Triệu Thê hít sâu một hơi —— trẫm nhịn ngươi.
Vị hoàng đế là cậu đây vốn chẳng có thực quyền, đối với việc triều chính lại càng dốt đặc cán mai. Nếu không nhờ có Ôn thái hậu và Tiêu Thế Khanh chống đỡ, thiên hạ này sớm đã loạn thành một đoàn rồi.
"Trẫm vào hầu mẫu hậu dùng bữa đây."
"Hoàng thượng xin dừng bước." Tiêu Thế Khanh gọi cậu lại, "Nghe nói hoàng thượng đã đổi toàn bộ cung nữ ở cung Ung Hoa thành thái giám, chuyện này có thật chăng?"
"Phải đó." Triệu Thê cảnh giác đáp: "Trẫm đổi người trong tẩm cung của trẫm, không được sao?"
"Được chứ." Tiêu Thế Khanh thong thả nói: "Chỉ là hoàng thượng dẫu sao cũng là quân vương một nước, đôi khi động lòng cũng không sao, nhưng nhớ kỹ phải giữ mình cho tỉnh táo."
Triệu Thê ngơ ngác chẳng hiểu ra làm sao: "Ý ngươi là gì?"
Tiêu Thế Khanh đáp: "Nghĩa trên mặt chữ thôi. Thần xin cáo lui."
Triệu Thê ngẫm nghĩ lời của Tiêu Thế Khanh, trong lòng không nhịn được mà ném cho hắn một cái nhìn khinh bỉ của bậc đế vương: Ngươi còn dám nói trẫm sao? Trong sách, kẻ sau khi Ôn thái hậu qua đời đã nảy sinh tình cảm mập mờ với Hoài Vương, rồi "bỏ tối theo sáng" phò tá chính nghĩa, mặc kệ tên cẩu hoàng đế là ai hả? Đã giao hẹn cùng làm hôn quân gian thần, kết quả ngươi lại đi hoàn lương, hừ!
Trong nguyên tác, con đường xưng đế của Hoài Vương Triệu Đồng sau khi khởi binh không hề bằng phẳng, Ôn thái hậu và Tiêu Thế Khanh chính là những vật cản lớn nhất. Sau khi Ôn thái hậu bệnh mất, Tiêu Thế Khanh trở thành người nắm quyền thực sự của Đại Tĩnh, cũng là chướng ngại duy nhất của Triệu Đồng.
Từ những năm trước, Tiêu Thế Khanh đã rất tán thưởng nhân cách của Triệu Đồng. Một lần tình cờ thời thiếu niên, bọn họ bị kẹt lại nơi thâm cung suốt một đêm, cùng nhau ngắm tuyết, ngắm sao, bàn từ thi từ ca phú đến triết lý nhân sinh. Tuy đối chọi gay gắt nhưng giữa họ lại có sự tâm đầu ý hợp, anh hùng trọng anh hùng.
Mặt khác, trong lúc Tiêu Thế Khanh cùng văn võ bá quan dốc sức bình định phản quân, thì cẩu hoàng đế lại không ngừng "tìm đường chết". Cậu nghe lời gièm pha, sợ Tiêu Thế Khanh cậy quyền tự trọng nên đã giam giữ cha mẹ hắn trong cung làm con tin. Tiêu Thế Khanh nổi trận lôi đình, phát động cung biến, mở toang cửa thành để phản quân tiến vào hoàng cung mà không tốn một hòn tên mũi đạn nào.
Câu chuyện này dạy cho chúng ta một điều: Đắc tội ai thì đắc tội, tuyệt đối đừng đắc tội Tiêu thừa tướng.
Triệu Thê cùng Ôn thái hậu dùng bữa tại cung Từ An. Thái hậu nhìn ra tâm trạng con trai không tốt, bèn đặt đũa xuống hỏi: "Thê Nhi, con làm sao vậy?"
Triệu Thê ủ rũ lắc đầu.
Ôn thái hậu quay sang hỏi Giang Đức Hải: "Có phải tên nô tài không có mắt nào chọc hoàng thượng giận rồi không?"
Giang Đức Hải thấp giọng thưa: "Bẩm thái hậu, vừa nãy tại cửa cung, Tiêu thừa tướng và hoàng thượng có nói vài câu, hoàng thượng liền thành ra thế này ạ."
Ôn thái hậu nhíu mày: "Thê Nhi, mẫu hậu đã nói với con bao nhiêu lần rồi, Tiêu Thế Khanh là tâm phúc của ta, cũng là một nhân tài hiếm có. Nay Đại Tĩnh thủy vận tắc nghẽn, phiên vương cát cứ, biên cương các nước lân cận đang như hổ rình mồi, chính là lúc cần dùng người. Dưới gầm trời này không có Tiêu Thế Khanh thứ hai đâu. Con không thể nể mặt mẫu hậu, nể tình Đại Tĩnh mà khách khí với hắn một chút sao?"
Triệu Thê biết rõ Tiêu Thế Khanh vốn khinh thường nguyên chủ. Trong mắt hắn, nguyên chủ chẳng qua chỉ là một con lợn ngu ngốc khoác lên mình long bào. Hắn sở dĩ ở lại triều đình, một là vì Ôn thái hậu có ơn với Tiêu gia, hai là hoàng đế ngu ngốc cũng có cái lợi của nó, giúp hắn dễ bề thao túng.
Mặt khác, cẩu hoàng đế tuy ngốc nhưng cũng lờ mờ cảm nhận được sự ngạo mạn của Tiêu Thế Khanh đối với mình. Hơn nữa, Tiêu Thế Khanh cũng là một trong số ít người biết được bệnh kín của cậu. Vì hai lý do này, cẩu hoàng đế đương nhiên chẳng bao giờ cho Tiêu Thế Khanh sắc mặt tốt. Nếu không có Ôn thái hậu ngăn cản, cậu đã sớm xuống tay với hắn rồi.
Triệu Thê dùng đũa chọc chọc bát cơm: "Mẫu hậu, sao người lại đem chuyện... chuyện đó của trẫm nói cho thừa tướng biết chứ!"
Ôn thái hậu hỏi: "Chuyện gì của con cơ?"
"Thì cái chuyện đó đó."
"Chuyện đó là chuyện nào?"
Giang Đức Hải dùng khẩu hình không phát ra tiếng nói hai chữ, Ôn thái hậu bừng tỉnh đại ngộ: "Ồ, con nói chuyện long mạch của con..."
Triệu Thê lập tức quát khẽ ngăn lại: "Mẫu hậu!"
"Được được được, không nói nữa." Ôn thái hậu không nhịn được lẩm bẩm: "Đứa trẻ này dạo này làm sao thế không biết, cứ như đổi thành người khác vậy."
Triệu Thê: "..." Là do mình quá lương thiện chính trực rồi, có cố gắng thế nào cũng không diễn nổi cái vai cẩu hoàng đế này.
Cũng may Ôn thái hậu cho rằng chuyện "long mạch" hồi phục đã khiến tính tình con trai thay đổi, bà kiên nhẫn giải thích: "Thừa tướng là cánh tay đắc lực của mẫu hậu, bất kể việc lớn việc nhỏ ta đều bàn bạc với hắn. Việc con bình phục là đại sự, mẫu hậu còn định nhờ hắn tìm kiếm vài nhân tuyển hoàng hậu cho con đây."
Huyệt thái dương của Triệu Thê giật nảy một cái —— để Tiêu Thế Khanh chọn vợ cho cậu ư? Long mạch ơi, ngươi thà cứ rụt lại như cũ cho rồi!
"Mẫu hậu, đó là hoàng hậu của trẫm, dựa vào cái gì mà để thừa tướng chọn hộ chứ! Vả lại trẫm còn trẻ, bây giờ lập hậu thì sớm quá!"
"Nói bậy, lúc phụ hoàng bằng tuổi con thì con đã biết bò rồi. Thê Nhi, đó là hoàng hậu của con, cũng là hoàng hậu của Đại Tĩnh. Việc lập hậu không phải chuyện đùa, thế lực đứng sau các nàng vô cùng phức tạp. Mẫu hậu cũng muốn để con tự chọn, nhưng con có biết chọn không? Để con chọn, chắc chắn con sẽ chọn người đẹp nhất," Ôn thái hậu liếc Triệu Thê một cái, "hoặc là chọn người giống Dung Đường nhất."
Triệu Thê sững người: "Sao mẫu hậu lại đột nhiên nhắc đến y?"
Ôn thái hậu có vẻ không vui: "Ai gia biết con thích gương mặt của Dung Đường, nhưng cũng phải biết chừng mực. Nghe nói con đổi hết cung nữ thân cận ở cung Ung Hoa thành thái giám, mà tên nào tên nấy cũng có vài phần giống Dung Đường?"
Triệu Thê ngẩn ngơ: "Có sao? Trẫm đúng là có bảo Giang Đức Hải đổi cung nữ thành thái giám, nhưng mà..."
Cậu liếc nhìn biểu cảm của Giang Đức Hải là hiểu ngay vấn đề. "Ai cho ngươi tự phụ thông minh thế hả, trẫm đâu có ý đó!"
Giang Đức Hải cũng ngơ ngác: "Dám hỏi hoàng thượng ý là gì ạ? Dung công tử chẳng phải là ái sủng đặt trên đầu quả tim của người sao, chính miệng hoàng thượng đã nói với nô tài mà!"
Triệu Thê ôm lấy lồng ngực mình, cảm thấy nghẹn đắng: "Là trẫm sai rồi."
Giang Đức Hải vội thưa: "Nô tài không dám!"
"Đầu quả tim..." Ôn thái hậu thản nhiên nói: "Con đúng là đặt y lên đầu quả tim mà sủng đấy."
Triệu Thê im lặng không nói được lời nào.
"Cũng may Dung Đường chỉ là con trai của một Thiếu khanh tứ phẩm, ai gia còn có thể dung túng cho con làm càn. Chứ nếu con mà nhắm trúng thừa tướng..."
Triệu Thê vội vàng thanh minh: "Trời đất chứng giám, trẫm không hề có ý đó!"
"Mẫu hậu chỉ thuận miệng nói thôi, sao con lại cuống lên thế." Ôn thái hậu gắp một miếng cật lợn vào bát cho Triệu Thê: "Nào, mấy ngày này ăn nhiều đồ bổ vào. Cuối tháng này mẫu hậu sẽ lên núi Mộc Dương thắp hương cầu phúc cho long mạch của con, trai giới ba ngày, lúc đó con đi cùng mẫu hậu nhé."
Triệu Thê nghe đến hai chữ "long mạch" đã cảm thấy tê dại: "Vâng ạ."
Tối hôm đó, Triệu Thê ăn quá no nên được Giang Đức Hải tháp tùng đi dạo trong cung. Lúc đi ngang qua điện Cần Chính, Triệu Thê dừng bước hỏi: "Bên trong sao lại có ánh sáng?"
Trước đây tiên đế thường triệu kiến đại thần tại điện Cần Chính, giờ đây nơi này trở thành nơi các đại thần nội các phê duyệt tấu chương, bàn bạc quốc sự. Muộn thế này rồi ai còn ở bên trong —— Ôn thái hậu sao?
Giang Đức Hải thưa: "Bẩm hoàng thượng, chắc là Tiêu thừa tướng ạ. Thừa tướng đại nhân bận rộn triều chính, thường ở lại trong cung đến tận khuya. Dạo trước thái hậu còn tạm ban điện Hải Yến cho đại nhân để người tiện nghỉ lại."
Triệu Thê hồi tưởng lại nguyên tác, dường như đúng là có chuyện này. Ôn thái hậu đã dùng người thì không nghi, đã nghi thì không dùng, bà tuyệt đối tin tưởng Tiêu Thế Khanh. Mẫu thân của Tiêu Thế Khanh và Ôn thái hậu vốn là bạn thân từ thời còn con gái, hai người còn từng đùa rằng sau này nếu sinh được một nam một nữ sẽ kết thông gia. Đáng tiếc cuối cùng cả hai đều sinh con trai, nên đành thôi.
Cậu nhìn chằm chằm vào bóng hình in trên cửa sổ một lúc rồi nói: "Thừa tướng bận rộn như vậy, trẫm phải vào hỏi han quan tâm một chút mới được. Đi, vào xem nào."
Triệu Thê miễn việc thông báo, trực tiếp bước vào điện Cần Chính. Tiêu Thế Khanh ngồi một mình sau bàn, khoác trên mình quan phục đen viền vàng, khí chất cao quý bức người. Phía sau hắn là một tấm "Đại Tĩnh Hoàng Dư Toàn Đồ" khổng lồ treo trên tường.
Tiêu Thế Khanh nghe thấy tiếng động, ngước mắt nhìn lên: "Hoàng thượng."
"Ừ," Triệu Thê giữ vẻ mặt nghiêm nghị, "không cần hành lễ, ngươi cứ ngồi đi."
Tiêu Thế Khanh quả thực chẳng hề nhúc nhích: "Tạ hoàng thượng. Hoàng thượng giờ này đến điện Cần Chính có việc gì chăng?"
"Không phải đến tìm ngươi," Triệu Thê nhấn mạnh, "chỉ là đi ngang qua nên vào xem thôi. Ngươi cứ xem tấu chương của ngươi đi, không cần để ý đến trẫm."
Triệu Thê ngồi xuống đối diện hắn: "Thừa tướng, nghe nói mẫu hậu giao việc lập hậu cho ngươi rồi?"
Tiêu Thế Khanh nâng chén trà trên bàn lên: "Thần chỉ liệt kê danh sách, còn vị trí hoàng hậu cuối cùng thuộc về ai đương nhiên vẫn do thái hậu định đoạt."
"Vậy trong danh sách của ngươi có những ai?"
Tiêu Thế Khanh đặt chén trà xuống, bình tĩnh nhìn Triệu Thê: "Hoàng thượng muốn biết sao?"
Triệu Thê gật đầu rồi lại lắc đầu, đầy mâu thuẫn: "Thật ra bất kể họ là ai thì trẫm cũng chẳng quen biết người nào."
Tiêu Thế Khanh giọng điệu uể oải: "Hoàng thượng anh minh."
Triệu Thê có chút phiền lòng. Trước khi bị tai nạn, cậu đã sống mười tám năm nhưng chưa từng nếm trải mùi vị yêu đương. Đột nhiên bảo cậu phải kết hôn với một cô gái lạ hoắc, nội tâm cậu vô cùng kháng cự. Chưa kể ở thế giới cũ cậu còn chưa đến tuổi kết hôn hợp pháp, chuyện này đối với cậu quá xa vời.
Cậu quyết định đấu tranh một chút: "Có thể không thành thân được không?"
"Không thành thân thì ai sinh hoàng tử cho hoàng thượng?" Tiêu Thế Khanh thờ ơ nói: "Hay là hoàng thượng tự mình sinh?"
Mí mắt Triệu Thê giật nảy: "Ý trẫm là lùi lại mấy năm nữa hãy tính. Nếu trẫm nhớ không lầm thì thừa tướng năm nay đã hai mươi ba rồi thì phải. Thừa tướng còn chưa cưới vợ, trẫm có gì mà phải vội."
Tiêu Thế Khanh nhìn cậu với ánh mắt đầy thâm ý: "Hoàng thượng muốn lùi lại mấy năm?"
Triệu Thê suy nghĩ một chút, thử đưa ra bốn ngón tay: "Bốn năm?"
"Cũng được."
Triệu Thê mừng rỡ ra mặt, không ngờ tên đại gian thần này cũng dễ nói chuyện đấy chứ. "Thật hay giả vậy! Vậy ngươi có thể giúp trẫm khuyên mẫu hậu, để bà cũng đồng ý chuyện trẫm lập hậu muộn một chút không?"
"Không thể."
Triệu Thê: ?? Ngươi đang bỡn cợt trẫm đấy à?
"Thái hậu sẽ không đồng ý đâu." Tiêu Thế Khanh nói một cách thong dong: "Bốn năm quá dài, ai biết được lúc đó hoàng thượng có bị tái phát bệnh cũ, long mạch lại héo hon hay không."
Triệu Thê: "..."
Nhịn, phải nhịn! Trẫm là hoàng đế, có tức giận cũng phải âm thầm, không được để tên gian thần này xem kịch vui.
Đạo lý thì cậu hiểu, nhưng cậu nhịn không nổi.
Triệu Thê hít sâu một hơi, hung tợn nói: "Tiêu Thế Khanh, ngươi đừng tưởng có mẫu hậu chống lưng thì trẫm không làm gì được ngươi! Chẳng lẽ ngươi không biết thủ đoạn của trẫm độc ác thế nào sao!"
"Thần quả thực không biết," Tiêu Thế Khanh nhếch môi, "hoàng thượng cho thần mở mang tầm mắt chút đi?"
Triệu Thê trừng mắt nhìn, nhưng lại chẳng thể làm gì được hắn. Cái danh hoàng đế của cậu nói trắng ra chỉ là bù nhìn, hạng quyền thần như Tiêu Thế Khanh căn bản chẳng sợ cậu. Điều duy nhất cậu khác với những hoàng đế bù nhìn khác là người nắm quyền - Ôn thái hậu - lại là mẹ ruột hết mực nuông chiều cậu. Nhưng nghĩ đến lời Thái hậu nói lúc nãy, Triệu Thê nghi ngờ rằng nếu cậu và Tiêu Thế Khanh có cãi nhau thật, Thái hậu chắc chắn sẽ đứng về phía hắn.
Triệu Thê nắm chặt tay, hỏi: "Thừa tướng còn bao nhiêu tấu chương phải xem nữa?"
Tiêu Thế Khanh hất cằm về phía đống tấu chương cao như núi: "Nhờ hồng phúc của hoàng thượng, tất cả chỗ này đều phải xem hết."
Triệu Thê đưa tay nhấc cái chụp đèn trên bàn lên, sau đó dồn sức thổi tắt ngọn nến đang lập lòe. Gương mặt Tiêu Thế Khanh và cả căn phòng cùng lúc chìm vào bóng tối.
"Thấy cái chụp đèn này không? Trẫm thà vứt đi cũng không đưa cho ngươi! Trẫm xem ngươi phê tấu chương kiểu gì!"
Triệu Thê nói xong, ôm lấy cái chụp đèn rồi nghênh ngang rời đi.
Tiêu Thế Khanh: "..."
Hắn ngồi im lặng một lát rồi gọi: "Người đâu."
Một ảnh vệ lập tức xuất hiện: "Thừa tướng."
Tiêu Thế Khanh đầy vẻ hứng thú: "Đi điều tra xem dạo gần đây hoàng thượng đã làm gì, nói gì, ăn gì, và đã gặp những ai."
"Rõ."
"Còn nữa, mang một cái chụp đèn mới tới đây."
Lời tác giả:
Thừa tướng: Thấy tiểu hoàng đế này không? Bản tướng thà làm hắn khóc cũng không đưa cho ngươi đâu.
Dung Đường: Ta là sủng ái đặt trên đầu quả tim của cậu ấy. [Mỉm cười]
Thừa tướng: Bản tướng và tiểu hoàng đế có hôn ước từ nhỏ đấy.
Dung Đường: Ta là sủng ái đặt trên đầu quả tim của cậu ấy. [Mỉm cười]
Thừa tướng: Bản tướng là đệ nhất mỹ nam tử Đại Tĩnh.
Dung Đường: Ta là sủng ái đặt trên đầu quả tim của cậu ấy. [Mỉm cười]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
