Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trạm Dừng Và Thế Giới Của Niềm Tin Chương 3: Câu hỏi số hai

Cài Đặt

Chương 3: Câu hỏi số hai

Trong lớp học.

Mặc kệ những âm thanh ồn ào xung quanh chỗ ngồi, tôi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, đắm chìm trong suy nghĩ của riêng mình.

Mẹ tôi sinh ra hai người con, anh hai và tôi. Chúng tôi là hai thế hệ cách nhau 12 tuổi nhau, từ nhỏ đến lớn đều là một tay anh nuôi dạy và chỉ bảo tôi, thậm chí trong nhà tôi còn không nghe lời cha mẹ bằng nghe lời anh.

Cho đến một ngày vào năm anh tôi 19 tuổi, anh xin mẹ đi cắm trại qua đêm với bạn. Chính từ lần đó, anh tôi đi mãi không thấy về, tính đến bây giờ, một lần rời đi đã là 10 năm.

Tôi của năm 7 tuổi đến hiện tại, vẫn không ngừng suy nghĩ, không ngừng đợi chờ ngày để được gặp lại anh. Không ngừng dốc lòng tìm hiểu về sự vận hành, quy luật của thế giới, ghi chép những cuộc chia ly rồi đoàn tụ từ những người bạn; làm tất cả mọi thứ để giữ vững niềm tin rằng anh tôi cũng sẽ như bao người khác, sẽ sống lại rồi quay trở về. Nhưng cách đây 3 ngày trước, khi cuối cùng cũng được nghe tường tận đáp án về cái quy luật ấy, tôi lại không hề muốn tin tưởng chút nào.

Gia đình tôi và cả tôi đều coi anh như tính mạng, chúng tôi yêu quý anh hơn tất thảy, nếu theo quy luật thì anh phải trở về từ lâu rồi chứ, tại sao đến bây giờ vẫn không có tung tích? Rõ ràng ở thế giới này luôn có người chờ đợi anh mà…

Cứ thế, tôi đi học nhưng tâm trí lại không ở chung với thân xác, mông lung suy nghĩ mất một tuần liền.

Đầu tuần mới bắt đầu, vào tiết cuối cùng của thứ hai, thầy xuất hiện như thường lệ.

Trên bảng truyền đến tiếng gõ phấn quen thuộc, chúng tôi ai ai cũng thừa biết trên đó viết gì nên đứa thì cắm cúi nghịch bút, đứa thì vẽ vời trên tập,… lười biếng không muốn ngẩng đầu lên.

"Theo các em, khi nào thì một người lại chết đi?"

Tôi lặp lại câu hỏi, trong lòng cuồn cuộn từng đợt vô cùng khó chịu. Cách đây không lâu tôi vừa bị đả kích niềm tin một trận, bây giờ lại lọt vào màn sương mù trong quá trình tiêu hoá câu hỏi ở trên.

Chết đi sao? Có rất nhiều lý do để một người đang sống sờ sờ đột nhiên chết đi, vì con người vốn là một loài sinh vật yếu đuối mà. Tai nạn? Đột quỵ? Tuổi già? Tất cả đều có thể xảy ra, vậy rốt cuộc thầy muốn chúng tôi viết cái gì đây.

Lần đầu tiên đến trường đi học, trong sách giáo khoa chương 2 bài 1 của học sinh cũng có ghi quy luật của thế giới rằng, khi một người bị lãng quên đi thì họ sẽ chết.

À, hình như tôi vừa nhớ ra một chuyện.

Hồi đó tôi có chơi thân với một người anh họ. Mẹ của anh họ là bác ruột của tôi, dù sống chung nhà nhưng chồng bác đi làm suốt, không hay ở với gia đình, anh họ vì chuyện học mà cũng ít quan tâm đến mẹ. Tính tình nhạy cảm, nhà lại không có người tâm sự hay nói chuyện cho đỡ buồn, nhiều năm quanh quẩn trong căn nhà nhỏ như vậy, bác sinh ra căn bệnh tâm lý, thường xuyên cảm thấy không an toàn và cô đơn. Nếu không được dỗ dành và chiều chuộng, bác sẽ lên cơn đập phá đồ đạc, khóc lóc náo loạn, có lần nặng hơn còn đòi tự tử. Không may căn bệnh đang có xu hướng ngày càng nguy hiểm theo thời gian.

Mùa hè năm thứ tư anh tôi đi mất, tôi theo gia đình qua nhà anh họ chơi. Lúc đó anh họ xuống dưới bếp pha trà, để nhà tôi ngồi đợi ở phòng khách. Tôi nghe lời mẹ, lon ton đi theo tính phụ anh bưng đồ lên, nào ngờ thấy cảnh bác đang đứng bên trong nói gì đó với anh họ. Đầu tóc bù xù, hai mắt trũng sâu ngập ngụa nước, bác khóc lóc rồi chửi anh họ rất nhiều, tôi đứng một góc nghe thôi mà cũng ù hết cả tai nên chẳng nhớ được nhiều lắm. Chỉ duy nhất một câu cuối cùng khi bác ấy hét lên là in đậm vào trong não tôi.

"Nếu mày đã không cần mẹ nữa thì để mẹ chết đi cho rồi!"

Năm đó, có một lần anh tôi vô tình nói với tôi một câu thế này:

“Con người vì sợ hãi cái chết nên mới tạo ra thế giới kiểm soát được điều đó trong tay, và con người trở nên xem thường thứ mà đáng lý ra họ phải sợ nhất. Nhưng họ không biết rằng chính vì con người luôn xem thường cái chết, nên cái chết thường sẽ đến đột ngột với những người mà họ yêu thương.”

Khoảnh khắc khi nghe mẹ của anh họ dễ dàng thốt ra từ “chết đi” ấy, cộng thêm câu nói vu vơ mà tôi được nghe từ anh, tôi cho rằng cuối cùng mình đã tìm ra được chân lý cuộc đời, còn đinh ninh tin vào điều đó: khi một người không còn cần mình nữa thì mình sẽ chết đi. Chính vì suy nghĩ ấy mà tôi càng thêm củng cố niềm tin rằng anh tôi sẽ không mãi mãi biến mất. Vì rõ ràng không chỉ có tôi, mà cả gia đình và bạn bè của anh vẫn còn rất thương nhớ luôn mong anh sống lại.

Tôi giật mình thoát khỏi suy nghĩ, phát hiện dưới trang giấy trắng là một giọt nước đã thấm ướt ra mặt sau tờ giấy. Cúi đầu, tôi nhanh chóng viết ra câu trả lời, dù mãi đến sau này nhớ lại mới thấy khi đó mình ngây thơ đến chết đi được.

“Khi một người chúng ta yêu nhất không còn cần mình nữa, thì lúc đó ta sẽ chết đi.”

Hôm ấy tan học xong tôi liền chạy về nhà.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc