xa.
Bé Trang Hi chạy lạch bạch tới rồi kéo kéo vạt áo anh và ngẩng đầu hỏi: "Cậu ơi, cậu đưa cho cháu cái đồng hồ điện thoại Tiểu Thiên Tài trong ba lô được không? Cháu muốn kết bạn WeChat với cô Khúc."
Trang Biệt Yến đưa ba lô qua.
Trang Hi lục tìm khắp mọi ngóc ngách bên trong lẫn bên ngoài ba lô nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn dần xị xuống.
"Đồng hồ của cháu đâu rồi?" Giọng nói của nó rõ ràng đã mang theo tiếng khóc nghẹn: "Rõ ràng cháu để ở đây mà.... Không có đồng hồ thì cháu sẽ không biết được chiếc bát nhỏ của mình xong lúc nào mất..."
"Đồ của mình thì cháu nên tự mình bảo quản cho tốt." Giọng điệu của Trang Biệt Yến vẫn thản nhiên như vậy.
Nước mắt của bé Trang Hi cuối cùng cũng rơi xuống.
Khúc Hà có chút bất mãn liếc nhìn Trang Biệt Yến một cái.
Cô vội vàng ngồi xuống đưa tay lau nước mắt cho Trang Hi rồi dịu dàng an ủi: "Đừng khóc, đừng khóc mà..."
Trang Biệt Yến bị cái nhìn đó của cô làm cho khựng lại tại chỗ vài giây.
"Thay vì khóc," Giọng anh đã trở nên dịu dàng hơn lúc nãy một chút: "thì cháu nên nghĩ xem mình phải giải quyết vấn đề này như thế nào."
Câu nói này giống như có ma lực khiến bé Trang Hi dần ngừng khóc, cô bé thút thít ngẩng đầu lên rồi trong đôi mắt đẫm lệ thì cái đầu nhỏ bỗng lóe lên một ý tưởng.
"Vậy.. cậu ơi, cậu có thể kết bạn WeChat với cô Khúc được không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



