Hoắc Hiển, tự Già An.
Đây là một kẻ chỉ dùng vỏn vẹn bốn năm, từ một Cẩm Y Vệ đề kỵ bình thường thăng đến chức Trấn Phủ tứ phẩm như hôm nay, khiến ba chữ “Cẩm Y Vệ” trở thành cơn ác mộng mà văn võ bá quan, thậm chí toàn bộ Đại Chu, vứt mãi không thoát. Chỉ riêng nhắc đến tên hắn thôi, cũng đủ khiến người ta từ đầu đến chân sinh ra một trận rét lạnh.
Về con người Hoắc Hiển, bối cảnh cùng trải nghiệm của hắn có thể nói là tương đối đặc sắc.
Hắn xuất thân từ thế gia trăm năm Tuyên Bình hầu phủ, tổ tiên danh tướng xuất hiện lớp lớp, cả nhà trung liệt, mấy vị thúc phụ lần lượt chết nơi sa trường, ngay cả huynh trưởng của hắn cũng chết trong trận Vân Dương bảy năm trước.
Mà hắn tuy chỉ là con vợ lẽ, sư phụ lại chính là đại tướng quân Lâu Phán Xuân danh chấn thiên hạ năm Hiển Trinh. Bảy tuổi đã có thể đọc thuộc binh pháp làu làu, mười hai tuổi đã có thể theo quân chinh phạt, tuổi còn nhỏ liền bộc lộ tài năng, khởi điểm cao đến khiến người ta cực kỳ hâm mộ.
Trong mắt người ngoài, ngày sau hắn vốn nên đi trên con đường hoạn lộ thênh thang kim qua thiết mã, công thành danh toại, dù chết cũng chết đến bằng phẳng đường hoàng.
Nhưng ai cũng không ngờ, ngày sau lại hoàn toàn đi theo hướng trái ngược.
Năm vừa cập quan, hắn đầu nhập dưới trướng Cẩm Y Vệ, ôm lấy đùi Tư Lễ Giám mà một đường thăng tiến như gió. Thủ đoạn thiết huyết, làm toàn những việc chẳng giống người làm, ngạnh sinh sinh biến cái gọi là “mãn môn trung liệt” của Tuyên Bình hầu phủ thành một trò cười.
Nhưng hết thảy điều này dường như cũng không phải không có dấu vết để lần theo.
Ước chừng là tâm tính thiếu niên, từ nhỏ hắn đã bộc lộ mũi nhọn mà không biết thu liễm, tâm cao khí ngạo đều viết hết lên mặt, chuyện gì cũng thích tranh đứng đầu, phóng đãng bên trong đều là lệ khí. Tuyên Bình hầu rất không thích tính tình quá mức tranh cường háo thắng này của Hoắc Hiển, chỉ sợ tương lai hắn nghĩ sai một bước, sinh ra dã tâm vượt quá bổn phận, vì thế lúc nào cũng gõ răn dẫn dắt, lại càng khiến quan hệ phụ tử thêm lạnh nhạt.
Ban đầu phía trên còn có một huynh trưởng văn võ song toàn đè xuống, đảo cũng còn tốt, nhưng vấn đề liền xảy ra sau khi trưởng tử Hoắc Quyết qua đời.
Thế tử chi vị lập đích lập trưởng, không có Hoắc Quyết, vị trí này tất nhiên phải truyền cho tiểu công tử con vợ cả Hoắc Tông.
Nhưng Hoắc Tông tuổi còn nhỏ, từ trong bụng mẹ đã là một kẻ ốm yếu, gánh không nổi, xách không động, khó đảm đương trọng trách tướng môn. Cố tình thế tử chi vị lại muốn truyền đến trên người một người như vậy, vì thế chút bất bình vi diệu cùng lo lắng của Tuyên Bình hầu về dã tâm vượt bổn phận cũng như măng sau mưa mà mọc ra.
Hoắc Quyết qua đời chưa đầy hai năm, thân mình Hoắc Tông liền càng thêm không tốt. Chút hàn linh tán mỗi ngày kia gần như lấy mất nửa cái mạng của hắn, cũng suýt nữa lấy luôn mạng Hoắc Hiển.
Sự việc bại lộ, Hoắc nhị công tử suýt bị Tuyên Bình hầu đè trong từ đường đánh chết, nghỉ dưỡng nửa năm mới khó khăn nhặt về một cái mạng.
Chỉ là từ đó phụ tử ly tâm, huynh đệ phản bội, Tuyên Bình hầu nơi nơi áp chế Hoắc Hiển, muốn hắn tu dưỡng tâm tính, không chịu cho hắn bất cứ cơ hội xuất đầu nào.
Cho nên sau này hắn xoay người đầu nhập Cẩm Y Vệ, tựa hồ cũng là chuyện thuận lý thành chương.
Chỉ là khi đó Cẩm Y Vệ đã im hơi lặng tiếng từ lâu, không được trọng dụng. Dưới sự phụ trợ của Đông Xưởng cùng cấm quân đang hô mưa gọi gió, gần như cũng chỉ tính là một nơi không có tiền đồ gì. Tuyên Bình hầu tuy không vui, nhưng cũng không quản hắn.
Nào ngờ chưa đầy một năm, Cẩm Y Vệ liền mơ hồ có thế quật khởi, mà khi ấy Hoắc Hiển lui tới thường xuyên với chưởng ấn thái giám Tư Lễ Giám Triệu Dung. Có người từng nghe nói, hắn lén gọi Triệu Dung một tiếng “nghĩa phụ”.
Rất nhanh, chiêu ngục được dùng lại, khổ hình khởi động lại, cái tên Hoắc Hiển nhanh chóng truyền khắp triều dã, khiến người ta vừa nhắc tới liền biến sắc.
Cùng lúc đó, Hoắc Hiển cũng bị Tuyên Bình hầu trục xuất khỏi gia phả, từ đây tự lập môn hộ. “Hoắc gia” trong miệng người đời không phải Hoắc gia của Tuyên Bình hầu phủ, mà là Hoắc gia của Trấn Phủ sử.
Vó ngựa kinh động, Cơ Ngọc Dao từ cái liếc mắt thoáng qua kia không nếm ra được bất cứ cảm xúc nào, thậm chí không xác định hắn có phải đang nhìn nàng hay không.
Nhưng nàng đối với đôi mắt kia lại nhớ rất sâu.
Mọi người nhắc đến Hoắc Hiển, rất hiếm khi nhắc đến túi da xinh đẹp đến cực điểm của hắn, nghĩ đến cũng chẳng ai có nhàn tình nhã trí đi thưởng thức hắn.
Nhưng phàm là người từng gặp gương mặt này, đại để đều rất khó quên.
Đúng, là tiếc hận.
Ông là Thái tử thái phó được phong vào năm Hiển Trinh, năm ấy cùng Lâu Phán Xuân làm quan cùng triều, hai người một văn một võ, lại trò chuyện rất hợp ý, từng xem đối phương như tri kỷ.
Lâu Phán Xuân tính tình kiêu căng, phóng đãng không câu thúc, vì thế cũng thu một đồ đệ có tính tình quỷ quái giống hắn. Khi đó Hoắc Hiển mới bảy tám tuổi, Lâu Phán Xuân đã xem hắn như bảo bối, nói hắn tư chất kỳ giai, ngày sau nhất định có thể tiếp nhận hắn thủ vệ non sông Đại Chu.
Sau này Lâu Phán Xuân cả ngày khoe đồ đệ này. Khi hai người đối ẩm, hắn cũng thường mang Hoắc Hiển theo bên người. Hắn không cho Hoắc Hiển uống rượu, lại rất xấu tính mà bắt hắn rót rượu, càng muốn chọc cho người ta tức giận, lại còn muốn hắn nhịn không được phát tác.
Hứa Hạc bởi vậy có vài lần tiếp xúc với Hoắc Hiển. Ngoài miệng tuy không nói, trong lòng cũng từng ôm kỳ vọng với thiếu niên này.
Sau gặp biến loạn Đông Cung, Lâu Phán Xuân phụng chỉ sửa án oan thì rơi vào biển lửa, bị thiêu thành một khối thi thể cháy đen, từ đó không còn ai mang Hoắc Hiển tới chỗ ông đòi rượu nữa.
Không lâu sau hoàng đế băng hà, tân đế đăng cơ. Ngay lúc Hứa Hạc bận rộn phụ tá tân đế, thiếu niên ngày xưa đã đi sai bước nhầm, lần nữa gặp lại, đã thành một bộ dáng khác.
“Loảng xoảng” một tiếng, xiềng xích trên xe tù bị chém đứt. Loan đao bị ném xuống bên cạnh Hứa Hạc, phát ra tiếng vang thật lớn, kéo ông ra khỏi hồi ức năm xưa.
Ông trợn mắt, liền thấy Hoắc Hiển mỉm cười nói: “Thái phó, giết ta sao?”
Trong mắt nam nhân cong lên một tia ý cười nhàn nhạt: “Ta người này chính là mềm lòng, không nhìn nổi người ta ôm hận mà chết. Vừa rồi nghe lời ngươi nói, liền nghĩ đến tâm nguyện của ngươi, cho ngươi một cơ hội thay trời hành đạo, ngươi có cần không?”
Ngữ khí trêu đùa mười phần, Hứa Hạc vốn là tính tình nóng nảy, nghe vậy giận dữ trừng mắt: “Ngươi ——”
Bá tánh vây xem xung quanh cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy Hứa thái phó lảo đảo bước xuống xe tù, hai tay run rẩy nắm loan đao, tức giận đến thở hổn hển mà lao về phía người trên lưng ngựa, quả thực là một kiểu tập kích tự sát.
Hoắc Hiển không nhúc nhích, chỉ kéo dây cương một chút, liền khiến Hứa Hạc vồ hụt, thanh đao trong tay cũng bay ra ngoài.
Mọi người sôi nổi hít ngược một hơi. Ngựa của Hoắc Hiển ngay lúc này quay đầu, lấy tốc độ như gió mạnh lao về phía ông, dừng cũng không dừng, trực tiếp giẫm qua người Hứa Hạc.
Có người kinh hô, có người che môi, chỉ thấy Hứa thái phó ngửa mặt lên trời, không nhúc nhích, máu trong miệng bắn lên mặt, hơi thở thoi thóp mà mở to mắt.
Bá tánh nhát gan ầm ầm tản ra, cảnh tượng nhất thời loạn thành một đoàn.
Cơ Ngọc Dao giữa tiếng ồn ào nhìn thoáng qua. Nam nhân trên lưng ngựa đưa lưng về phía Hứa Hạc, đang cúi đầu thong thả ung dung lau dây cương trong tay, thần sắc chuyên chú mà lạnh nhạt.
Ánh sáng mỏng manh rò xuống từ tầng mây đánh lên mi cốt sâu thẳm của hắn, có một khoảnh khắc thế nhưng lộ ra vẻ đau thương.
Chuyện xảy ra nơi cửa thành nhanh chóng truyền ra, không thể nghi ngờ lại thêm một nét đậm rực rỡ vào đủ loại ác danh của Hoắc Hiển.
Giữa trưa, Hoắc Hiển thần sắc uể oải từ Ngự Thư Phòng đi ra. Tiểu thái giám Thắng Hỉ lanh lẹ tiến lên: “Ôi, đại nhân, Hoàng thượng quở trách ngài sao?”
Thắng Hỉ là người của Triệu Dung, mỗi lần Hoắc Hiển tiến cung đều do hắn dẫn đường. Hoắc Hiển kéo khóe môi với hắn, tựa như không mấy để ý mà cười một chút, nói: “Phạt hai tháng bổng lộc, ngược lại cũng không có gì khác.”
Vậy chính là giơ cao đánh khẽ.
Thắng Hỉ như có điều suy nghĩ gật gật đầu. Không thể không nói, kim thượng đối với Hoắc đại nhân thật sự khoan dung đến quá mức. Đổi thành người khác có hành vi như thế, không chịu mấy bản tử e là không thể xong... Hai tháng bổng lộc, chẳng khác nào không phạt.
Nhưng cũng hợp tình hợp lý.
Hai năm trước tiên đế băng hà, lại không lưu lại con nối dõi có thể kế thừa đế vị, vì thế không thể không từ tông thân nâng đỡ một vị thân vương lên ngôi.
Nhưng quá trình này có thể nói là một trận gió tanh mưa máu, ngẫm lại cũng khiến người ta sợ hãi.
Tông thân có tư cách kế vị đã có vài vị thân vương, trong đó người có tư chất hơn kim thượng lại càng nhiều, như vị Ninh Vương kia, chính là người được triều thần ủng hộ nhiều nhất. Nhưng chưởng ấn thái giám Triệu Dung lại chọn trúng kim thượng khi ấy vẫn còn là Kỳ Vương, không vì gì khác, chỉ vì hắn nhát gan ngu dốt, dễ thao túng.
Khi đó Hoắc Hiển nhận mật lệnh của Triệu Dung, dẫn mấy chục xưởng vệ một đường lẻn tới đất phong Kỳ Vương, trước khi triều thần kịp phản ứng, thần không biết quỷ không hay đưa Kỳ Vương vào cung. Hắn lực bài chúng nghị mới khiến Kỳ Vương nhập chủ hoàng thành, lại sau khi kim thượng đăng cơ thay hắn vây Ninh Vương ở đất phong, hoàn toàn chặn đứt dụng tâm kín đáo của một bộ phận triều thần.
Có thể nói, đối với kim thượng mà nói, Hoắc Hiển có công tòng long.
Tuy nói hết thảy kỳ thật đều có sự chống lưng của Triệu Dung mới có thể thuận lợi tiến hành, nhưng so với một thái giám tuổi tác đã cao, vị thần tử trẻ tuổi cùng hắn xấp xỉ tuổi tác, lại có thú vui xấp xỉ, hiển nhiên càng được kim thượng yêu thích.
Hơn nữa người làm hoàng đế, tâm tính luôn có chút thay đổi, khát vọng đối với quyền bính cũng sẽ càng thêm mãnh liệt, vì thế cũng càng thêm kiêng kỵ Tư Lễ Giám. Nhưng hắn cố tình lại dựa vào Tư Lễ Giám che chở, loại cảm giác bị người kiềm chế này khiến Thuận An đế hết sức uể oải. Mà Hoắc Hiển cũng dựa vào Triệu Dung giống hắn, đại khái khiến hắn có cảm giác đồng bệnh tương liên, thưởng thức lẫn nhau.
Thắng Hỉ nói: “Hoàng thượng vẫn đau lòng đại nhân, vậy chỗ Hứa thái phó kia...”
Nguyên bản xử tử Hứa Hạc đã chịu quần thần ngăn trở, hôm nay Hoắc Hiển làm ra chuyện này lại càng kích khởi cơn giận của mọi người. Trước mắt ngoài cửa cung còn mênh mông quỳ một mảnh người.
Thuận An đế lăn lộn nhiều ngày như vậy, nơi nào còn chịu nổi, chỉ hỏi tình hình Hứa Hạc. Vừa nghe chỉ còn nửa hơi thở, liền thẳng tay phất nói: “Dù sao cũng đều là chết, rốt cuộc cũng là tam triều lão thần, pháp trường thì không cần đi nữa, lưu cho hắn một cái toàn thây đi.”
Thắng Hỉ liên tục gật đầu, chỉ nói: “Như vậy cũng tốt, cũng coi như tích đức.”
Đi ra nội đình, Hoắc Hiển mới nói: “Hôm nay là ta lỗ mãng, chỉ sợ nghĩa phụ sẽ bực ta.”
Thắng Hỉ nói: “Đâu có, đốc công nghe nói rồi. Hứa Hạc kia ở cửa thành chửi bậy mấy ngày liền, một bụng mực nước đều dùng để bôi nhọ người ta, ai nghe xong mà không bực?”
Phía trước đã là cửa cung, ngựa buộc bên cửa nách, đang cúi đầu ngửi cỏ dại nơi góc tường. Hoắc Hiển liếc nhìn Nam Ngọc bên cạnh, nhàn nhạt nói: “Cũng không có gì, chỉ là ông ta cứ nhắc tới sư phụ ta, nghe phiền.”
Thắng Hỉ nhướng mày, vậy khó trách...
Hắn lại trấn an vài câu, lúc này mới nói: “Vậy đại nhân đi thong thả, đốc công còn chờ nô tài mài mực phê hồng.”
Thấy tiểu thái giám đi xa, Nam Ngọc mới dắt ngựa tới. Hoắc Hiển nhận dây cương từ tay hắn, nói: “Người đâu?”
Nam Ngọc nói: “Đã áp vào đại lao. Hứa thái phó là người đọc sách, thân thể quá yếu, một cú đạp kia của Khinh Phong quả thực là hướng về phía mạng ông ta mà giẫm. Nhưng không dám mời đại phu, chỉ pha chút thuốc vào nước thôi.”
Con ngựa tưởng đang khen nó, ngẩng đầu hí hai tiếng, bị Nam Ngọc ấn xuống. Nam Ngọc lại nói: “Hôm nay ở cửa thành, hình như nhìn thấy xe ngựa Cơ phủ.”
Nghe vậy, bước chân Hoắc Hiển chậm lại nửa nhịp. Đây không phải lần đầu tiên hắn thấy Cơ Ngọc Dao.
Mấy năm nay Cơ Sùng Vọng rất được sĩ tử kính trọng, mơ hồ có thế trở thành Hứa Hạc thứ hai. Hơn nữa người này hành sự còn cẩn thận hơn Hứa Hạc, gần như khiến người ta không bắt được nửa điểm sai lầm.
Thiết kế cưới nữ nhi Cơ Sùng Vọng là chủ ý của Triệu Dung, nhưng quyết định cưới người nào lại là sau khi Hoắc Hiển cân nhắc nhiều lần mới định ra.
Quả thật, nội viện của hắn đã đủ oanh oanh yến yến, thêm một người là vuông hay tròn cũng không quan trọng. Nhưng một người tính tình mềm mại dễ nắn bóp, rốt cuộc vẫn có thể bớt đi rất nhiều phiền toái.
Vì thế hắn sắp xếp màn ở chùa Thừa Nguyện kia.
Lúc ấy nhìn nàng, chỉ cảm thấy đúng như Nam Ngọc nghe ngóng được, cẩn thận dè dặt, giống đóa hoa trắng sinh trong ao nơi nội viện, tuy cũng chịu gió táp mưa sa, nhưng rốt cuộc vẫn thiếu chút dẻo dai.
Lại hồi tưởng cái liếc mắt hôm nay...
Hoắc Hiển nhíu mày, không nói rõ được có chỗ nào không đúng.
Bất quá những điều này cũng không quan trọng.
Hoắc Hiển xoay người lên ngựa, nói: “Lý Dương đâu, nói với hắn một tiếng, cửa thành cho qua lại bình thường, phiên tử trong kinh cũng rút về đi.”
“A?” Nam Ngọc nói: “Chủ tử, thích khách kia không tìm nữa?”
Hoắc Hiển kéo khóe môi: “Tìm không thấy.”
Lý Dương có chút buồn bực.
Hắn ở Cẩm Y Vệ nhiều năm, điều tra truy bắt vốn là sở trường, nhiều năm qua nhiệm vụ Hoắc Hiển giao cho hắn gần như chưa từng thất thủ, lần này lại ngã một cú lớn.
Ngày đó khi hắn đuổi tới trong phủ, thích khách kia đã bị thương, không ngờ vậy mà vẫn có thể từ tay hắn sống sờ sờ chạy thoát. Lý Dương ảo não, lại cảm thấy thật mất mặt.
Bất quá, “Thích khách này rốt cuộc có lai lịch gì, vì sao chủ tử nhất định phải bắt nàng không buông?”
Lý Dương đi theo bên người Hoắc Hiển không lâu bằng Nam Ngọc. Nam Ngọc là tiểu đồng theo Hoắc Hiển từ thuở nhỏ, may mắn còn được cọ qua vài lần chỉ điểm của Lâu đại tướng quân.
Hắn thổn thức nói: “Ngươi là không thấy đó thôi, thân pháp của thích khách kia nhanh đến kinh người, gần như giống hệt năm đó tướng quân dạy chủ tử. Ta chỉ chậm nửa bước, này, ngươi nhìn ——”
Nam Ngọc kéo cổ áo ra, trên cổ rõ ràng là một vết sẹo mới. Hắn cạn lời nói: “Cây trâm kia suýt nữa rạch trúng yếu hầu.”
“Ngươi này...” Lý Dương nhìn vết sẹo kia của hắn, quả thật bị thương không nhẹ. Đang muốn mở miệng an ủi, bỗng nhiên ngẩn ra, như nghĩ đến gì đó liền bật dậy: “Ta tới Hình Bộ một chuyến.”
Dứt lời, không để ý phía sau Nam Ngọc “ai ai” gọi to, vội vàng đi mất.
Cơ Ngọc Dao đến chùa Thừa Nguyện.
Chùa miếu trang nghiêm thanh tịnh, phía trên cánh cửa lớn màu son mở rộng là hoành phi trăm tăng đồ, hai cây cột gỗ đỏ chống đỡ hai bên khắc sư tử lăn tú cầu cùng song long hí châu. Vào đại môn đi về phía bắc là chính điện thờ phụng tượng A Di Đà Phật, những nhà cung phụng bài vị phần nhiều đặt ở lầu vũ khác.
Trải qua chuyện vừa rồi ở cửa thành, mấy người đồng hành đều tâm sự nặng nề, ngay cả lúc dâng hương cho Cơ lão thái gia cũng có vẻ thất thần, đến Lâm Thiền cũng suýt bị hương tro làm bỏng tay.
Khác với sự khiếp đảm của Cơ Nhàn Dữ khi nhìn thấy cảnh máu tanh, Lâm Thiền là vì liên tưởng đến những lời Giang thị gõ răn nàng, theo bản năng đổi gương mặt Hứa thái phó hôm nay thành Cơ Sùng Vọng, nhất thời bị dọa không nhẹ.
Vì thế sau khi dâng hương cho lão thái gia xong, nàng liền muốn đi bái tượng A Di Đà Phật trong chính điện để cầu tâm an.
Đám tiểu bối đi theo.
Chỉ là Cơ Ngọc Dao cũng không ham thích cầu thần bái Phật, nên hơi tụt lại vài bước. Khi đang cất bước vào chính điện, nàng va phải một nữ tử áo trắng đội mũ có rèm. Người nọ vội vàng ấn mũ có rèm xuống, gần như chạy chậm rời đi.
Nàng dừng lại một lát, chỉ cảm thấy bàn tay chạm vào góc áo nữ tử kia đều dính phải mùi hương ngọt thanh nhàn nhạt trên người nàng.
Mùi hương này mơ hồ có chút quen thuộc. Cơ Ngọc Dao đang nhíu mày nhìn theo, liền nghe Cơ Nhàn Dữ thúc giục nàng, nàng lúc này mới thu hồi ánh mắt, bước vào chính điện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
