Sau khi chào hỏi cha mẹ, tôi không trở về phòng mà lao thẳng đến cầu thang, leo lên gác mái bên trên.
Gác mái nhà tôi là một cái nhà kho, bất cứ đồ gì đã cũ hay đã hỏng nhưng không muốn vứt bỏ đều sẽ quăng lên đây.
Tôi cầm đèn pin trong tay, cúi thấp người bước từng bước nhẹ nhàng. Lướt qua nhiều cái thùng giấy xếp gọn bên cạnh, tôi tiến đến góc trong cùng, nơi để một cái bàn học lớn.
Từ ngày anh tôi đi mất, ai ai cũng đều khuyên nhủ gia đình tôi hãy buông bỏ đi, đừng chờ đợi nữa. Cha mẹ không đành lòng, nhưng dù sao là con người thì ai cũng phải tiếp tục sống và tiến về phía trước, họ bèn dần dần xếp đồ đạc của anh để trên gác mái, một số còn lại vẫn luyến tiếc giữ nguyên trong phòng ngủ. Tính tới hôm nay đồ đạc cũng đã cất lên được kha khá.
Tôi cố nén cảm giác khó chịu trong lòng, một tay bắt đầu tìm bới đồ vật trên bàn và trong hộc bàn.
Cho đến bây giờ, cha mẹ chưa một lần nhắc đến chuyện của anh trước mặt tôi vì sợ tôi đau lòng. Dù họ có dọn đồ của anh hay lén lập một bia mộ ở đâu đó, họ cũng đều không dám nói với tôi. Vì cha mẹ tôi biết rõ tình cảm gắn bó sâu sắc giữa tôi với anh, và chính vì nhìn hai chúng tôi yêu thương nhau mà lớn lên như vậy, nên họ thừa biết tôi vẫn luôn đau lòng vì chuyện của anh tôi, và biết cả chuyện tôi chưa bao giờ ngừng tìm kiếm tung tích của anh nữa.
Trên bàn chứa đầy những đồ vật đã phủ bụi, từng cái một đều mang dấu tích của anh. Chiếc cặp sờn cũ, đồ dùng cá nhân, một đống giấy tờ đầy nét chữ của anh,… Ánh đèn chiếu sáng từng thứ một, cả lớp bụi dày đóng trên đồ vật vì bị đụng đến mà bay đầy trong không khí cũng hiện rõ. Khóe mắt tôi cay xè, cố gắng mở to mắt để xem, tìm kĩ lại những chi tiết mà có thể tôi đã bỏ qua.
Tôi biết mình luôn hi vọng rồi thất vọng, nhưng không kiềm được mà muốn đặt niềm tin một lần nữa. Không biết có phải do mình nghĩ nhiều hay không, nhưng chắc chắn thứ dẫn hành động của tôi bây giờ đến từ cuộc nói chuyện và những câu hỏi mà thầy đặt ra. Tôi nghĩ, vì mình đã vô tình biết được một nửa đáp án, nên nếu tôi vẫn còn đứng tại chỗ mà không làm gì cả, chắc chắn sẽ có lỗi với nỗ lực của bản thân bao năm qua.
“Cảm ơn anh đã luôn bảo vệ em. Lát nữa gặp lại!
Mây.”
Mây?
Tôi cố gắng lục lại trí nhớ. Trong nhóm bạn bè của anh mà tôi biết mặt, cả những người thân thiết thường xuyên qua nhà tôi chơi, dường như… không có ai tên Mây cả. Mà anh tôi chỉ toàn chơi với con trai, cả một người bạn gái còn không có, vậy người này là ai? Lời trong câu văn toát ra sự thân mật, còn được anh giữ lại tờ giấy này nữa, chắc chắn đây là một người rất đặc biệt với anh tôi.
Sau khi kiểm tra lại toàn bộ, ngoài tờ giấy nhỏ đó ra tôi không còn tìm thấy thứ gì đặc biệt khác.
Xếp gọn mọi thứ vào trong tủ, tôi cầm theo thứ đó đi xuống dưới nhà. Dù sao sau bao năm qua cuối cùng cũng có manh mối, tôi quyết định sẽ đi tìm hiểu về người tên Mây này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)