Trong thư chỉ có ít dòng, nhưng câu đầu “Thiên Phương Các” đã khiến đồng tử Lâm Thiền chấn động. Bà theo bản năng muốn giấu đi, không cho ai xem, nhưng nhét vào tay áo được một lát, cuối cùng vẫn lấy ra xem kỹ lại lần nữa.
Người viết thư tự xưng là “thiếp”, đôi ba câu ngắn ngủi lại muốn Lâm Thiền một mình đến biệt trang gặp mặt. Lâm Thiền tự nhiên cho rằng bức thư này là do Cố Nhu viết. Trong lúc sợ hãi hoảng hốt, bà chợt nhớ đến những năm qua, Cố Nhu thường vô tình nói câu: “Dung mạo Đại tiểu thư lại chẳng giống phu nhân.” Lời ấy luôn khiến bà không vui, nhưng khi đó bà chưa từng nghĩ sâu, chỉ âm thầm nghẹn tức. Nay nghiền ngẫm lại, chỉ sợ Cố Nhu đã sớm biết chân tướng!
Nhưng nàng ta làm sao biết được, thậm chí còn biết cả —— chuyện Thiên Phương Các.
Lâm Thiền “phắt” một tiếng đứng dậy, khiến Vạn ma ma giật mình hoảng sợ. Vạn ma ma kinh nghi nói: “Phu nhân sao vậy? Bức thư này là……”
Lâm Thiền nhíu mày, thúc giục bà: “Ngươi mau đi, đi chuẩn bị một chiếc xe ngựa.”
Vạn ma ma nhận lấy thư, sắc mặt cũng trở nên ngưng trọng, nhưng không hoảng loạn như Lâm Thiền, nói: “Cố di nương hiện giờ lấy chuyện này ra làm văn, e là đã bất chấp tất cả, muốn uy hiếp phu nhân thả nàng ta về phủ. Nhưng phu nhân, chuyện năm đó người không muốn bị nhắc đến nhất chính là lão gia. Nếu lão gia biết, chỉ sợ sẽ giam nàng ta chặt chẽ ở biệt trang, nào đến lượt nàng ta lên tiếng. Người hà tất phải đi chịu nàng ta áp chế?”
Lâm Thiền lắc đầu, cau mày nói: “Chuyện nào ra chuyện ấy, việc Thiên Phương Các…… sao có thể nói cho lão gia nghe? Ta là sống những ngày thái bình quá lâu rồi sao? Huống hồ chuyện năm đó chỉ có ngươi và ta biết, Cố Nhu rốt cuộc biết từ đâu, còn có người khác biết hay không, ta nhất định phải đi hỏi cho rõ ràng!”
Lâm Thiền dứt lời, không màng Vạn ma ma ngăn cản, vội vàng rời đi.
Vạn ma ma đuổi theo được nửa đường, ngẩng đầu nhìn sắc trời chiều âm u, mây đen phủ kín, e là sắp mưa. Bà đứng tại chỗ giằng co suy nghĩ một lát, cuối cùng đành thở dài rồi đuổi theo Lâm Thiền.
Mà đúng lúc xe ngựa Cơ phủ đi qua đường cái Đông Trực Môn, Li Dương cưỡi ngựa từ ven đường lao qua. Hai bên lướt ngang nhau, Li Dương thẳng đến phủ đệ Trấn Phủ.
Toàn thân hắn lộn xộn, râu ria cũng lún phún mọc ra, nhìn dáng vẻ như đã mấy ngày chưa chỉnh trang bản thân. Nam Ngọc đang canh ngoài thư phòng, thấy Li Dương đến trong bộ dạng ấy không khỏi kinh ngạc, trên dưới đánh giá hắn: “Gần đây có đại án gì sao, sao ngươi lại thành ra thế này?”
Li Dương vẫn còn thở hổn hển, trong tay cầm một xấp hồ sơ sao chép từ Hình Bộ, vừa định đi về phía thư phòng vừa hỏi: “Chủ tử đâu, đang nghỉ sao?”
Nam Ngọc “ai” một tiếng ngăn hắn lại, lắc đầu với hắn. Li Dương lập tức cứng đờ bàn tay đang định gõ cửa, nghe thấy từ khe cửa truyền ra tiếng đau đớn bị đè nén cực thấp, sắc mặt trở nên dị thường khó coi.
Cuối tháng rồi……
Li Dương lắc đầu, liếc nhìn vết thương trên cổ Nam Ngọc, nói: “Một vụ án cũ. Lần trước ngươi nhắc tới thủ pháp đả thương người của tên thích khách kia, ta đột nhiên nhớ đến vụ án ám sát phủ nha Vân Dương ba năm trước. Ngươi còn nhớ không?”
Nghe vậy, Nam Ngọc ngẩn ra.
Đã ba năm trôi qua, nếu là một vụ án bình thường, chỉ sợ hắn đã sớm quên. Huống hồ hắn ở kinh đô, nào có rảnh để quan tâm đến án tử xa tận Vân Dương. Nhưng Li Dương vừa nhắc đến, hắn gần như lập tức nhớ ra.
Không vì gì khác, vụ án ấy thật sự quá lớn, cũng quá hoang đường.
Nghe nói khi ấy từ trên xuống dưới phủ nha Vân Dương, từ tri phủ cho đến lại viên, chỉ trong một đêm đều lần lượt chết oan chết uổng. Có người chết trong phòng nhà mình, cũng có kẻ chết trong Tần lâu Sở quán, phố hẻm tửu quán. Nhưng chỉ có một điểm giống nhau, vết thương chí mạng đều ở bên gáy. Hung khí sắc bén, hẳn là loại trang sức như trâm cài, bộ diêu của nữ tử. Kẻ ra tay vô cùng dứt khoát, gần như một chiêu mất mạng.
Đến sáng hôm sau, cả một châu phủ lớn như vậy, người còn lại có thể chủ sự thế nhưng chỉ lác đác vài người.
Đến nay Nam Ngọc vẫn còn nhớ vị tri phủ kia hình như họ Vương. Không chỉ bản thân hắn chết, phủ đệ còn bị một mồi lửa thiêu rụi, cả nhà mấy miệng ăn, không một ai sống sót.
Vụ án này lập tức kinh động triều đình. Khi ấy thân thể tiên đế đã gần như không chống nổi, nghe nói nổi trận lôi đình, còn ho ra máu ngay trên triều, sau đó phái đại thần trung lương đến, nghiêm lệnh tra xét.
Việc này từng lan truyền ầm ĩ ở kinh đô một thời gian, chỉ là án tử qua tay Cẩm Y Vệ thật sự quá nhiều, Nam Ngọc cũng không tiếp tục nghe ngóng về sau, càng không biết hung thủ rốt cuộc đã bị bắt quy án hay chưa.
Li Dương đưa hồ sơ cho hắn: “Bắt thì bắt được rồi, nhưng ——”
Đúng lúc này, “kẽo kẹt” một tiếng, cửa phòng từ bên trong bị đẩy ra. Hoắc Hiển tựa bên khung cửa, thong thả ung dung xoa tay. Ngoại trừ mồ hôi dày đặc nơi thái dương, hoàn toàn nhìn không ra chút dị dạng nào, thần sắc như thường nói: “Đang xem thứ tốt gì thế, vào trong nói.”
Sương núi dày đặc, ánh trăng vốn đã bị mây đen che bớt càng thêm mông lung. Chút ánh sáng ảm đạm ấy chiếu lên người Cố Nhu, khiến nàng trông càng thêm nhu nhược đáng thương.
Lúc này nàng thật sự không phải đang giả vờ đáng thương.
Chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi, Cố Nhu đã mặt mày xám xịt, gương mặt hóp đi một vòng, xiêm y vốn vừa người nay cũng trở nên rộng thùng thình. Nhưng thần sắc nàng xem ra vẫn coi như bình tĩnh, dù rơi vào tay Lâm Thiền, khó tránh khỏi bị tra tấn,
Chỉ là nàng bất ngờ trước sự xuất hiện của Cơ Ngọc Dao.
Nữ tử mặc một thân váy gấm mỏng màu xanh trúc, trên người thậm chí còn không khoác thêm áo bông chắn gió, cả người trông nhẹ nhàng, dường như chẳng sợ lạnh. Nàng xách hộp thức ăn tới, lấy ra mấy món ăn cùng vài đĩa rau nhỏ, ôn nhu nói: “Mấy ngày nay di nương chịu khổ rồi, mau ăn đi.”
Cố Nhu quả thật đã đói mấy ngày, trước mắt nhìn thấy những món ấy thì thèm đến lợi hại, chỉ là hiện giờ nàng cảnh giác vô cùng, sợ Lâm Thiền muốn nhổ cỏ tận gốc.
Nàng không động đũa, hỏi: “Giờ này Đại tiểu thư sao lại tới đây, phu nhân có biết không?”
Cơ Ngọc Dao bày xong mấy món ăn rồi ngồi xuống. Gió lạnh bên hồ thổi tung tóc mai nàng, nàng đưa tay vén ra sau tai, lắc đầu nói: “Mẫu thân không biết, là ta giấu mẫu thân mà đến. Ngày trước di nương đối đãi với ta cũng có vài phần hiền lành, nay di nương gặp nạn, trong lòng ta khó yên, càng khó ngủ được. Biết mẫu thân là người lòng dạ hẹp hòi, nhất định không chịu đối xử tử tế với di nương, nên mới đến thăm một chút.”
Lời này của nàng nói vô cùng thành khẩn, Cố Nhu suýt nữa đã tin rằng ngày trước có phải mình thật sự đối xử với nàng rất tốt hay không. Nhưng nghĩ lại, ở trước mặt người ngoài, nàng quả thật từng cho Cơ Ngọc Dao chút thể diện, không giống người khác bỏ đá xuống giếng. Thỉnh thoảng khi Cơ Vân Khấu bắt nạt nàng, Cố Nhu cũng sẽ trách cứ Khấu Nhi vài câu……
Nhưng những điều ấy nào phải vì nàng lương thiện, chẳng qua nàng muốn duy trì hình tượng ôn nhu hiểu chuyện trước mặt Cơ Sùng Vọng mà thôi. Trên thực tế, nàng cũng không ít lần lấy Cơ Ngọc Dao ra chọc tức Lâm Thiền, khiến Cơ Ngọc Dao chịu không ít tai bay vạ gió.
Chỉ là những chuyện này, vị Đại tiểu thư ngốc nghếch kia e rằng khó mà biết được.
Thần sắc Cố Nhu biến đổi mấy phần, nói: “Ngươi……”
Cơ Ngọc Dao chớp mắt, nói: “Trong lòng di nương đang nghĩ ta ngu xuẩn phải không?”
Có lẽ vì bị người khác nhìn thấu tâm tư mà vừa sợ vừa xấu hổ, hoặc có lẽ vì biểu tình vừa rồi của Cơ Ngọc Dao quá mức nghịch ngợm, hoàn toàn không hợp với nàng trong ấn tượng, Cố Nhu ngẩn ra hồi lâu, kinh ngạc nói: “Đại tiểu thư rốt cuộc muốn nói gì?”
Cơ Ngọc Dao nhìn Cố Nhu mà cười, chậm rãi thở dài: “Di nương hẳn là biết nguyên do mẫu thân bạc đãi ta. Nếu không, sao người dám hết lần này đến lần khác mạo hiểm lấy mạng ta? Chẳng qua là chắc chắn mẫu thân đối với ta không có nửa phần tình nghĩa, thậm chí còn oán hận, sẽ không dễ dàng vì ta làm chủ mà thôi.”
Cố Nhu kinh hãi đứng dậy: “Ngươi, ngươi biết……”
Cơ Ngọc Dao cũng đứng dậy đối diện với nàng, thần sắc vẫn mang nụ cười nhàn nhạt: “Ta cũng không trách di nương. Nhà cao cửa rộng vốn nên có chút thủ đoạn, người không vì mình, trời tru đất diệt mà. Di nương muốn sống tốt hơn, việc ấy có gì sai đâu.”
Khi nói chuyện, nàng bước về phía Cố Nhu, tiện tay chỉnh lại mái tóc bị gió thổi loạn của nàng ta. Từ giọng điệu đến động tác đều ôn nhu bình thản, nhưng không hiểu sao lại khiến Cố Nhu nổi đầy gai ốc, lập tức xoay người muốn rời đi: “Ta không biết ngươi đang nói gì. Đêm đã khuya, mời Đại tiểu thư trở về, kẻo phu nhân biết lại tức giận.”
Cơ Ngọc Dao không để nàng đi, nàng giữ chặt tay nàng ta. Cố Nhu bị nắm như vậy, chân trái vấp chân phải, lảo đảo hai bước mới miễn cưỡng đứng vững. Liền nghe người phía sau khẽ khàng mềm giọng nói: “Nếu di nương biết nước hồ giữa tiết cuối đông lạnh đến mức nào, hẳn sẽ hiểu ta đang nói gì.”
Bóng đêm tĩnh lặng, lời thì thầm như vậy càng khiến người ta rợn tóc gáy. Cố Nhu đương nhiên biết Cơ Ngọc Dao đang nhắc đến chuyện nào!
Theo kế hoạch của nàng lúc ấy, nếu không có ngoài ý muốn, đêm đó Cơ Ngọc Dao nên chết chìm trong hồ mới đúng, căn bản sẽ không có bao nhiêu chuyện hỗn loạn về sau. Nhưng đến nay Cố Nhu vẫn không biết rốt cuộc là khâu nào xảy ra sai sót, chỉ nghĩ có lẽ Tôn ma ma trói nhầm người mà thôi.
Đang nghĩ như vậy, nàng bỗng bị một luồng lực mạnh kéo về phía trước. Trong lòng Cố Nhu kinh hãi, cuối cùng cũng hiểu Cơ Ngọc Dao muốn làm gì! Nàng thét chói tai, vội nắm chặt cổ tay Cơ Ngọc Dao, mở miệng kêu lên: “Cơ Ngọc Dao! Ngươi điên rồi sao? Ngươi muốn làm gì!”
Nàng vừa kêu như vậy, trong rừng lập tức vang lên tiếng chim chóc kinh động bay loạn. Cơ Ngọc Dao nhíu mày, dứt khoát bóp lấy cổ họng nàng.
Sắc mặt Cố Nhu xanh mét, trong miệng cố phát ra tiếng động để khiến người khác chú ý. Nhưng đúng lúc này, mây đen ép xuống, giữa trời chiều bỗng nện xuống một tiếng sấm, chôn vùi toàn bộ tiếng cầu cứu của nàng vào trong đêm dài.
Ánh chớp lóe qua trên gương mặt thiếu nữ, soi rõ đôi đồng tử đen nhánh đến tận cùng của nàng. Trong đôi mắt ấy cất giấu sát ý hờ hững cùng vẻ thư thái, tựa như bóp chết nàng chẳng khác nào bóp chết một con kiến.
Cố Nhu lĩnh ngộ ra điều này, tay chân cùng dùng, liều mạng giãy giụa. Khó khăn lắm mới thở được một hơi, nàng vội nói: “Ngươi còn có rất nhiều chuyện chưa biết! Ngươi thả ta ra, thả ta ra, ta sẽ nói hết cho ngươi!”
Cơ Ngọc Dao dừng lại, đuôi mày khẽ nhướng lên.
Nửa thân mình Cố Nhu đã treo trên lan can, nàng không dám manh động. Thấy Cơ Ngọc Dao ngừng tay, như bắt được một đường sinh cơ, liền nói: “Ta không biết Đại tiểu thư rốt cuộc biết thân thế của mình từ đâu, nhưng chắc hẳn cũng không biết đầy đủ. Đại tiểu thư quả thật không phải phu nhân thân sinh, mẹ đẻ của ngươi chính là một vũ cơ ở nhạc phường huyện Phồn An.”
Huyện Phồn An chính là quê nhà của Cơ Sùng Vọng. Trước khi vào kinh ứng thí, hắn đã sống ở huyện Phồn An hai mươi năm.
Cả người Cơ Ngọc Dao lặng xuống. Ánh mắt nàng trống rỗng nhìn đôi môi Cố Nhu khép mở, trong đầu hiện lên một bóng dáng mảnh mai mềm mại.
Nàng nhắm mắt lại, xua bóng dáng ấy ra khỏi tâm trí.
Cố Nhu thấy vậy, chỉ cho rằng Cơ Ngọc Dao quả nhiên không biết, vì thế càng nói hăng hơn: “Vũ cơ kia và lão gia cũng không phải thứ tình duyên sương sớm gì. Theo ta biết, trước khi vào kinh, lão gia đã cùng mẹ đẻ ngươi bái đường thành thân. Chỉ là sau này vì muốn cưới nữ nhi của ân sư, ông ấy mới muốn đoạn tuyệt quan hệ với nàng ta. Nhưng không ngờ lúc ấy mẹ đẻ ngươi đã có thai. Cố tình phu nhân lại mắc một trận bệnh nặng, đại phu nói sau này bà ấy khó có thai nữa. Trong lúc quá đau lòng, bà ấy mới nhân lúc mẹ đẻ ngươi vừa sinh hạ ngươi, bế ngươi về. Điều kiện bà ấy đưa ra với lão gia chính là muốn mẫu thân ngươi từ nay không được xuất hiện trên đời này nữa.”
Cơ Ngọc Dao nghe vậy, sắc mặt lại chẳng thay đổi chút nào, chỉ cười nói: “Di nương đúng là vất vả, cất giấu bí mật lớn như vậy mà còn phải giả vờ không biết.”
Lúc này Triều Lộ từ con đường nhỏ đi tới, hưng phấn nói: “Tiểu thư! Lâm Thiền và Vạn ma ma kia đã tới rồi, đang chạy về phía này.”
Cơ Ngọc Dao cụp mắt, cũng không muốn tiếp tục dây dưa với Cố Nhu nữa, lập tức định buông tay. Cố Nhu như phát hiện ra điều gì, lớn tiếng kêu: “Đừng, đừng buông tay! Ta còn biết, ta còn biết lúc trước mẹ đẻ ngươi mang thai một đôi song sinh, ngươi vốn còn có một người song sinh ——”
Lời còn chưa dứt, Cố Nhu đột nhiên khựng lại, ngược lại nhìn thiếu nữ trước mặt. Nàng bỗng nhớ tới mấy ngày trước, Cơ Vân Khấu từng vô tình lẩm bẩm:
“Từ sau khi đính hôn với Hoắc Hiển, cả người Cơ Ngọc Dao đều thay đổi. Dáng vẻ nhu nhược yếu đuối trước kia quả nhiên đều là giả vờ.”
Nhưng đối với Cố Nhu, kẻ đã giả vờ nhu nhược suốt mười mấy năm, nàng hiểu rõ hơn ai hết, dáng vẻ nhát gan rụt rè, yếu đuối vô tội kia của Cơ Ngọc Dao mới là thật. Đó là tính tình được dưỡng thành sau nhiều năm tháng cô độc không nơi nương tựa.
Nhưng người trước mắt từ đáy mắt đã lộ ra một loại khí độ bình tĩnh. Biểu tình linh động hơn trước lại để lộ cảm xúc càng thêm lạnh nhạt.
Hơn nữa, từ bao giờ Cơ Ngọc Dao lại có sức lớn như vậy? Thân thể nàng ta rõ ràng là loại bị người khác đẩy một cái cũng ngã.
Lúc này nhớ lại lời biện giải đầy oan ức của Tôn ma ma ngày ấy, ban đầu nàng chỉ cho rằng trời tối mưa lớn, Tôn ma ma nhất thời sơ suất trói nhầm người. Nhưng thử nghĩ mà xem, trói người ngay trong nội viện Cơ phủ, nếu trói nhầm thành nha hoàn hay gã sai vặt, vô duyên vô cớ thiếu mất một người, quản sự sao có thể không bẩm báo?
Nếu lời Tôn ma ma không sai, bà ta thật sự đã trói người ném xuống hồ, vậy kẻ trước mắt này……
Trong đầu Cố Nhu “ong” một tiếng, tựa như có sợi dây đàn đứt phựt, chấn đến nàng nhất thời không hoàn hồn nổi, chỉ không thể tin nổi nhìn Cơ Ngọc Dao: “Ngươi ——”
Như thể nhìn thấu suy nghĩ của Cố Nhu, Cơ Ngọc Dao cong môi cười giảo hoạt với nàng, rồi đúng lúc này đột nhiên buông tay. Cố di nương tựa hồ vẫn còn chìm trong chấn động cực lớn, nhất thời không phản ứng lại, ngay cả tiếng kêu cũng quên mất.
Mặt hồ bắn lên một đợt sóng, rất nhanh lại trở về yên tĩnh.
…
Hoắc Hiển ngước mắt liếc nhìn sắc trời. Hắn tựa trên trường kỷ, lòng bàn tay vuốt ve con cổ trùng nhỏ nổi lên nơi gân xanh trên cổ tay, tựa như đang trấn an nó, nói: “Nói tiếp đi.”
Li Dương đang định mở miệng, Nam Ngọc bên cạnh đã khép hồ sơ lại, kích động nói: “Để ta nói, để ta nói! Tên thích khách kia rất nhanh đã sa lưới, nghe nói là một tiểu nha đầu còn chưa đủ lông đủ cánh. Người bị giam trong đại lao phủ nha Vân Dương, thẩm vấn mấy ngày không có kết quả, vốn đã định kéo ra ngoài chém, lại bị cướp ngục ngay đêm trước khi hành hình!”
Nam Ngọc nói đầy nhịp điệu: “Nói là cướp ngục cũng không quá chuẩn xác, phải nói là đồ ngục mới đúng. Người tới gần như huyết tẩy toàn bộ nơi giam giữ —— kỳ quái, vụ án lớn như vậy, sao lúc trước lại không có tin tức gì?”
Li Dương nói: “Tiên đế bệnh nặng, khi vụ cướp ngục xảy ra đúng vào thời điểm lập trữ quân, trong kinh gió nổi mây vần, nào còn tâm tư quan tâm chuyện này.”
Li Dương nhìn về phía Hoắc Hiển, lúc này mới tiếp tục nói phần không được ghi trong hồ sơ: “Vụ án này đến nay vẫn là một án treo, nhưng có lời đồn nói là Thôi Tuyết Lâu gây ra, chỉ là vì không có chứng cứ nên đành qua loa kết thúc.”
Lời vừa dứt, mí mắt Nam Ngọc theo bản năng giật một cái.
Đây là một loại phản xạ có điều kiện.
Các bang phái giang hồ tầm thường phần lớn không nhúng tay vào chuyện triều đình, cùng Cẩm Y Vệ cũng nước sông không phạm nước giếng. Duy chỉ có Thôi Tuyết Lâu này, nhiều lần xung đột với quan phủ, thậm chí còn dính dáng đến vài vụ ám sát quan viên. Cố tình tổ chức này ở dân gian lại có danh tiếng cực tốt, bá tánh còn gọi bọn họ là “Bồ Tát sống” chuyên trừng trị tham quan ô lại.
Đại để thanh danh Cẩm Y Vệ xấu bao nhiêu, thanh danh Thôi Tuyết Lâu lại tốt bấy nhiêu.
Nam Ngọc từng giao thủ với Thôi Tuyết Lâu trong một lần điều tra nhiệm vụ, suýt nữa không thể sống sót trở ra —— còn không bằng chết ở bên trong, bởi khi hắn ra ngoài, ngay cả quần lót cũng bị lột mất.
Quả thực là vô cùng nhục nhã. Vì vậy về sau mỗi khi nghe thấy ba chữ này, hắn luôn có chút phản ứng kỳ quái.
Mãi đến khi Hoắc Hiển ấn hắn xuống, bắt chép ba chữ “Thôi Tuyết Lâu” ba trăm lần, chứng bệnh ấy mới hơi giảm nhẹ.
Chỉ là cũng vì vậy mà hắn ghi hận Thôi Tuyết Lâu trong lòng. Mấy năm nay hắn nghe ngóng không ít, vì thế nói: “Hình như từng nghe nói bên cạnh tên ma ốm kia có một cô nương, luôn mang theo bên người, che chở rất chặt.”
Li Dương nhất thời chưa phản ứng lại, sửng sốt nói: “Ma ốm?”
Nam Ngọc nghiến răng nghiến lợi: “Lâu chủ Thôi Tuyết Lâu, Tạ Túc Bạch.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
