Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trẫm Ruốt Cuộc Mang Thai Con Của Ai? Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Triệu Thê nhìn theo ánh mắt của Giang Đức Hải, quả nhiên thấy "tiểu huynh đệ" của mình đang "đội trời đạp đất". Tảng đá lớn trong lòng cậu cuối cùng cũng rơi xuống đất. Xem ra thân thể nguyên chủ chẳng có vấn đề gì cả, trước đây không "lên" được có lẽ là do chướng ngại tâm lý. Bây giờ bộ xác này đã thay linh hồn mới, con sư tử hùng dũng ngủ say nhiều năm đã được Triệu Thê đánh thức thành công.

Bản thân Triệu Thê còn chưa kịp tỏ thái độ gì thì Giang Đức Hải đã khóc đến mức không ra hơi. Cậu cảm giác lão ta sắp ngất xỉu đến nơi rồi.

Giang Đức Hải run rẩy nói: "Trời phù hộ Đại Tĩnh ta, Hoàng thượng ơi! Long mạch của Hoàng thượng đứng lên rồi, từ nay về sau, Đại Tĩnh cũng đứng lên rồi!"

Triệu Thê nhất thời nghẹn lời, quẫn bách đáp: "Cũng không cần phải nói quá lên như vậy đâu..."

"Nô tài có thể được thấy Hoàng thượng hùng dũng khởi sắc vào lúc sinh thời, nô tài chết cũng không hối tiếc! Nếu Thái hậu biết chuyện này..."

Giang Đức Hải như bừng tỉnh khỏi mộng, gọi giật giọng tiểu thái giám phía sau: "Mau, mau đến Từ An Cung báo hỷ cho Thái hậu! Xin Hoàng thượng hãy cố gắng duy trì hiện trạng, để Thái hậu có thể tận mắt nhìn thấy hy vọng của Đại Tĩnh!"

Triệu Thê: "..."

Ngươi thử duy trì một cái cho trẫm xem nào?

Chẳng bao lâu sau, một vị mỹ phụ ung dung hoa quý đã giá lâm tẩm cung. Triệu Thê còn chưa kịp nhìn kỹ xem vị mẫu hậu đại nhân này trông như thế nào thì đã bị Ôn Thái hậu ôm chầm lấy.

"Thê nhi, Thê nhi của ai gia ơi!" Nước mắt Ôn Thái hậu rơi lã chã trên mặt Triệu Thê: "Con cuối cùng cũng lớn rồi!"

Mùi hương thanh đạm trên người bà khiến Triệu Thê không quen lắm. Cậu vỗ vỗ tay bà, trợn mắt nói: "Mẫu... Mẫu hậu, trẫm sắp bị người siết chết rồi đây..."

Ôn Thái hậu vội buông con trai ra, dùng khăn lau nước mắt: "Là Mẫu hậu quá xúc động, nhưng Mẫu hậu đã mong chờ ngày này suốt mười tám năm qua rồi!"

Triệu Thê xoa cổ, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Trẫm năm nay mới mười tám tuổi, chẳng lẽ từ lúc trẫm mới sinh ra người đã nghĩ đến chuyện này rồi sao?"

Ôn Thái hậu nín khóc mỉm cười, dịu dàng bảo: "Nào, cho Mẫu hậu xem một chút."

Người Triệu Thê cứng đờ, kinh hoàng hỏi: "Xem... xem cái gì?"

Ôn Thái hậu thản nhiên: "Con nói xem."

Triệu Thê nhảy dựng lên, cười gượng: "Mẫu hậu đừng đùa nữa."

"Đùa là thế nào, đại sự thế này Mẫu hậu không tận mắt thấy sao mà yên tâm được? Mau lại đây."

Đầu Triệu Thê lắc như trống bỏi: "Không, không— trẫm từ chối!"

Cái này mà cũng đòi xem tùy tiện sao? Không sợ lại tạo thêm bóng ma tâm lý cho cậu à? Ôn Thái hậu lộ vẻ nghi hoặc, quay sang hỏi Giang Đức Hải: "Ngươi có nhìn kỹ không, Hoàng thượng quả thật đã hùng khởi rồi chứ?"

Giang Đức Hải liên tục gật đầu: "Nô tài nhìn rõ mồn một ạ. Long mạch của Hoàng thượng tinh thần phấn chấn, một trụ chống trời, chẳng khác nào đỉnh núi Thái Sơn!"

Triệu Thê xấu hổ muốn độn thổ: "Các người đừng nói nữa!"

Giang Đức Hải ghé sát tai Ôn Thái hậu thầm thì: "Thái hậu, chẳng lẽ Hoàng thượng đang mắc cỡ sao?"

"Mắc cỡ?" Ôn Thái hậu phán: "Không thể nào. Thê nhi là do ai gia sinh ra, ai gia còn lạ gì nó? Nó vốn dĩ còn chẳng biết hai chữ mắc cỡ viết thế nào nữa là."

Triệu Thê: “...”

Hai người thì thầm mà không thể hạ thấp giọng xuống được à?

Ôn Thái hậu trầm ngâm một lát rồi quyết định: "Chuyện này không phải chuyện đùa, cứ để thái y đến xem trước đã. Truyền ý chỉ của ai gia, tất cả thái y ở Thái Y Viện lập tức đến Ung Hoa Cung, không được chậm trễ."

Triệu Thê đưa tay kiểu Nhĩ Khang: "Đợi đã, Mẫu hậu, trẫm..."

Ôn Thái hậu nắm lấy tay cậu, ngắt lời: "Nếu bệnh của Thê nhi thực sự khỏi rồi, ai gia nhất định sẽ đại xá thiên hạ, cử quốc đồng khánh!"

Trời vừa hửng sáng, Triệu Thê nằm trên giường rồng, tâm như tro tàn. Mười mấy thái y vây quanh cậu, vẻ mặt nghiêm trọng xì xào bàn tán. Triệu Thê vẫn mặc nguyên quần áo để họ kiểm tra, đây là sự quật cường cuối cùng của cậu.

Sau một hồi phân tích, đám thái y kết luận: "Chúc mừng Thái hậu, hạ hỷ Thái hậu! Hoàng thượng hùng dũng thế này chắc chắn sẽ giúp hoàng gia khai chi tán diệp, giang sơn Đại Tĩnh vạn năm đời đời có người nối dõi!"

Ôn Thái hậu mừng rỡ khôn xiết: "Thê nhi, con nghe thấy chưa? Đại Tĩnh ta đời đời có hậu rồi!"

Triệu Thê thờ ơ: "Nghe rồi, nghe rồi."

Một thái y nói: "Thái hậu, bệnh trạng của Hoàng thượng mới chớm khỏi, theo ý thần vẫn cần phải hết sức cẩn thận bồi bổ. Hoàng thượng là anh quân thiếu niên, tương lai còn dài, không nên nóng vội nhất thời."

Ôn Thái hậu gật đầu: “Ai gia hiểu ý ngươi.”

Bà quay sang Triệu Thê dặn dò: "Thê nhi, dạo này con cứ nghe lời thái y, an tâm tĩnh dưỡng. Ai gia biết con đã nhịn lâu rồi, nhưng đám người trong hậu cung hiện giờ của con..."

Trước đây Ôn Thái hậu luôn nhắm mắt làm ngơ, nhưng giờ thì khác. Một khi Hoàng đế đã "có thể", thì việc trọng đại nhất là lập Hậu tuyển Phi để sinh hạ hoàng tự chính thống. Long mạch khó khăn lắm mới vực dậy được tuyệt đối không thể để mấy kẻ linh tinh chiếm tiện nghi trước!

"Thê nhi hãy tạm thời nhẫn nại, Mẫu hậu nhất định sẽ chọn cho con một vị Hoàng hậu tài mạo song toàn, đoan trang đắc thể!"

Triệu Thê ngáp một cái đáp: "Đa tạ Mẫu hậu."

Sau khi Ôn Thái hậu đi thượng triều, Triệu Thê ngủ một mạch đến tận trưa. Được Giang Đức Hải hầu hạ thay quần áo, cậu bực bội mắng: "Ngươi cứ nhìn chằm chằm vào đũng quần trẫm làm gì, đồ hạ lưu!"

Giang Đức Hải cười hì hì: "Là thái y dặn nô tài phải ghi chép lại giờ giấc long mạch của Hoàng thượng hùng khởi ạ..."

"Dừng lại!" Triệu Thê hung dữ: "Sau này không được nhắc đến hai chữ đó trước mặt trẫm, nếu không trẫm cắt lưỡi ngươi."

Xem ra làm bạo chúa cũng có cái lợi, ít nhất là có thể tùy tiện dọa dẫm người khác. Cậu nói tiếp: “Còn nữa, từ nay trẫm không cần cung nữ hầu hạ thân cận, đổi hết sang thái giám đi.”

Triệu Thê trước khi xuyên không còn chưa từng nắm tay con gái, nên không quen với việc đụng chạm thân mật từ người khác phái.

Giang Đức Hải đang định đi làm thì chợt nhớ ra: "Đúng rồi Hoàng thượng, Túy Thư Trai truyền tin, nói Dung công tử từ đêm qua bắt đầu hôn mê bất tỉnh. Thái y không rõ y trúng độc gì, nếu trong vòng hai ngày nữa không có giải dược, e là..."

Mí mắt Triệu Thê giật nảy: "Sao ngươi không nói sớm!"

"Hoàng thượng đâu có hỏi nô tài ạ. Với lại Dung công tử nhất quyết không chịu nói tên độc, y rõ ràng là muốn tìm cái chết mà."

Triệu Thê cố gắng nhớ lại tình tiết trong sách: "Ngươi đi nói với thái y, tên độc mà Dung Đường trúng có ba chữ, trong đó có một chữ là Tán."

Thông tin của cậu quả thực đã rút ngắn thời gian thử thuốc. Dung Đường thoát khỏi cửa tử nhưng nguyên khí đại thương, từ nay về sau sẽ trở thành một "Lâm muội muội" phiên bản nam, yếu ớt vô cùng.

Triệu Thê thở dài: "Thôi được rồi, bảo thái y tận tâm điều dưỡng cho y đi."

Giang Đức Hải nói thêm: "Hoàng thượng, Giang công tử nói y tự tay làm mấy món ăn vặt, mời Hoàng thượng qua Minh Túy Cung thưởng thức ạ."

"Giang công tử... là ai?"

"Là Giang Bảo Nhi ạ."

Triệu Thê sực nhớ ra, đây là một trong những nam sủng của nguyên chủ, kẻ chuyên làm trò để tự tìm đường chết. Cậu hờ hững bảo: "Đồ ăn vặt của Ngự thiện phòng không ngon hay sao mà trẫm phải đi ăn đồ của hắn? Không đi."

Ở trong tẩm cung làm "cá mặn" vài ngày, Triệu Thê cuối cùng cũng thích nghi được với thân phận mới. Nhân lúc trời đẹp, cậu ra Ngự Hoa Viên dạo chơi. Đang ngồi phơi nắng nhìn cá chép thì đột nhiên nghe thấy tiếng ồn ào.

Tiểu thái giám chạy đến báo: "Hoàng thượng, là Giang công tử và Dung công tử đang cãi nhau ở phía trước ạ."

"Thật á? Dung Đường trông không giống người sẽ đôi co với loại như Giang Bảo Nhi."

"Hoàng thượng anh minh, chủ yếu là Giang công tử nói, còn Dung công tử chẳng buồn hé răng."

Trẫm ngửi thấy mùi diễn sâu ở đây.

Giang Bảo Nhi vẫn đang vùng vẫy dưới nước, trông như một con chó ướt lướt thướt: "Hoàng thượng cứu Bảo Nhi với... ặc!"

Triệu Thê ghé sát người xuống hồ hỏi: "Ngươi có biết bơi không đấy?"

"Hoàng thượng... ọc ọc..."

Triệu Thê cười thầm trong bụng, phẩy tay ra hiệu cho thị vệ xuống vớt người lên. Lúc Giang Bảo Nhi được đưa lên bờ thì đã ngất xỉu. Cậu cảm thấy tám phần là hắn giả vờ nên cũng chẳng buồn vạch trần, quay sang Dung Đường: "Ngươi..."

Dung Đường lấy tay che miệng, không ngừng ho khan. Khi cơn ho dịu lại, Triệu Thê theo bản năng định tiến lên đỡ, nhưng y lùi lại nửa bước, giọng lạnh như tiền: "Đừng chạm vào ta."

Triệu Thê cứng họng: "Trẫm cũng chẳng thèm chạm vào ngươi. Trẫm là kẻ hay thù dai đấy, chuyện lần trước ngươi định hạ độc, trẫm vẫn còn nhớ rõ."

"Vừa hay, nợ mới chồng nợ cũ." Dung Đường cười tự giễu: "Hoàng thượng còn đợi cái gì nữa?"

"Nợ mới? Nợ mới đâu ra?"

Dung Đường nhìn cậu, ánh mắt đầy ẩn ý: "Ái sủng của Hoàng thượng vì ta mà rơi xuống nước, đây chẳng phải nợ mới sao?"

"Ồ, ngươi nói chuyện đó à." Triệu Thê bật cười: "Giang Bảo Nhi là cố tình nhảy xuống đấy, ngươi không nhìn ra sao? Ngươi cũng chẳng thông minh lắm nhỉ, thế quái nào lại thi đỗ Thám hoa được vậy?"

Dung Đường: "..."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc