Giác Uyển không chỉ hẻo lánh, mà còn hết sức đơn sơ.
Kỳ thật nơi này hoàn toàn không thể gọi là một tòa viện tử. Bên ngoài bất quá chỉ dùng hàng rào ngăn ra một khoảng không gian độc lập, bên trong cũng chỉ có hai gian nhà. Gian ở giữa dùng làm chính thất, dưới bóng mấy cây hòe cao lớn che phủ, càng lộ ra thấp bé khó coi.
Trong phòng lại càng không có vật bài trí quý giá gì. Thứ đáng giá duy nhất, chính là chiếc lư hương tử kim nhỏ xinh đặt nơi góc bàn. Thân lò khắc đầy Phạn văn khiến người nhìn đến hoa mắt, vừa thấy đã biết là đồ mang về từ trong chùa.
Có lẽ vì quanh năm suốt tháng đốt cùng một loại hương, cho dù lúc này không dâng hương, vẫn có thể ngửi thấy một tia hương ngọt thanh nhàn nhạt, tựa hương quả, lại tựa hương thuốc.
Trước sập đặt hai chiếc hòm nhỏ, đều là đồ đạc vội vàng thu dọn khi từ chùa Thừa Nguyện hồi phủ. Bích Ngô không đem mấy thứ ấy bày ra, nói: “Không mấy ngày nữa Mộc Thu Uyển sẽ sai người tới, đến lúc ấy chúng ta phải dọn về.”
Cơ Ngọc Dao nhìn nàng, hiển nhiên còn chưa kịp biết việc này, nói: “Muốn dọn về sao?”
Bích Ngô gật đầu nói: “Là lão phu nhân truyền lời. Nghĩ đến cũng phải, tháng sau tiểu thư xuất giá, chung quy không thể từ cái xó xỉnh này mà đi ra ngoài.”
Cơ gia rốt cuộc vẫn là coi trọng thể diện.
Dứt lời, nàng nhỏ giọng cảm khái: “Không ngờ lại là trở về bằng cách này.”
Mộc Thu Uyển mà Bích Ngô nói tới là chủ viện của Cơ phủ. Sở dĩ nói là “trở về”, là bởi trước kia chủ tớ hai người các nàng vốn ở nơi đó.
Cô nương ruột thịt ở trong chủ viện, vốn là chuyện hợp tình hợp lý.
Chỉ là ước chừng khi tiểu thư tám tuổi, nàng vô ý chạm vỡ một chiếc chén. Chiếc chén kia bình thường không có gì lạ, cũng không tính là quý giá, nhưng phu nhân lại nổi trận lôi đình, phạt nàng quỳ mấy ngày.
Dĩ vãng phu nhân đối với tiểu thư cũng không tốt lắm, nhưng ngày ấy phá lệ đáng sợ. Ngay cả Bích Ngô khi ấy còn nhỏ, cũng vẫn nhớ rõ ánh mắt kia, giống như muốn ăn thịt người vậy.
Vì thế, một đứa trẻ nhỏ như vậy lập tức phát sốt cao.
Cơn bệnh này vốn đã không nhẹ, lại liên lụy tam tiểu thư thường tới tìm nàng chơi cũng nhiễm phong hàn. Phu nhân khi ấy liền nóng nảy, đem tiểu thư an bài tới Giác Uyển, phái ma ma tới chăm sóc. Từ đó về sau, thế nhưng không còn nhắc tới chuyện muốn nàng trở về nữa.
Sau đó ma ma cũng không chịu nổi kham khổ, chưa đầy hai tháng đã bỏ chạy.
Bích Ngô về sau từng bóng gió nhắc qua, đều bị không đau không ngứa mà chặn lại. Nàng còn tưởng đời này không thể quay về Mộc Thu Uyển nữa, nào ngờ lại là dùng phương thức này. Thật đúng là ý trời trêu người...
Bên này Bích Ngô đang thương tâm, lại không nhìn thấy nửa phần bi thương hồi tưởng chuyện cũ trên mặt tiểu thư nhà mình. Nàng chỉ khẽ gật đầu, nói: “Vậy cũng tốt.”
Sau đó thản nhiên lục trong hòm lấy ra y thư.
Những trang sách này đã ố vàng, nhìn rất cũ kỹ, đại khái cũng đã hai ba năm. Đều là do Tĩnh Trần sư thái ở chùa Thừa Nguyện tặng cho. Trên trang lót, ba chữ “Cơ Ngọc Dao” được viết thanh tú đoan chính, nét bút uyển chuyển, từng nét phẩy nét mác đều lộ ra vẻ ôn nhu của tiểu thư khuê các.
Trong sách còn có rất nhiều lời chú giải, có thể nhìn ra chủ nhân đã dụng tâm. Trên trang trống càng chép không ít phương thuốc giảm bớt chứng đau đầu.
Đau đầu là bệnh cũ của Lâm Thiền.
Nàng nhìn trang chữ nhỏ này, không khỏi thất thần. Giữa mày nổi lên chút khinh miệt mịt mờ. Đang định xé trang này xuống, thì “kẽo kẹt” một tiếng, cửa phòng bị vội vàng đẩy ra.
Cùng lúc đó còn có giọng tiểu cô nương kiều mềm mà nóng nảy truyền tới: “A tỷ, a tỷ!”
Rèm châu xôn xao bị vén lên, rồi lại đột nhiên rũ xuống.
Cơ Ngọc Dao ngước mắt, liền thấy một cô nương mặc váy gấm màu vàng nhạt mang theo một thân hơi nước vội vã chạy tới. Gương mặt chưa nẩy nở của nàng còn nét ngây ngô, đôi mắt như tiểu thỏ nhi ngập nước, nước mắt loang thành một mảng trên mặt, đáng thương đến cực điểm.
Là Cơ Nhàn Dữ.
Nàng vừa tới đã kéo Cơ Ngọc Dao đứng lên, xoay hai vòng, khóc ròng nói: “Để muội nhìn xem, để muội nhìn xem. A tỷ thân thể suy nhược, ở Tĩnh Tư Đường có sống tốt không? Có bị đói không, có bị lạnh không? Đều, đều gầy rồi...”
Chữ cuối cùng kéo dài trong tiếng nức nở, cảm xúc khổ sở quả thực muốn tràn ra ngoài.
Cơ Ngọc Dao bất động thanh sắc rút tay về, nói: “Không nghiêm trọng như vậy. Bên ngoài đang mưa, tam muội sao lại chạy tới, nếu cảm lạnh thì phải làm sao?”
Cơ Nhàn Dữ lại nắm lấy tay nàng, vừa khóc vừa nói: “Là muội không tốt, đều là muội không tốt. A tỷ xảy ra chuyện, muội lại không giúp được gì. Muội đã cầu xin mẫu thân, nhưng mẫu thân càng tức giận, giam muội trong phòng. Muội thật sự không nghĩ ra cách nào khác... Xin lỗi a tỷ.”
Nàng nói rồi cúi đầu, nước mắt như dây châu đứt đoạn, lạch cạch lạch cạch rơi không ngừng.
Nữ hài nhìn như yếu ớt, nhưng sức lại không nhỏ, nắm tay nàng rất chặt.
Cơ Ngọc Dao đành thôi, ôn nhu nói: “Chuyện này sao có thể trách muội được, huống chi... là ta liên lụy hôn sự của muội.”
Cơ Nhàn Dữ lau nước mắt, nghẹn ngào nói: “Nói bậy! Muội mới không thèm để ý hôn sự gì đó đâu, muội chỉ cần a tỷ bình an là được. Lại nói, chuyện này cũng không phải bổn ý của a tỷ. Muội hiểu a tỷ nhất, tỷ mới không phải loại người như bên ngoài nói. Ai chẳng biết Hoắc Hiển kia làm nhiều việc ác, lại bất hòa với phụ thân, nhất định là hắn cố ý hãm hại!”
Khi nói, nàng căm giận bất bình siết chặt nắm tay.
Tiểu cô nương ánh mắt sáng rực, thật sự là trong lòng trong mắt đều chỉ có a tỷ của nàng.
Vị tam muội này từ nhỏ được Lâm Thiền nâng niu trong lòng bàn tay, nhưng nửa điểm cũng không nhiễm tính ngang ngược kiêu ngạo của Lâm Thiền. Nàng đối đãi người khác khoan dung lại chân thành, đối với vị đích tỷ Cơ Ngọc Dao này càng tốt đến không lời nào để nói.
Cơ Ngọc Dao lộ ra vẻ cảm động vừa phải, nói: “Tâm ý của muội, a tỷ đã biết. Nhưng hôm nay muội tới đây, mẫu thân có biết không? Cẩn thận bà ấy lại phạt muội.”
Lâm Thiền vốn không thích hai tỷ muội các nàng quá thân cận. Bà luôn nói mệnh cách của Cơ Ngọc Dao phạm xung, sẽ liên lụy đến Cơ Nhàn Dữ, cho nên trăm phương ngàn kế ngăn cản.
Nhưng Cơ Nhàn Dữ cũng không để ý, nói: “Muội vừa rồi nghe thấy mẫu thân phân phó người tới bảo a tỷ dọn về, ma ma hẳn là đã ở trên đường. Muội chỉ là bước chân nhanh hơn bà ấy, tới trước báo cho a tỷ một tiếng. Lát nữa muội sẽ cùng tỷ trở về.”
Dứt lời, nàng lại bắt đầu ô ô nghẹn ngào: “A tỷ chịu khổ rồi...”
Gương mặt xinh đẹp kia nhăn thành bánh bao. Cơ Ngọc Dao bị nàng khóc đến đầu óc nhảy thình thịch, suýt nữa không giữ nổi mà giật giật khóe miệng. Cũng may tình cảnh này không kéo dài bao lâu. Quả nhiên đúng như lời Cơ Nhàn Dữ nói, ma ma Lâm Thiền phái tới truyền lời đã đến.
Cơ Nhàn Dữ cuối cùng cũng ngừng khóc. Cơ Ngọc Dao gần như không chờ nổi mà mang theo hòm xiểng, theo người dọn tới Mộc Thu Uyển.
Tỳ nữ dẫn nàng vào cửa, nhưng lại không phải căn phòng trước kia, mà là biệt viện nối liền phía sau Mộc Thu Uyển. Cô nương lớn rồi đều phải phân ra ở riêng, cũng chỉ có Cơ Nhàn Dữ chưa cập kê, vẫn ở dưới mí mắt Lâm Thiền.
Tòa biệt viện này tuy rộng rãi hơn Giác Uyển rất nhiều, nhưng vì lâu ngày không có người ở, lá rụng chất đầy đất. Người trong viện chịu ảnh hưởng lâu ngày của Lâm Thiền, thái độ đối với Cơ Ngọc Dao rất lạnh nhạt, chỉ nói: “Bà tử sai sử trước mặt phu nhân bận rộn, bọn tỷ muội không rảnh tay. Nha đầu bên cạnh Đại tiểu thư nhìn lanh lợi, những việc nhỏ này hẳn là làm được.”
Cơ Ngọc Dao chỉ cười không nói. Đối diện thần thái hơi mất kiên nhẫn của nha hoàn, nàng thức thời nói: “Tự nhiên là hầu hạ mẫu thân quan trọng, chỗ ta không quan trọng.”
Tỳ nữ cười như không cười, tâm tình khoan khoái mà ngẩng đầu rời đi.
Bích Ngô thì thần sắc ủ rũ. Viện này không lớn không nhỏ, thu dọn lên cũng khá lao lực, nhưng nàng cũng không dám mở miệng sai sử hạ nhân Mộc Thu Uyển.
Dù là nha hoàn, cũng chia ba bảy loại. Hầu hạ lão gia phu nhân là bậc nhất, ngược lại, người bên cạnh Đại tiểu thư chính là bậc thấp nhất.
Nhưng có thể làm sao đây, chỉ trách Đại tiểu thư mệnh không tốt, nàng mệnh cũng không tốt.
Bích Ngô nhận mệnh đi thu dọn phòng. Cửa sổ vừa đẩy ra, lớp bụi dày liền bay đầy trời. Chỉ nghe ngoài cửa sổ có mấy tỳ nữ ôm chổi thấp giọng tán chuyện:
“Đại tiểu thư cũng thật có mặt mũi, làm hỏng hôn sự của tam tiểu thư, vậy mà còn dám dọn tới bên cạnh phu nhân.”
“Cũng phải, cơm trưa phu nhân còn ăn thiếu nửa chén. Đại tiểu thư ở đây một ngày, ngày tháng của chúng ta sợ là cũng chẳng dễ chịu.”
“Trách không được nói là sao chổi, mau gả ra ngoài đi.”
“Chúng ta ở gần nàng như vậy, có bị dính xui xẻo không? Ta nghe người khác đều nói thế...”
Âm thanh tuy thấp, lại từng chữ từng chữ bay vào từ ngoài cửa sổ, khiến người trong phòng nghe rõ rành rành, không chút mơ hồ.
Bích Ngô nghe rõ, Cơ Ngọc Dao tự nhiên cũng nghe rõ.
Nàng thờ ơ, thậm chí còn thấy có chút buồn cười. Nhưng xoay người lại thấy Bích Ngô đỏ mắt muốn an ủi mình, nàng liền dừng lại một lát, lộ ra nụ cười chẳng sao cả, nói: “Ta không để ý.”
Dứt lời, Cơ Ngọc Dao ôm chiếc lư hương tử kim kia, thần sắc tự nhiên mà lau chùi. Nàng xác thật không để những lời kia trong lòng, nhưng biểu tình mây trôi nước chảy như vậy, ngược lại khiến Bích Ngô tự não bổ ra muôn vàn chua xót, chỉ cảm thấy càng thêm thê lương, môi răng tràn ra một tiếng thở dài buồn bã.
Cơ Nhàn Dữ nhớ Cơ Ngọc Dao ở Tĩnh Tư Đường ăn uống không tốt, vừa vào viện liền đi phòng bếp nhỏ vơ vét mấy đĩa điểm tâm, lại bị Lâm Thiền bắt quả tang trên đường đi tới biệt viện.
Cửa phòng vừa khép, hai mẹ con mắt to trừng mắt nhỏ, bầu không khí hạ xuống điểm đóng băng.
Một lát sau, ánh mắt Lâm Thiền dừng trên hộp đồ ăn trong tay Cơ Nhàn Dữ, hít sâu một hơi, nói: “Ta đã nói bao nhiêu lần ——”
“Cách xa a tỷ của con một chút, đúng không?” Cơ Nhàn Dữ căng khuôn mặt nhỏ, cướp lời Lâm Thiền.
Từ nhỏ đến lớn, Cơ Nhàn Dữ không ít lần vì Cơ Ngọc Dao mà bị Lâm Thiền giam lỏng. Vì thế, vừa nghe hai chữ “người đâu”, nàng phản xạ có điều kiện ôm hộp đồ ăn cất bước chạy ngay, căn bản không cho Lâm Thiền cơ hội phản ứng.
Lâm Thiền ngẩn ra, tức giận đến chứng đau đầu lại phát tác, ấn huyệt Thái Dương liên tục nhíu mày: “Nha đầu này...”
Ma ma đỡ lấy nàng, rót chén nước cho nàng thuận khí.
Kỳ thật Lâm Thiền bất quá mới ba mươi bốn, ba mươi lăm tuổi, dung nhan vốn nên vẫn còn xinh đẹp, nay lại lộ vẻ sầu khổ. Mấy năm nay bà sống không thuận lòng, bởi vì thiếp thất Cố Nhu, cũng bởi vì Cơ Ngọc Dao.
Chỉ cần nhớ tới Cơ Ngọc Dao, trong lòng bà tựa như nghẹn một tảng đá lớn, ngày ngày đè đến mức thở không nổi. Đặc biệt mỗi khi nghe Cơ Nhàn Dữ ở trước mặt bà nhắc tới a tỷ dài, a tỷ ngắn, bà càng giống như nuốt cỏ khô trấu vụn, khó chịu vô cùng.
Vạn ma ma sao có thể không biết uất kết của bà ở đâu, chỉ thở dài: “Phu nhân cũng đừng ngăn cản nữa. Các nàng tỷ muội tình thâm, phu nhân cứ ngăn như vậy, chỉ uổng công làm tổn thương tình cảm mẫu nữ giữa người và tam tiểu thư, cần gì phải thế? Huống chi Đại tiểu thư còn có thể ở trong phủ bao lâu nữa, cứ mặc nàng đi.”
Lâm Thiền không tình nguyện nhíu mày. Nghe xong lời này, trong lòng lại vô cùng hối hận.
Sớm biết hai năm trước khi Cơ Ngọc Dao cập kê, bà nên hao tâm hơn với hôn sự của nàng. Khi ấy nếu xem xét nhân gia cho nàng, trước mắt đã sớm gả ra ngoài. Chọn một nhà chồng cách xa kinh đô, vừa không cần phiền lòng chuyện Cơ Nhàn Dữ lúc nào cũng thân cận a tỷ, cũng sẽ không có chuyện Hoắc Hiển hôm nay. Như vậy hôn sự cùng An Quốc công phủ cũng có thể thuận lợi hơn.
Nhưng hai năm nay, mọi tâm tư của bà đều đặt trên nhi tử của Cố Nhu, không rảnh lo chuyện này. Ai ngờ đảo mắt, tình thế liền lên men thành bộ dáng hôm nay.
Nghĩ đến đây, Lâm Thiền nặng nề nhắm mắt: “... Đều là nghiệt duyên.”
Bên kia, Cơ Nhàn Dữ không chỉ an bài thức ăn vật dụng, còn sai người thu dọn biệt viện sạch sẽ. Có người thương và không ai thương khác biệt liền ở đây, lời nàng nói ra, hạ nhân không ai dám không theo.
Trong viện rất nhanh liền sạch sẽ hẳn lên, ngay cả gió lạnh cũng trở nên vui sướng, thổi lá cây rào rạt rơi xuống.
Cơ Ngọc Dao tựa bên cửa sổ, trong tay thưởng thức hạt châu tròn trịa trên cây trâm. Ánh chiều tà khi hoàng hôn rơi trên hàng mi cong dài rậm rạp của nàng, tựa như một tầng sóng vàng mông lung, khiến khí chất cả người nàng càng thêm xuất trần không nhiễm.
Bích Ngô ở gần thưởng thức mỹ nhân một lát, sau đó dâng hộp đồ ăn lên, nói: “Đây là điểm tâm tam tiểu thư đưa tới, nàng vẫn nhớ tiểu thư thích đồ ngọt đấy.”
Ánh mắt Cơ Ngọc Dao từ cây trâm rơi xuống chiếc đĩa sứ kia. Lại nghe Bích Ngô “ai” một tiếng, từ hộp đồ ăn lấy ra một chiếc hộp nhỏ. Vừa mở ra, bên trong là ba chiếc vòng ngọc, màu sắc khác nhau, trong đó bắt mắt nhất chính là một chiếc vòng hồng ngọc.
Viên ngọc kia đỏ đến tựa như có thể nhỏ máu, màu sắc phẩm chất đều là thượng thừa, không phải món hiếm lạ mà cửa hàng bên ngoài có thể tùy ý mua được. Chỉ sợ là Lâm Thiền cho Cơ Nhàn Dữ. Lại nhìn mặt ngoài không có nửa điểm mài mòn, đủ thấy chủ nhân trước quý trọng nó đến mức nào.
Ngay cả tiểu nha hoàn không biết nhìn hàng như Bích Ngô cũng không khỏi tán thưởng, lại nói: “Tam tiểu thư thật tốt. Nếu nói trong phủ còn có ai thật lòng đối tốt với tiểu thư, e rằng cũng chỉ có tam tiểu thư.”
Cơ Ngọc Dao vuốt ve chiếc vòng ngọc, hàng mi dài rậm che khuất đồng tử, nhìn không ra nửa phần vui buồn. Chỉ có khóe miệng kéo ra một độ cong không mang ý nghĩa gì, nói: “Đúng vậy, nàng tính tình thiên chân thuần lương, khiến người ta yêu thích.”
Cơ Nhàn Dữ đối với Cơ Ngọc Dao vẫn luôn có một phần áy náy, bởi nàng cảm thấy Lâm Thiền quá yêu thương mình, lại quá lạnh nhạt với Cơ Ngọc Dao, tựa như nàng đã cướp đi phần quan tâm vốn thuộc về a tỷ. Vì thế nàng phí hết tâm tư bù đắp từ đủ mọi phương diện. Lâm Thiền cho nàng thứ gì, nàng đều muốn chia một nửa, thậm chí nhiều hơn cho Cơ Ngọc Dao.
Dường như làm vậy, giữa hai người liền có thể trở nên công bằng.
Thiếu nữ chưa trải đời, ý nghĩ luôn đặc biệt tốt đẹp. Nàng thậm chí còn cố gắng tu bổ tình mẫu nữ giữa Lâm Thiền và Cơ Ngọc Dao, cho rằng qua thêm mấy năm, Lâm Thiền nghĩ thông, không còn để ý mệnh cách bát tự điềm xấu của Cơ Ngọc Dao nữa, liền có thể yêu thương nàng nhiều thêm một chút.
“Cạch” một tiếng, Cơ Ngọc Dao khép tráp lại. Ánh mắt xa xăm hướng ra ngoài cửa sổ, thanh âm nhạt xuống: “Chỉ là thiên chân quá mức.”
Có chút ngu xuẩn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
