Bắt đầu vào đông, canh khuya sương nặng, các viện các nhà đều đóng chặt cửa sổ, lần lượt tắt đèn. Thọ Xuân Đường khuất trong bóng râm một mảnh ngô đồng, cành lá sum suê hai bên leo lên mái hiên, ban đêm không hiện vẻ lỗi lạc tao nhã, ngược lại có chút âm trầm.
Triều Lộ rời biệt viện xong liền một đường lần tới Thọ Xuân Đường, dùng tư thế hết sức thả lỏng ngồi xổm trên nóc nhà, móc sổ con và bút than ra.
Cơ phủ lớn như vậy, mỗi viện lại ở những người khác nhau. Trừ khi tiểu thư đặc biệt phân phó, bằng không mỗi ngày nàng nhìn chằm chằm nơi nào cũng không có định số, toàn dựa yêu thích. Bất quá Triều Lộ càng thích Thọ Xuân Đường hơn.
Hạ nhân Thọ Xuân Đường nhiều bổng lộc, phòng bếp nhỏ làm điểm tâm đều không trùng món, đậm nhạt đều hợp khẩu vị nàng. Không giống Mộc Thu Uyển quá nhạt, Phù Hạ Uyển quá ngọt, thư phòng của Cơ Sùng Vọng thì càng khỏi nói, hắn chỉ phẩm trà.
Vú già họ Phòng, là lão nhân trong Cơ gia.
Bà thở dài nói: “Phương thuốc này đã dùng nửa tháng, cũng chẳng thấy công hiệu gì lớn. Hôm nào vẫn nên tìm phương thuốc mới mới phải.”
Giang thị chỉ lắc đầu, nói: “Đừng lăn lộn nữa. Người đã một chân bước vào quan tài, phương thuốc thần tiên cũng vô dụng —— ngươi lấy Phật châu tới đây, tụng nửa canh giờ rồi nghỉ.”
Giang thị tin Phật, nhất là từ khi bệnh nặng tới nay, càng thêm coi trọng việc tụng kinh lễ Phật. Bởi vậy Thọ Xuân Đường còn cố ý dọn ra một gian Phật đường, mỗi đêm trước khi ngủ bà nhất định phải ở trong đó nửa canh giờ, còn hữu dụng hơn những thứ thuốc an thần kia.
Nhưng lần trước ưu tư hôn sự của Đại tiểu thư, hai ngày nay lại đau đầu vì ngày sau của Cơ gia, thân mình bà hiển nhiên càng kém.
Phòng ma ma lấy Phật châu cho bà, nhưng vẫn khuyên: “Hay là tối nay thôi đi, ngày mai niệm cũng như nhau.”
Nếu là ngày thường, Giang thị nhất định không chịu, nhưng hôm nay tâm tư bà quá nặng, chỉ sợ va chạm Bồ Tát, nửa người vừa chống dậy lại ngồi trở về, nói: “Thôi vậy, lão gia đã trở về chưa?”
Phòng ma ma nói: “Chưa đâu ạ. Nghe nói Hoàng thượng hạ lệnh xử tử, ngoài cung quỳ đầy một mảnh, vậy mà ngay cả mặt Hoàng thượng cũng chưa gặp được.”
Đều là đi thay Hứa thái phó cầu tình, Cơ Sùng Vọng cũng vậy.
Giang thị tiếc hận, nghĩ đến đầu sỏ gây nên việc này, không khỏi liên tưởng tới Cơ Ngọc Dao: “Hôm nay Mộc Thu Uyển còn an phận chứ?”
Dùng tới hai chữ “an phận”, đủ thấy Giang thị đối với tính tình người con dâu này có bao nhiêu bất mãn.
Lâm Thiền là tiểu nữ nhi nhỏ nhất trong nhà, được nuông chiều từ bé mà sinh ra tính tình, khó tránh khỏi có chút tùy hứng. Năm đó khi Cơ Sùng Vọng cưới thê, Giang thị đã có chút lo lắng. Nhưng phụ thân Lâm Thiền khi ấy thân ở nội các, rất có quyền lên tiếng, lại là ân sư đề bạt Cơ Sùng Vọng. Huống chi Giang thị nghĩ, nữ tử sau khi thành thân chung quy sẽ trưởng thành...
Không ngờ Lâm Thiền mười năm như một ngang ngược kiêu ngạo, vẫn còn tưởng mình là tiểu thư nhỏ của Lâm gia.
Nhưng người đến tuổi này, còn tùy hứng như thuở trẻ thì có vẻ hơi không phóng khoáng. Mọi việc đều đối nghịch với di nương, lúc nào cũng lấy trưởng nữ ra trút giận, vậy rốt cuộc là tính chuyện gì?
Hạ nhân không dám nói trước mặt nàng, nhưng sau lưng cũng ngầm châm chọc nàng lòng dạ hẹp hòi, ngang ngược vô lý.
Giang thị từng khuyên nàng thu liễm tính tình, đặc biệt là đối với Cơ Ngọc Dao. Sức chịu đựng của con người đều có hạn, thỏ nóng nảy còn biết cắn người, nếu thật sự bức ra oán hận, ngày sau khó tránh khỏi sinh chuyện.
Nhưng Lâm Thiền không nghe. Hơn nữa vị trưởng tôn nữ kia của bà thật đúng là không có tính tình, nhiều năm như vậy bị đánh bị mắng cũng chưa nhảy ra khỏi trời được. Giang thị liền cũng lười quản. Sau này bà bệnh lâu không khỏi, càng đã lâu không nhọc lòng những việc nhà vụn vặt này.
Nhưng nay đã khác xưa, không thể cứ để mặc Lâm Thiền làm bậy theo tính tình.
Phòng ma ma nói: “Lão phu nhân cứ yên tâm, phu nhân cũng chỉ phô trương ngoài mặt, nhìn có vẻ hăng hái thôi. Kỳ thật những lời người nói đêm qua, nàng thật sự đã nghe lọt. Sau đó còn tìm lão nô phân tích một phen.”
Giang thị nghe vậy, sắc mặt khá hơn chút, nhưng vẫn không hài lòng mà xùy một tiếng.
Phòng ma ma vội nói tiếp: “Đại tiểu thư đã nhận rương trang sức kia, nghĩ đến mấy ngày nay sẽ tới thỉnh an. Đến lúc đó có gặp hay không ạ?”
Thọ Xuân Đường đóng cửa nhiều năm. Từ khi Giang thị bệnh nặng liền miễn cho tiểu bối sớm tối thưa hầu, mỗi ngày chỉ nghỉ ngơi thân mình và ăn chay niệm Phật hai việc. Nếu không có đại sự, ngay cả Cơ Sùng Vọng bà cũng hiếm khi nghênh vào cửa.
Cho nên lão phu nhân nếu nói không gặp, cũng là chuyện hết sức bình thường.
Nhưng bà lại trầm mặc thật lâu, tựa như ngẩn ngơ. Nửa ngày sau mới thở dài nói: “Không gặp đi...”
Giang thị lẩm bẩm: “Ta nhìn nàng, liền nhớ tới một người khác... Nhiều năm như vậy, cũng không biết còn sống hay không.”
Sắc mặt Phòng ma ma khẽ biến, lòng bàn tay trượt một cái, suýt nữa làm vỡ chén thuốc.
Tâm tư trĩu nặng, Giang thị không tránh khỏi lại bệnh thêm một hồi. Ngay cả ngày mười lăm giỗ lão thái gia, bà cũng không thể cùng đi chùa dâng hương.
Sáng sớm hôm ấy, sau khi Cơ Sùng Vọng vào triều sớm, Lâm Thiền liền dẫn một đám người lên xe ngựa. Xe ngựa tổng cộng ba chiếc, Lâm Thiền và Cơ Nhàn Dữ một chiếc, nha hoàn bà tử chiếm một chiếc, Cơ Ngọc Dao chỉ có thể ngồi chung với Cơ Vân Khấu. Còn Cố Nhu, nàng là thiếp thất, không tính là chủ nhân trong nhà, không có tư cách đi cùng.
Nhưng Cơ Nhàn Dữ dưới ánh mắt lạnh lẽo của Lâm Thiền vẫn cứng rắn leo lên chiếc xe của Cơ Ngọc Dao. Cơ Vân Khấu cạn lời, nàng nửa điểm cũng không muốn xem hai tỷ muội này diễn tình thâm trước mặt nàng. Huống hồ xe ngựa chật hẹp, sao có thể chứa được ba người?
Cơ Nhàn Dữ chỉ áy náy nhìn nàng: “Nhị tỷ tỷ xin lỗi, hay là tỷ ngồi cùng mẫu thân đi...”
Dù sao nàng có chết cũng không xuống.
Giằng co một hồi, Cơ Vân Khấu cũng chỉ đành căng da đầu ngồi chung với Lâm Thiền.
Đoàn người liền xuất phát.
Xe ngựa đi qua phố xá sầm uất, hướng về phía cửa thành.
Trong xe, Cơ Nhàn Dữ nhét một túi gấm vào tay Cơ Ngọc Dao, nói: “Nghe nói gần đây đường núi không yên ổn, thường có sơn phỉ quấy phá, rất nhiều người đều gặp nạn. Tuy hôm nay đã mang đủ hộ vệ, nhưng để phòng vạn nhất, a tỷ vẫn nên mang bùa bình an theo đi, linh lắm.”
... Cơ Ngọc Dao dưới ánh mắt mong chờ của Cơ Nhàn Dữ, đem túi gấm đeo bên hông.
Nàng quay đầu nhìn cảnh phồn hoa ngoài xe. Dọc phố cửa hàng san sát, dòng người chen chúc xô đẩy. Buổi sáng vốn là canh giờ phần lớn các nhà chọn mua đồ, vì thế trên đường thật sự tắc nghẽn, xe ngựa nhích hồi lâu mới ra khỏi phố hẻm đông đúc.
Đến cách cửa thành một đoạn, Cơ Ngọc Dao thấy đội ngũ ra khỏi thành thế nhưng xếp thành một con rồng uốn lượn quanh co, hơi nhướng đuôi mày, nói: “Hôm nay là ngày gì mà người ra khỏi thành nhiều như vậy?”
Cơ Nhàn Dữ đang ăn bánh ngọt, nghe vậy liền dùng trà nóng nuốt xuống, nói: “Không phải người ra khỏi thành nhiều, a tỷ nhìn kỹ đi, là tốc độ ra khỏi thành chậm. Quan sai tra rất nghiêm, một tờ lộ dẫn cũng phải lật qua lật lại xem xét, đặc biệt là nữ tử.”
Cơ Ngọc Dao dừng lại, nói: “Vì chuyện Hoắc phủ bị ám sát tháng trước?”
Cơ Nhàn Dữ gật đầu, cũng không hỏi Cơ Ngọc Dao làm sao biết chuyện này. Dù sao động tĩnh việc ấy náo lớn như vậy, biết cũng không có gì lạ.
Nàng cảm khái nói: “Ước chừng đã một tháng, Cẩm Y Vệ vẫn còn khắp nơi bắt người. Vì thích khách kia là nữ tử, bọn họ liền từng nhà bắt cô nương thẩm vấn, náo đến lòng người hoảng sợ. Nghe nói bởi chuyện này, Hoắc đại nhân còn bị tham tấu vài bản đấy.”
Dứt lời, Cơ Nhàn Dữ vội ngừng lại, mới nhớ ra vị bị tham tấu vài bản này chính là tỷ phu tương lai của nàng, sợ nhắc tới chuyện thương tâm của Cơ Ngọc Dao, vì thế nàng cẩn thận liếc Cơ Ngọc Dao một cái.
Cơ Ngọc Dao thần sắc không đổi, chỉ dùng mu bàn tay chống cằm, tùy ý hỏi: “Ngày thường Hoắc phủ bị ám sát, cũng đều làm to chuyện như vậy sao?”
“Thường thì chưa từng nghe nói...” Cơ Nhàn Dữ suy đoán: “Có lẽ thích khách kia trộm bảo bối gì đó cũng không chừng.”
Đang nói chuyện, trong đám đông bỗng vang lên một trận xôn xao, âm thanh dần hỗn loạn. Mơ hồ nghe thấy phía trước có người kêu: “Tránh ra, đều tránh ra!”
Xa phu vội đánh xe ngựa sang một bên. Cơ Nhàn Dữ đẩy cửa xe, thò đầu hỏi: “Sao vậy, xảy ra chuyện gì?”
“Tiểu thư, hình như là xe tù của Hứa thái phó.”
Cơ Ngọc Dao vén rèm nhìn ra ngoài, quả nhiên thấy một nóc xe tù cao cao. Trong kẽ hở đám người mơ hồ thấy được một góc áo tù và vài sợi tóc bạc trong xe. Mấy ngày trước Hứa Hạc bị giam ở nhà lao ngoài thành, hôm nay áp vào thành, là muốn hành hình.
Nàng từng nghe nói về thái phó Hứa Hạc.
Đại Chu khai quốc tới nay, ông là người duy nhất lục nguyên cập đệ, công danh khiến bao nhiêu người ngưỡng mộ cũng không dám ngưỡng mộ. Ông là Thái tử thái phó do Hiển Trinh đế năm đó, cũng chính là vị hoàng đế đời trước nữa, tự mình định ra. Tuy cuối cùng Thái tử không thể đăng cơ, nhưng tiên đế sau này cũng đối với ông hết sức kính trọng, còn tự mình tới nghe ông giảng bài, gọi ông một tiếng đế sư cũng thật sự không quá.
Người này đầy bụng kinh luân, thông kim bác cổ. Điểm không đủ duy nhất là quá mức ngay thẳng cố chấp, không biết biến báo. Cho dù Hoàng đế phạm sai, ông cũng dám nắm lấy mà nói, hoàn toàn không nhớ trên cổ mình vẫn còn một cái đầu.
Nếu gặp được quân chủ lòng dạ rộng rãi thì thôi, cố tình lại gặp đương kim. Nghe nói vị này rất không thích nghe ngôn quan tiến gián, e rằng kim thượng đối với vị thái phó nghĩ gì nói nấy này cũng đã bất mãn từ lâu. Nếu không sao có thể nói chém là chém ngay.
Cơ Ngọc Dao chống cằm chậm rãi nghĩ, đảo cũng không sinh ra kính nể hay tiếc hận gì. Nàng xác thật không thể lý giải loại hành động tự đặt mình lên mũi đao còn ý đồ nâng đỡ thiên hạ này. Rốt cuộc cũng bất quá chỉ là một hồi tự cảm động vô ích mà thôi.
Đang nghĩ, phía cửa thành bỗng an tĩnh lại.
Quan sai áp giải tù phạm rút đao, đám người ồn ào liên tục lui về sau, chia làm hai bên, chen chúc nơi hai mép đường, sinh sinh nhường ra một con đường. Chỉ thấy trong xe tù ngồi một lão giả tuổi già, tóc đã nửa bạc, hỗn độn rối tung, tay đeo xiềng xích, cả người chật vật bất kham. Nhưng ông vẫn trung khí mười phần, đang ngửa đầu gầm lên, từng câu từng chữ vang vang, khiến người ta nghe rõ ràng:
“Hoắc Hiển! Loại tiểu nhân âm hiểm này, che mắt quân thượng, hãm hại triều thần, chính là tai họa của Đại Ung ta! Uổng cho Hoắc gia ngươi là công huân khai quốc, đời đời trung tướng, chiến công hiển hách, thế nhưng lại sinh ra đứa con cháu bất hiếu như ngươi, quả thực là tạo nghiệt! Nhớ năm đó Lâu đại tướng quân khen ngươi một tiếng nhân tài đáng bồi dưỡng, thu ngươi làm đồ đệ, truyền thụ võ nghệ cho ngươi. Nếu ông ấy dưới suối vàng biết được, sao có thể an lòng!... Nay ta tuy chết, người trung nghĩa chưa tuyệt. Ngươi giết một người, giết hai người, còn có thể tàn sát sạch sẽ hiền thần trong thiên hạ sao?”
“Xưa nay gian nịnh không có kết cục tốt. Ngươi hiện giờ cũng bất quá là sống tạm thôi. Hành vi như thế, ngày sau nhất định rơi vào kết cục chết không toàn thây, đoạn tử tuyệt tôn! Lão phu chỉ hận ngày trước quá mức theo khuôn phép cũ, không thể ở trên triều một đao bổ chết ngươi, thay trời hành đạo!”
Ông còn đang tiếp tục mắng. Bên này Cơ Nhàn Dữ đã nghe đến trợn mắt há hốc mồm. Đoạn tử tuyệt tôn... Chẳng lẽ không phải đem a tỷ của nàng cũng mắng vào sao?
Nàng vội buông rèm xe, giống như làm vậy liền có thể không nghe thấy âm thanh vang dội bên ngoài.
Cơ Nhàn Dữ an ủi: “A tỷ... những lời này đều không tính, tỷ đừng để trong lòng.”
Cơ Ngọc Dao cười với nàng, nói: “Muội yên tâm, ta không sao.”
Nhưng nụ cười này rơi vào mắt Cơ Nhàn Dữ, thế nào cũng giống bộ dáng miễn cưỡng chống đỡ.
Lại nghe ngoài xe ngựa, tiếng giận mắng không ngừng, hơn nữa còn có thế càng mắng càng dữ. Thái phó học rộng, tài ăn nói lợi hại, một phen môi lưỡi gần như mắng Hoắc Hiển thành chuột cống trong rãnh, khiến người nghe đều thấy tanh tưởi vô cùng.
Hơn nữa ông vừa mắng vừa đếm kỹ ác hành của Hoắc Hiển mấy năm gần đây, từng việc từng việc lớn nhỏ không sót. Nào là sa vào thanh sắc, cường đoạt tiểu thiếp của đồng liêu; dùng ác ý châm ngòi hậu cung, lừa gạt đế vương, dỗ đến Hoàng thượng suốt mấy tháng không để ý triều chính; mục vô pháp kỷ, không chỉ đeo kiếm vào cung, còn đương triều chém giết ngôn quan Ngự Sử Đài buộc tội hắn; cùng Yêm đảng cùng một giuộc làm loạn triều cương, tàn hại triều thần, càng đem người sống lột da, thủ đoạn tàn bạo, khiến người giận sôi... Vân vân đủ loại, nhiều không đếm xuể. Nếu dùng giấy bút viết xuống, e rằng có thể thành một thiên vạn chữ vấn tội kinh thế hãi tục.
Cơ Ngọc Dao rất có hứng thú nghe. Những lời đồn này, có cái nàng từng biết, có cái ngược lại chưa từng nghe qua. Đang thấy mới lạ, mặt đất đột nhiên rung động, tiếng vó ngựa lộc cộc theo đó truyền tới.
Xung quanh lại lần nữa ồn ào, có người sợ hãi nói:
“Là Trấn Phủ Ty, người của Trấn Phủ Ty tới.”
“Đi mau đi mau, ngày mai lại ra khỏi thành. Thật là xui xẻo...”
Cơ Ngọc Dao hơi khựng lại, cây trâm trong tay đang thưởng thức vô ý cắt qua đầu ngón tay.
Sau khoảnh khắc thất thần ngắn ngủi, nàng ngước mắt. Từ khe hở chậm rãi lay động của mành xe, nàng nhìn thấy một đội nhân mã mênh mông cuồn cuộn từ nơi xa phóng nhanh mà tới. Người ở giữa phá lệ bắt mắt, cách rất xa cũng có thể thấy bộ kỳ lân phục giương nanh múa vuốt trên người hắn. Hắn mang theo gió lạnh xông thẳng tới, kỳ lân trên bào tựa như chim ưng xoay quanh, khí thế hùng hổ.
Nơi đi qua nhấc lên một trận gió. Trong khoảnh khắc rèm xe bị thổi tung, hắn chợt quay đầu, tựa như rất lơ đãng liếc nàng một cái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
