Khúc Hà xách túi đựng đồ ăn ngoài vào căn bếp nhỏ bên cạnh.
Cô không cảm xúc đổ cháo vào một chiếc nồi nhỏ rồi bật bếp và khuấy qua loa vài cái.
Chiếc thìa gốm va chạm vào thành nồi phát ra những tiếng kêu lanh lảnh.
Khúc Hà liếc nhìn thời gian rồi ước chừng cuộc họp của Tiền Chiêu Dã sắp kết thúc, sau đó cô bưng nồi cháo nhỏ tiến vào văn phòng tổng giám đốc.
Khi Tiền Chiêu Dã đẩy cửa bước vào văn phòng, hắn liền bắt gặp bóng lưng Khúc Hà đang khom người múc cháo.
Thiết kế thắt eo của chiếc váy tôn lên đường cong mảnh mai của cô. Ánh mắt hắn đảo quanh người cô nhưng đôi mày lại càng lúc càng nhíu chặt.
Tiền Chiêu Dã bỗng nhớ tới những lời xì xào bàn tán của đám cấp dưới lúc nãy:
"Không ngờ dáng người Thư ký Khúc lại đẹp đến vậy..."
"Đúng thế, bình thường ăn mặc như vậy quả là phí của trời..."
"..."
Những lời khen ngợi lộ liễu đó khiến thái dương hắn giật liên hồi và đâm thẳng vào tim hắn như kim châm, làm hắn nhớ tới những gã nam sinh từng thèm muốn Khúc Hà thời đại học.
Cô giống như món bảo bối mà hắn đã cất giữ bấy lâu, vậy mà giờ đây, vẻ kinh diễm này lại bị kẻ khác cùng chiêm ngưỡng!
Hắn nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Khúc Hà.
Khi Khúc Hà bưng cháo quay người lại thì vừa vặn bắt gặp ánh mắt u ám của Tiền Chiêu Dã.
Nhưng cô vờ như không nhận ra mà lên tiếng: "Họp xong rồi sao? Mau uống cháo đi!"
Tiền Chiêu Dã nheo mắt rồi sải bước đến trước mặt cô với giọng điệu lạnh lùng như băng: "Sau này đừng mặc như thế này nữa."
Khúc Hà cúi đầu nở một nụ cười lạnh nhưng khi ngẩng lên đã đổi sang vẻ mặt hoang mang: "Sao vậy anh?"
Ánh mắt Tiền Chiêu Dã thoáng dao động để che giấu đi vài phần u ám: "Em không hợp với loại quần áo này."
Nói đoạn hắn định đưa tay ôm lấy eo cô kèm theo sự chiếm hữu đến buồn nôn: "Vẫn nên mặc lại bộ đồ công sở như trước đi."
Khúc Hà khéo léo xoay người tránh khỏi cái chạm của hắn. Cô không nói gì mà chỉ đưa bát cháo vào tay hắn: "Uống cháo trước đã."
Tiền Chiêu Dã vồ hụt thì định nổi giận nhưng lại khựng lại khi ngửi thấy mùi thơm của cháo.
Hắn cúi đầu húp một ngụm. Cháo nóng hổi vừa vào miệng đã xoa dịu cái dạ dày đang cồn cào.
Tiền Chiêu Dã hưởng thụ một cách thỏa mãn. Thật ra đối với hắn, Khúc Hà giống như bát cháo này vậy, tuy bình đạm nhưng lại không thể thiếu.
Còn Kiều Miên... cùng lắm cũng chỉ được coi là một món tráng miệng sau bữa ăn.
Sau khi ăn hết bát cháo, hắn thở phào đầy mãn nguyện: "A Hà, tay nghề của em vẫn tốt như vậy."
Giọng điệu của hắn thân thiết tới mức dường như những lời lạnh nhạt lúc nãy không phải thốt ra từ miệng hắn vậy.
"Vậy sao, ngon thì anh uống thêm chút nữa đi." Khúc Hà quay người múc thêm cho hắn một bát nữa, thế nhưng những đầu ngón tay đang nắm chặt cán thìa của cô đã tái nhợt.
Quả nhiên mà!
Khoảnh khắc này, Khúc Hà chợt nhớ về căn bếp vẫn sáng đèn lúc ba giờ sáng và nhớ cả những ngón tay bị bỏng khi mới tập nấu cháo...
Nhưng hóa ra trong mắt Tiền Chiêu Dã, những thứ đó thực chất chẳng khác gì đồ ăn mua bên ngoài.
Phải rồi, vốn dĩ Tiền Chiêu Dã chưa từng tận hưởng sự chu đáo của cô mà hắn chỉ đang tận hưởng khoái cảm khi hoàn toàn kiểm soát được cô.
Trong mắt hắn, hai người chưa bao giờ bình đẳng.
Chỉ là cô nhận ra quá muộn màng...
Tiền Chiêu Dã uống liền hai bát cháo.
Ăn no rồi thì tâm tư khác lại nảy sinh.
Hắn chú ý thấy Khúc Hà vẫn đứng yên nãy giờ nên vỗ vỗ vào chỗ trống trên sofa, ra hiệu cho cô lại gần.
Khúc Hà không nhúc nhích mà đi thẳng vào vấn đề: "Em muốn xin nghỉ phép."
Chân mày Tiền Chiêu Dã xoắn lại một chỗ rồi thốt ra theo bản năng: "Em nghỉ rồi thì công ty biết làm sao?"
Vừa dứt lời, hắn đã nhận ra mình lỡ miệng nên vội vàng sửa lại: "Ý anh là... em nghỉ rồi thì anh biết tính sao? Năm năm nay anh đã quen có em bên cạnh rồi."
Hắn vừa nói vừa định nắm lấy tay cô.
Mấy năm nay mọi việc lớn nhỏ trong công ty đều có Khúc Hà hỗ trợ nên hắn đỡ phải lo nghĩ nhiều. Huống chi vài ngày tới còn có một buổi hợp tác, mà đối tác này lại do Khúc Hà đã phải ba lần đến tận nơi mời mới đàm phán thành công.
Khúc Hà rũ mắt để che đi sự mỉa mai trong đáy mắt.
Những lời người đàn ông nói ra trong vô thức mới là suy nghĩ thật lòng nhất.
Khúc Hà mượn cớ chỉnh lại tóc để tránh bàn tay đang vươn tới của hắn. Cô cười lạnh trong lòng nhưng ngoài mặt lại lộ ra vài phần mệt mỏi: "Trợ lý Kiều và Thư ký Lâm làm việc đều khá ổn, hơn nữa còn có Trợ lý đặc biệt An trông coi nên sẽ không có chuyện gì đâu."
Nghe thấy ba chữ "Trợ lý Kiều", ánh mắt Tiền Chiêu Dã hơi dao động.
Khúc Hà không bỏ lỡ biểu cảm đó. Cô cố ý xoa thái dương: "Có lẽ gần đây chuẩn bị hôn lễ quá hao tâm tổn trí nên trong công việc em có chút lực bất tòng tâm..."
Tâm tư Tiền Chiêu Dã khẽ lay động.
Hóa ra hai ngày nay Khúc Hà có vẻ lạ lùng là do mệt mỏi.
Hắn nở nụ cười chu đáo: "Thời gian qua quả thực hơi vất vả, vậy em cứ nghỉ phép thư giãn một chút đi. Cũng nhân lúc này chuẩn bị cho đám cưới luôn."
"Vậy chiều nay bàn giao xong công việc em sẽ đi luôn." Khúc Hà thừa thắng xông lên.
"Chiều nay?" Giọng Tiền Chiêu Dã cao vút lên: "Nhanh vậy sao?"
Lời từ chối đã trực trào nơi đầu môi nhưng khi nghĩ đến những lời đám cấp dưới bàn tán về Khúc Hà, một ngọn lửa vô danh liền bùng lên trong lòng hắn.
Hắn hơi sa sầm mặt rồi gật đầu: "Cũng tốt."
Bước ra khỏi văn phòng, Khúc Hà dặn dò xong công việc rồi đi thang máy rời đi.
Nhìn những con số trên thang máy không ngừng giảm xuống, Khúc Hà mỉm cười.
Lần này là tự cô nhấn nút đi xuống.
Chính cô là người chọn kết thúc đoạn tình cảm này trước.
Lúc đó sau khi tốt nghiệp, cô đã đi làm thư ký cho Tiền Chiêu Dã. Sự bận rộn của công việc cộng thêm sự phản đối của hắn đã khiến cô dần quên đi cảm giác khi cầm đất sét trong tay và cũng quên mất niềm đam mê thuở nào.
Mãi cho đến một năm sau, cô gặp được Tư Nguyệt vừa mới tốt nghiệp.
Gia cảnh Tư Nguyệt không tốt. Khi đó vì bày sạp bán những món đồ gốm thủ công do chính tay mình làm mà cô ấy bị quản lý đô thị xua đuổi và xử phạt.
Một cô gái nhỏ nhắn như vậy nhưng lại liều mạng bảo vệ những món đồ gốm trong lòng.
Lúc ấy Khúc Hà cũng chẳng rõ mình nghĩ gì mà lại ra tay giúp đỡ cô ấy.
Sau này cô giấu Tiền Chiêu Dã, tự mình bỏ tiền rồi rủ Tư Nguyệt cùng góp vốn mở ra Hà Nguyệt Phường này.
Hà Nguyệt Phường có tổng cộng hai tầng cùng một cái sân sau, tọa lạc tại khu phố Thập Tam Hạng mới được khai thác từ bốn năm trước ở Bắc Thành.
Mấy năm nay nhờ có sự phát triển của chính phủ và du lịch văn hóa nên nơi này đã thu hút không ít du khách đến tham quan, kéo theo việc kinh doanh của cửa hàng cũng tốt lên rất nhiều.
Chỉ là những năm qua tâm trí cô đều dồn hết cho Tiền Chiêu Dã nên rất hiếm khi tới đây, về cơ bản đều do Tư Nguyệt quản lý.
Khúc Hà ngẩng đầu nhìn tấm biển gỗ khắc ba chữ "Hà Nguyệt Phường", cô thở phào một hơi thật sâu rồi đẩy cửa bước vào.
Chiếc chuông gốm treo dưới hiên cửa phát ra những tiếng leng keng thanh thúy.
Tư Nguyệt vốn đang lau chùi máy xoay gốm, nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại theo bản năng, sau khi nhìn thấy Khúc Hà thì vội vàng đứng bật dậy.
"Chị ơi!"
Cô ấy giống như một con thỏ nhảy qua những dãy máy xoay gốm rồi lao đến trước mặt cô.
Mái tóc ngắn ngang tai của Tư Nguyệt khẽ đung đưa và đôi mắt hạnh dưới lớp tóc mái bằng mở to tròn xoe.
Cô ấy chạy từng bước nhỏ tới định nắm lấy tay Khúc Hà, nhưng khi nhìn thấy bùn gốm trên tay mình thì lại rụt về rồi đan các ngón tay vào nhau, khuôn mặt không kìm được mà ửng hồng.
"Chị ơi, hôm nay chị mặc đẹp quá...."
Khúc Hà cúi đầu nhìn chiếc váy màu xanh khói của mình.
Đây là bộ đồ cô đặc biệt thay để chọc tức Tiền Chiêu Dã.
Cô mỉm cười rồi đưa tay xoa mái tóc ngắn bồng bềnh của Tư Nguyệt và trêu chọc: "Sao nào? Bình thường chị không đẹp à?"
"Không phải, không phải ạ! Chắc chắn không phải rồi!" Tư Nguyệt cuống quýt xua tay, tóc mái cũng theo đó mà nhảy nhót.
"Chị lúc nào cũng đẹp hết, chỉ là..." Giọng cô ấy nhỏ dần: "Giám đốc Tiền... không phải anh ta không thích chị đến đây sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)