Dung Đường đương nhiên thừa hiểu Giang Bảo Nhi chỉ đang diễn kịch làm vui, nhưng y không ngờ rằng tên cẩu hoàng đế kia lại cũng nhìn ra được. Những ngày qua mải miết bên bờ sinh tử, phần lớn thời gian thần trí đều mơ hồ, nhưng y vẫn cảm nhận được cẩu hoàng đế dường như đã khác xưa. Dẫu vẫn đáng ghét như cũ, nhưng cái cách khiến người ta chán ghét thì đã thay đổi rồi.
"Hoàng thượng biết không ít chuyện nhỉ."
"Đương nhiên." Triệu Thê trưng ra bộ mặt cao thâm khó lường: "Trẫm còn biết rõ thứ bột tán kia của ngươi là do ai đưa cho nữa kìa."
Kinh hỉ không? Bất ngờ không? Mau trưng ra cái biểu cảm ngây ngốc cho trẫm xem nào.
Sắc mặt Dung Đường vẫn không chút gợn sóng, y khẽ ho một tiếng rồi nói: "Ta đã từng nói, chuyện này do một mình ta gây ra."
"Không phải, không phải đâu." Triệu Thê lắc lắc ngón tay: "Lúc ngươi tiến cung chẳng mang theo vật gì, đám thái giám cung nữ trong hoàng cung chắc chắn không kẻ nào đủ gan đưa độc dược cho ngươi. Vậy thuốc của ngươi rốt cuộc từ đâu mà có?"
Dung Đường bình thản: "Hoàng thượng cứ tiếp tục đi."
"Trẫm suy đi tính lại, kẻ có thể đưa độc dược cho ngươi, lại có động cơ làm việc đó thì chỉ có một người." Triệu Thê cố ý dừng lại một chút để tạo bầu không khí thần bí: "Chính là đệ đệ của trẫm —— Hoài Vương Triệu Đồng."
Ánh mắt Dung Đường hơi trầm xuống, y nhìn Triệu Thê với vẻ dò xét kỹ lưỡng hơn.
Hoài Vương Triệu Đồng chính là nam chính tuyệt đối của cuốn sách 《Đại Tĩnh Vô Cương》, là đệ đệ cùng cha khác mẹ với cẩu hoàng đế. Từ nhỏ Triệu Đồng đã phải sống dưới bóng ma của cẩu hoàng đế và Ôn thái hậu. Để bảo toàn tính mạng, hắn phải giả điên giả ngốc, che giấu tài năng, lại còn phao tin mình cũng giống cẩu hoàng đế, bị chứng bất lực không thể sinh con. Ôn thái hậu nể tình cũ với tiên đế mới miễn cưỡng để cho hắn một con đường sống, ban cho vùng đất cằn cỗi nhất phía Bắc Đại Tĩnh làm đất phong. Triệu Đồng ở Bắc Cảnh âm thầm nuôi dưỡng thế lực, thu phục lòng dân. Chờ đến khi thời cơ chín muồi, hắn mới khởi binh xuôi nam, đánh thẳng vào hoàng cung kinh thành để phế truất cẩu hoàng đế.
Triệu Đồng là nhân vật chính, lúc nào cũng tỏa ra cái mị lực chết người. Trong 《Đại Tĩnh Vô Cương》, phàm là nam tử có chút nhan sắc và tài hoa đều bị hắn thu phục đến tâm phục khẩu phục, và Dung Đường chính là một trong số đó.
Triệu Đồng và Dung Đường từ nhỏ đã thân thiết, tình thâm như thủ túc. Lúc Dung Đường bị cẩu hoàng đế cưỡng đoạt vào cung, Triệu Đồng vẫn chưa đi Bắc Cảnh. Hắn từng quỳ gối trước cung Ung Hoa không dậy, khẩn cầu cẩu hoàng đế thu hồi mệnh lệnh. Nhưng cẩu hoàng đế đúng là đồ tồi, chẳng những không màng tới mà còn ban cho hắn ba mươi đình trượng rồi đuổi thẳng cổ.
Triệu Đồng mang thương tích rời kinh, trước khi đi đã mạo hiểm tính mạng đến gặp Dung Đường một lần, và chính lúc đó, hắn đã đưa thứ thuốc độc kia cho y.
Khi ấy Triệu Đồng nói: "Dung huynh, ta biết để huynh lấy sắc thờ người còn đau khổ hơn là giết chết huynh. Nhưng ta hy vọng huynh có thể đợi, đợi ta trở về. Nếu như huynh thực sự không thể nhẫn nhịn được nữa... thì thứ thuốc này, huynh cứ giữ lấy."
Dung Đường vô cùng cảm động: "Ta đợi ngươi."
"Hả?" Triệu Thê ngớ người: "Không thể nào!" Sách rành rành viết như thế mà!
Dung Đường thản nhiên đáp: "Hoàng thượng đã khẳng định như vậy thì còn cần hỏi ta làm gì."
Triệu Thê lúc này mới nhận ra mình suýt chút nữa bị Dung Đường dắt mũi, bèn trêu chọc: "Tình cảm giữa ngươi và Hoài Vương tốt thật đấy. Nếu trẫm thả ngươi ra cung, chắc chắn ngươi chẳng buồn về nhà đâu mà sẽ khăn gói đi Bắc Cảnh tìm hắn ngay nhỉ?"
Dung Đường nhìn cậu: "Nhưng hoàng thượng sẽ không thả ta đi."
Lời này nói không sai, Triệu Thê không thể để Dung Đường đến bên cạnh Triệu Đồng, trừ phi cậu muốn chết nhanh hơn. Thật ra, cách tốt nhất để giữ vững ngai vàng chính là giết chết Dung Đường, đồng thời nhân lúc Triệu Đồng chưa đủ lông đủ cánh, kinh tế còn lạc hậu mà phái sát thủ đi khử luôn cho rảnh nợ.
Nhưng Triệu Thê chỉ là xuyên thành bạo quân chứ tâm tính không phải bạo quân thực sự. Dù là Dung Đường hay Triệu Đồng thì đều là những nhân vật chính phái có lòng với thiên hạ, đầy tài lược, Triệu Thê thực sự không nỡ xuống tay.
"Đúng vậy, trẫm sẽ không thả ngươi đi." Triệu Thê nói.
Dung Đường khép hờ mắt: "Vì sao?"
Triệu Thê mở mắt nói dối không chớp mắt: "Vì trẫm thích ngươi mà."
Có lẽ vì nói chuyện quá lâu, thể lực của Dung Đường bắt đầu không trụ vững. Sắc mặt y trắng bệch như tờ giấy, đôi môi không còn một giọt máu: "Mỹ nhân trong thiên hạ có thiếu gì, vì sao hoàng thượng lại cứ chấp nhất với ta?"
"Vì ngươi đẹp."
Dung Đường khẽ cười: "Đẹp... Người người đều nói Tiêu thừa tướng là đệ nhất mỹ nam tử của Đại Tĩnh, sao hoàng thượng không đi mà thích hắn?"
Bởi vì tình tiết cần thế, tác giả thiết lập như thế chứ sao.
"Tất nhiên, trẫm đâu chỉ thích mỗi khuôn mặt của ngươi." Triệu Thê bắt đầu nói bừa: "Văn chương của ngươi viết rất hay, trẫm đặc biệt thích."
Dung Đường cụp mắt: "Ồ."
Triệu Thê nghẹn họng: "Suốt ngày chỉ biết 'ồ', trẫm cấm ngươi không được 'ồ' nữa!"
Dung Đường lại bắt đầu ho, vừa ho đã không dứt được. Triệu Thê sợ y ho đến mức văng cả phổi ra ngoài nên sai người đưa y về nghỉ ngơi. Sau đó, Triệu Thê đi tới cung Minh Túy nơi Giang Bảo Nhi đang ở.
Giang Bảo Nhi đang nằm trên giường uống thuốc, thấy Triệu Thê đến thì ho còn dữ dội hơn cả Dung Đường: "Hoàng... hoàng thượng... khụ khụ khụ..."
Giang Bảo Nhi vốn miệng lưỡi dẻo quẹo lại ham diễn kịch, nét mặt có vài phần giống Dung Đường nên rất được lòng nguyên chủ. Lúc này, hắn hai mắt đẫm lệ, nhìn Triệu Thê đầy vẻ đáng thương: "Hoàng thượng, vừa rồi là do Bảo Nhi không cẩn thận ngã xuống nước, không liên quan đến Dung công tử, xin hoàng thượng đừng trách tội huynh ấy."
"Ừ, ngươi cứ yên tâm đi." Triệu Thê rất hợp tác với màn trình diễn của hắn: "Trẫm chẳng những không trách mà còn an ủi y một trận rồi, có vui không?"
Trong đôi mắt to tròn của Giang Bảo Nhi hiện lên một dấu hỏi chấm còn to hơn: "Hả?"
Triệu Thê nén cười, ngồi xuống cạnh giường hỏi: "Bảo Bảo, dạo này trẫm bận quá, không có thời gian thăm ngươi, ngươi có thấy chán không?"
Giang Bảo Nhi lắc đầu: "Không chán, chỉ là nhớ hoàng thượng đến mức trong lòng thấy khó chịu. Nay gặp được người, Bảo Nhi..."
Giang Bảo Nhi định tựa đầu vào vai Triệu Thê, cậu liền khéo léo tránh ra và nói: "Một ngày mười hai canh giờ, ngươi cũng không thể lúc nào cũng nhớ trẫm được. Nếu chán thì tìm việc gì đó mà làm. Ví như đếm xem gạch lát trong cung Minh Túy có bao nhiêu viên, viên nào bị nứt chẳng hạn."
Giang Bảo Nhi sợ hãi đến mặt cắt không còn giọt máu: "Hoàng thượng nói vậy là không cần Bảo Nhi nữa sao?"
Giang Bảo Nhi vốn là thanh quan trong quán nam phong ở kinh thành, được cẩu hoàng đế nhìn trúng trong một lần vi hành rồi đưa vào cung làm nam sủng. Dù chưa từng thị tẩm nhưng cũng không ít lần cùng cẩu hoàng đế hưởng lạc. Triệu Thê bây giờ chẳng cần nam sủng nữ sủng gì nữa, nhưng đám người trong hậu cung này phải xử lý thế nào đây? Như Giang Bảo Nhi này, không thân không thích, yếu đuối chẳng tự lo được cho mình, nếu đuổi ra khỏi cung thì e là hắn chỉ còn nước quay lại nghề cũ. Còn nếu giữ lại trong cung thì lại tốn một khoản chi phí không nhỏ.
Triệu Thê cảm thấy thật không đáng, rõ là cậu còn chưa được nắm tay mỹ nhân lấy một cái mà lại phải tốn tiền nuôi bọn họ sao!
Triệu Thê nhìn thoáng qua "đôi tay ngọc thon dài" của Giang Bảo Nhi —— nắm tay hắn thì có khi trẫm mới là kẻ chịu thiệt ấy chứ!
Thấy Triệu Thê mãi không trả lời, Giang Bảo Nhi cuống đến phát khóc: "Hoàng thượng, Bảo Nhi có chỗ nào không tốt xin người cứ nói, Bảo Nhi sửa ngay! Người ngàn vạn lần đừng đuổi Bảo Nhi đi mà ——"
Triệu Thê bị hắn la hét đến nhức cả đầu, quyết định diễn vai tra nam một lần: "Nói thật với ngươi nhé, trẫm là kẻ có mới nới cũ, đã chán ngươi rồi. Trẫm muốn kết thúc quan hệ bao nuôi với ngươi."
Giang Bảo Nhi trợn tròn mắt: "Quan hệ bao nuôi?"
"Nghĩa là sau này ngươi không còn là nam sủng của trẫm nữa."
Giang Bảo Nhi nghe xong thì nước mắt lã chã rơi: "Hoàng thượng... có phải người vì Dung công tử nên mới không cần Bảo Nhi nữa không?"
Triệu Thê hỏi ngược lại: "Ngươi có muốn ở lại trong cung không?"
Giang Bảo Nhi gật đầu như giã tỏi: "Muốn, Bảo Nhi muốn cả đời ở lại trong cung, ở bên cạnh hoàng thượng!"
"Nhưng hoàng cung không bao giờ nuôi kẻ nhàn hạ."
"Bảo Nhi nguyện làm nô làm tì hầu hạ hoàng thượng!"
Triệu Thê nhìn Giang Bảo Nhi từ trên xuống dưới một lượt rồi nói: "Ngoài việc hầu hạ người khác, ngươi cũng có thể làm việc khác mà. Ví như ngươi ham diễn kịch như thế, hoàn toàn có thể đi diễn kịch nha."
Giang Bảo Nhi ngơ ngác: "Ý hoàng thượng là hát hí khúc sao?"
"Cũng gần như vậy."
"Bảo Nhi biết hát Côn khúc..."
Triệu Thê xua tay liên tục: "Trẫm nghe không hiểu mấy thứ đó... Thôi bỏ đi, chuyện này tính sau. Ngươi cứ nghỉ ngơi đi, trẫm đi đây."
Giang Bảo Nhi tội nghiệp hỏi: "Vậy hoàng thượng còn đến nữa không?"
"Không biết." Triệu Thê nói: "Nếu chán thì tự tìm việc mà làm. Ngoài đếm gạch ra, ngươi có thể đi học bơi đi, bơi ếch bơi sải gì cũng được, để lần sau có rơi xuống nước thì không cần người cứu."
Giang Bảo Nhi: ???
Triệu Thê vừa trở về cung Ung Hoa thì cung nữ ở cung Từ An đến mời, nói Ôn thái hậu muốn dùng bữa tối cùng cậu. Triệu Thê thay quần áo rồi vội vàng đi tới, kết quả là Ôn thái hậu vẫn còn đang thảo luận quốc sự với đại thần.
Vân Tụ, đại cung nữ bên cạnh Ôn thái hậu hỏi: "Hoàng thượng muốn vào trong hay đứng ngoài đợi?"
Triệu Thê ngó vào trong: "Mẫu hậu đang bàn việc với ai thế?"
Vân Tụ chưa kịp trả lời thì một giọng nam trầm thấp đã vang lên phía trước: "Là ta."
Vân Tụ vội vàng xoay người, cúi mình hành lễ với người phía sau: "Tiêu đại nhân."
Trong đầu Triệu Thê lập tức hiện lên một dòng chữ: Vị thừa tướng quyền khuynh triều dã, đệ nhất mỹ nam tử Đại Tĩnh, tâm phúc của Ôn thái hậu —— Tiêu Thế Khanh.
Vị soái ca được triều đình công nhận này quả nhiên nhan sắc nghịch thiên. Khác với vẻ thanh khiết như gió của Dung Đường, Tiêu Thế Khanh có đôi mày kiếm sắc sảo như mực, đôi mắt sáng rực, khí chất quý tộc bẩm sinh. Nói thật, vị thừa tướng này trông còn giống hoàng đế hơn cả cậu.
Tiêu Thế Khanh hành lễ với Triệu Thê theo đúng nghi thức: "Hoàng thượng."
Triệu Thê bị khí thế của hắn áp chế đến mức hơi nghẹn ngực: "Miễn... miễn lễ."
Tiêu Thế Khanh nhìn Triệu Thê, cười như không cười: "Thần vừa nghe thái hậu kể về một chuyện vui."
"Chuyện gì?"
Tiêu Thế Khanh nhìn lướt qua phía dưới của Triệu Thê, vẻ mặt đầy ẩn ý: "Long mạch của hoàng thượng..."
Triệu Thê sắp phát điên đến nơi, mặt đỏ bừng nói: "Mau im miệng, ở đây đông người như vậy!"
Tiêu Thế Khanh nhướng mày, dường như có chút ngạc nhiên trước phản ứng của cậu: "Hoàng thượng đang thẹn thùng sao? Đây không giống tác phong thường ngày của người chút nào. Chẳng lẽ long mạch thay đổi, tính nết của hoàng thượng cũng đổi theo rồi?"
Triệu Thê: "..."
Giang Đức Hải tốt bụng nhắc nhở Tiêu Thế Khanh: "Thừa tướng đại nhân, hoàng thượng đã hạ chỉ, cấm người ngoài nhắc đến hai chữ kia. Nếu không sẽ bị cắt lưỡi đấy!"
"Vậy sao." Tiêu Thế Khanh cười khẽ: "Vậy hoàng thượng có muốn cắt lưỡi của thần không?"
Triệu Thê trừng mắt nhìn hắn: "Không cắt, lưỡi của ngươi trẫm tạm thời giữ lại, vẫn còn có ích."
"Ồ?" Tiêu Thế Khanh hờ hững hỏi: "Có ích gì?"
Triệu Thê: ??? Hình như có gì đó sai sai?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


