Đọc đến trang cuối cùng của cuốn tiểu thuyết "Đại Tĩnh Vô Cương" khi đang ngồi trên taxi, tâm trạng Triệu Thê vô cùng phức tạp.
Được, sách hay, cậu chấm 9 điểm. Trừ 1 điểm là vì gã hoàng đế làm bia đỡ đạn chết thảm trong truyện lại trùng tên trùng họ với mình. Mỗi lần đọc đến đoạn "Triệu Thê" trong sách bày trò tự tìm đường chết, cậu đều phải định thần lại một lúc mới có thể đọc tiếp. Đặc biệt là khi tác giả miêu tả cảnh "Triệu Thê" bị bất lực, cậu lại có ảo giác đau buốt cả vùng kín.
Tài xế taxi là một cô nàng trẻ tuổi. Khó khăn lắm mới chở được một anh chàng đẹp trai, cô lén liếc qua gương chiếu hậu, thấy cuốn sách trên tay Triệu Thê liền hỏi: "Anh đẹp trai, anh cũng đọc Đại Tĩnh Vô Cương à?"
Triệu Thê đáp: "Vâng, đọc cũng cuốn lắm, mỗi tội mùi dầu ăn hơi nồng."
Cô tài xế nở nụ cười đầy ẩn ý: "Thế anh đọc bản gốc hay bản đã cắt gọt?"
"Tôi cũng không rõ." Triệu Thê lật bìa sách ra xem: "Hình như là bản cắt gọt. Hai bản này khác gì nhau sao?"
"Khác nhiều chứ!" Cô nàng phấn khích hẳn lên: "Bản gốc á, tình tiết yêu đương nồng cháy, cảnh nóng bỏng mắt, lại còn có cả đoạn sinh con nuôi con mà tôi mê nhất nữa! Không xem là phí cả đời!"
"Thật hay đùa vậy!" Triệu Thê ngạc nhiên: "Nhưng tôi có thấy nam chính mập mờ với cô em nào đâu."
Cô tài xế vẻ mặt cao thâm khó đoán: "Ai bảo cứ phải là em gái mới sinh được con chứ?"
"Không phải con gái thì làm sao mà sinh?"
Cô nàng ra sức ám chỉ: "Anh nghĩ đi, anh cứ ngẫm kỹ mà xem."
Triệu Thê đang định hỏi cho ra lẽ thì phía trước đột nhiên vang lên tiếng còi giục giã. Cậu ngẩng phắt đầu lên, chỉ thấy một chiếc xe tải lớn đang lao ngược chiều với tốc độ kinh hoàng, trong chớp mắt đã lù lù trước mặt. Cô tài xế lập tức đánh lái nhưng không còn kịp nữa. Một giây trước cú va chạm, trong đầu Triệu Thê chỉ hiện lên hai chữ: "Đậu mợ?!"
...
Trong bóng tối hỗn độn, bên tai Triệu Thê vang lên những âm thanh mơ hồ. Dần dần, thanh âm ấy trở nên rõ rệt - đó là giọng của một thiếu niên: "Đây là do Hoàng thượng ép ta."
Triệu Thê từ từ mở mắt, phát hiện mình đang nằm trên giường, bị một thiếu niên quần áo xộc xệch đè lên người. Thiếu niên nọ gương mặt thanh tú tuấn mỹ, khí chất thanh khiết như gió thu trăng sáng.
Triệu Thê ngẩn ngơ: "Đây là đâu? Ngươi là ai?"
Trán thiếu niên lấm tấm mồ hô mỏng, sắc mặt trắng bệch, đột nhiên nở một nụ cười nhẹ với cậu. Triệu Thê vốn chẳng tiền đồ gì, lập tức bị nụ cười ấy hớp hồn. Thiếu niên đè lên cậu, một tay thò xuống dưới gối lấy ra bình sứ xanh, ngửa đầu ngậm thứ thuốc bên trong vào miệng.
Triệu Thê chớp mắt: "Ngươi định làm gì..."
Thiếu niên bóp chặt cằm Triệu Thê, cúi người xuống, đôi môi áp sát về phía cậu. Nhận ra có biến, Triệu Thê dốc sức muốn đẩy thiếu niên ra: "Ngươi muốn làm gì! Ta cảnh cáo ngươi đừng có làm bậy nha, ta kêu lên bây giờ đấy!"
Thiếu niên chẳng hề lay chuyển, rũ mắt nhìn cậu, trầm giọng nói: "Hoàng thượng kêu cái gì, chẳng phải ngài vẫn luôn muốn có được Dung Đường sao?"
Triệu Thê lập tức tóm được trọng điểm. Dung Đường? Dung Đường trong "Đại Tĩnh Vô Cương", chính là chàng Thám hoa lang vì quá đẹp trai nên bị gã cẩu hoàng đế háo sắc giam lỏng trong cung sao? Nếu thiếu niên này là Dung Đường, vậy cậu là ai?!
Triệu Thê kinh hoàng cúi đầu, nhìn thấy mình đang mặc bộ long bào vàng rực. Hai mắt cậu tối sầm, suýt nữa thì nghẹt thở - Cậu xuyên thư rồi! Cậu xuyên thành gã cẩu hoàng đế trùng tên trùng họ, vừa háo sắc lại vừa bất lực trong sách rồi!
Triệu Thê hận không thể hộc máu: "Không, không thể đối xử với ta như thế, con bà nó chứ ta vẫn còn là trai tân mà..."
Đáng tiếc bây giờ không phải lúc để than khóc. Triệu Thê nhanh trí hồi tưởng lại cốt truyện để hiểu rõ tình cảnh hiện tại. Trong sách, tên cẩu hoàng đế vừa thấy tân khoa Thám hoa trong buổi điện thí đã đem lòng thèm khát, bất chấp quần thần phản đối mà cưỡng ép bắt người vào cung. Dung Đường vốn là con cưng của trời, chớp mắt đã biến thành nam sủng. Y vốn định chết cho xong, nhưng lại bị hoàng đế đem tính mạng của mấy trăm nhân khẩu Dung gia ra uy hiếp, đành phải sống nhục nhã.
Lần này, tên cẩu hoàng đế nổi cơn dâm dục, ôm lấy mỹ nhân đầy gai này không chịu buông tay, cứ đòi hôn cho bằng được. Dung Đường không còn đường lui, bèn lấy ra liều thuốc độc chuẩn bị từ trước, định bụng cùng hắn đồng quy vu tận. Kết quả là cả hai đều trúng độc, cũng may thái y cao tay nên mới giữ được mạng què.
Bình thường ai dám làm loạn với hoàng đế như vậy thì đã chết tám kiếp rồi. Nhưng Dung Đường lại sống được đến cuối truyện, đơn giản vì y quá đẹp, quá đúng khẩu vị của tên cẩu hoàng đế kia. Hắn không nỡ giết mà còn cung phụng y trong cung, rảnh rỗi lại chạy đến ngắm cho đỡ thèm.
"Ngươi... ngươi xuống khỏi người ta trước đã." Triệu Thê nói: "Trẫm... trẫm cam đoan sẽ không khinh bạc ngươi nữa."
Dung Đường nheo mắt: "Hoàng thượng e là hiểu lầm rồi. Hiện tại là ta muốn khinh bạc Hoàng thượng."
"Ngươi đâu có muốn khinh bạc ta, ngươi muốn cái mạng chó của ta thì có!" Triệu Thê hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh nói: "Vậy là ngươi muốn kháng chỉ sao?"
Dung Đường thong thả đáp: "Số chỉ dụ ta kháng còn ít sao?"
Triệu Thê vắt óc nhớ lại tình tiết, chợt nảy ra một kế: "Xem ra, ngươi không màng đến sống chết của mấy trăm mạng người nhà họ Dung nữa rồi?"
Sắc mặt Dung Đường hơi biến đổi. Triệu Thê thừa cơ đẩy y ra rồi lăn xuống giường. Cậu giữ khoảng cách an toàn, gào lớn: "Người đâu! Mau đến đây hộ giá!"
Mấy tên ngự tiền thị vệ đạp cửa xông vào, ai nấy đều lăm lăm thanh đao bao vây lấy Dung Đường. Sau cùng là một tên thái giám béo mầm chạy vào với vẻ hớt hải: "Hoàng thượng! Hoàng thượng có bình an không ạ?"
Triệu Thê: "Cũng tạm."
Nếu cậu đoán không lầm, tên thái giám này chính là thái giám tổng quản Giang Đức Hải. Giang Đức Hải hỏi: "Hoàng thượng, Dung công tử đây là..."
Dung Đường nhắm mắt lại, lạnh lùng nói: "Việc này là lỗi của một mình ta. Dung Đường cam chịu cái chết, chỉ xin Hoàng thượng đừng giận lây sang người nhà của ta."
Triệu Thê lòng vẫn còn run, không nhịn được đáp: "Trẫm cứ thích giận lây đấy thì sao?"
Dung Đường nhìn cậu, biểu cảm có chút quái dị.
Triệu Thê cố gắng diễn đúng thiết lập của gã cẩu hoàng đế: "Ngươi cứ liệu hồn mà ngồi yên đấy cho trẫm, ngoan ngoãn một chút. Nếu không, trẫm sẽ bắt hết đám đàn ông nhà họ Dung vào cung làm bạn với Giang Đức Hải, kể cả cha ngươi!"
Dung Đường quay mặt đi, lạnh nhạt: "Ồ."
"Hừ!" Triệu Thê hừ lạnh một tiếng: "Hồi cung!"
Giang Đức Hải lạch bạch theo sau: "Hoàng thượng, thế là xong rồi ạ?"
"Chưa xong. Dung Đường chắc là trúng độc rồi, ngươi tìm thái y qua xem cho y đi."
Giang Đức Hải khó xử: "Dung công tử đại nghịch bất đạo như vậy, chẳng lẽ Hoàng thượng định bỏ qua sao?"
Triệu Thê dừng bước: "Thế không giống phong cách của trẫm à? Dung Đường chính là cục cưng trên đầu quả tim của trẫm đấy!"
Nếu đứng ở góc độ nguyên chủ, Dung Đường đúng là đáng chết. Nhưng với tư cách độc giả, Triệu Thê cực kỳ yêu thích vị đại tài tử này. Bảo giết ngay thì cậu không nỡ, vả lại cậu cũng không biết nếu Dung Đường chết thì cốt truyện sẽ loạn đến mức nào. Thôi thì cứ để đó tính sau.
Triệu Thê trở về Ung Hoa Cung, lập tức có cung nữ tiến lên giúp cậu cởi áo. Cậu giật nảy mình: "Ngươi làm gì đấy?"
Cung nữ mặt trắng bệch, quỳ rạp xuống liên tục dập đầu: "Nô tỳ đáng chết, nô tỳ đáng chết..."
Triệu Thê thừa biết tại sao họ lại sợ mình đến thế. Nguyên chủ là kẻ tàn bạo, lại vì cái bệnh khó nói kia mà tâm lý biến thái. Cậu phẩy tay bảo: "Các ngươi lui xuống hết đi, trẫm muốn yên tĩnh một mình."
Đám cung nữ như vừa từ cõi chết trở về: "Tuân chỉ."
Sau khi đuổi cả Giang Đức Hải ra ngoài, Triệu Thê soi gương. Ừm, tuy không đẹp bằng mặt thật của cậu lúc trước nhưng cũng gọi là thanh tú, da dẻ trắng trẻo, mỗi tội hơi thấp và trông thiếu sức sống. Hì hì, với cái thân thể liệt dương này, có sức sống mới là lạ.
Cậu nằm vật ra giường rồng suy ngẫm. Nguyên chủ lên ngôi từ năm 8 tuổi, đến năm 14 tuổi mà "tiểu đệ đệ" vẫn không chịu đứng dậy. Ôn Thái hậu dù lo sốt vó, tìm đủ danh y nhưng đều vô vọng. Sau khi Thái hậu qua đời, nguyên chủ mất chỗ dựa nên bị đám nhân sĩ chính phái khởi binh tạo phản. Dung Đường chính là nhân vật then chốt lật đổ hắn, sau đó còn tra tấn hắn sống không bằng chết.
Triệu Thê càng nghĩ càng thấy đời tăm tối. Mẹ nó chứ, xuyên vào cái hạng người này, cậu thà chết quách cho xong!
Đến giờ dùng bữa, nhìn bàn thức ăn tám món một canh, Triệu Thê mới thấy an ủi đôi chút. Cậu nếm thử một miếng đồ hầm, thấy vị khá ổn liền hỏi: "Đây là thịt gì thế?"
Giang Đức Hải đáp: "Bẩm Hoàng thượng, đây là pín bò hầm nước tương ạ."
"Phụt — —" Triệu Thê phun sạch miếng đồ hầm ra ngoài: "Nước, nước đâu! Ta muốn súc miệng!"
Triệu Thê nhìn cả bàn mỹ vị mà linh tính có điềm chẳng lành: "Mấy món này là món gì, ngươi đọc tên lên nghe xem nào."
"Canh Cực Lạc, pín dê hầm táo đỏ, cật lợn chưng cách thủy..."
"Thôi thôi đủ rồi." Triệu Thê yếu ớt phẩy tay: "Trẫm biết rồi."
Triệu Thê bật dậy như lò xo: "Cái gì thế? Có thích khách à?! Hộ giá!"
Giang Đức Hải nước mắt đầm đìa, chỉ tay vào quần của Triệu Thê, run rẩy nói: "Long mạch của Hoàng thượng... nó... nó đứng dậy rồi!!!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



