Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trạm Dừng Và Thế Giới Của Niềm Tin Chương 2: Dấu hiệu

Cài Đặt

Chương 2: Dấu hiệu

Cộp cộp. Tiếng phấn ma sát với mặt bảng, dòng chữ trắng tinh quen thuộc hiện ra giữa lớp. Đối lập với cảnh tượng lớp học chăm chỉ, bên ngoài hành lang lại vô cùng ồn ào, tiếng người người xách cặp xuống cầu thang ra về.

"Lại nữa..."

“Rõ ràng là thầy đang chiếm dụng thời gian cá nhân của tụi mình mà, ai đó nói gì đi!"

Những tiếng xì xào than vãn quen thuộc, ngày càng to dần như muốn cho người trên bục giảng nghe thấy.

Thầy buông viên phấn, thản nhiên đến ngồi xuống ghế bên cạnh.

Thời gian 30 phút, không có gì thay đổi.

Tôi không vội làm bài, đưa tay chống cằm thẫn thờ nhìn lên bảng.

Từ hôm trước, tôi đã bị cảm xúc mạnh mẽ trong ánh mắt của thầy bám dai dẳng đến tận lúc về nhà. Phiền não vì suy nghĩ mấy ngày liền mà chẳng được gì, sáng nay lên lớp tôi cũng mất tập trung. Mà có lẽ vì tâm trạng rối bời nên bây giờ khi nhìn câu hỏi trên bảng, tôi bỗng thấy nó càng ngày càng phức tạp hơn.

Chợt có một tia sáng lóe lên trong đầu tôi.

Không lẽ lý do mà thầy luôn hỏi cả lớp câu hỏi này, là vì đáp án không phải như chúng tôi luôn nghĩ?

Cầm tờ giấy trắng trên tay, tôi bước đến trước bàn giáo viên. Lúc này học sinh đã về hết, căn phòng giờ chỉ còn mỗi tôi và thầy.

Chần chừ một lúc tôi mới ấp úng cất giọng nói: "Thầy ơi..."

Thầy ngẩng đầu nhìn tôi, trong ánh mắt trong suốt nào có vẻ trống rỗng hay phức tạp như tôi thấy nữa. Bất giác tôi thấy xấu hổ vô cùng. Rõ ràng tự mình đã nghĩ quá nhiều, còn cho rằng thầy có ẩn ý gì đó.

Thấy tôi cứ đứng cúi đầu nhìn chằm chằm mũi giày, thầy vẫn im lặng ở bên cạnh chờ tôi nói tiếp.

Cuối cùng tôi cũng bình tĩnh lại, bắt đầu sắp xếp não bộ của mình. Có những suy nghĩ dù đúng hay sai, một khi đã để tâm đến thì không bao giờ có thể gạt nó ra khỏi đầu được nữa.

Tôi động viên chính mình, một lần nữa cất tiếng hỏi thầy.

"Thầy ơi, khi chết đi thì con người ta đi đâu vậy ạ? Ấy không phải, ý em là… nơi họ đến… có phải “Trạm dừng” không ạ?" Chết rồi, hình như ý của tôi không khác gì câu hỏi mà thầy đặt ra cho cả lớp lắm.

Trong lúc tôi đang bối rối, thầy bỗng đứng lên, đi qua chỗ tôi rồi đến gần khung cửa sổ. Giọng thầy nhẹ nhàng vang khắp phòng.

"Đố em, làm sao để một người chết đi rồi có thể sống trở lại?"

Câu hỏi kia chưa trả lời được thì một vấn đề mới lại xuất hiện. Đầu óc tôi rối tung lên, quên mất rằng vừa rồi thầy đã lơ đi câu hỏi của mình.

Tôi cúi đầu, nghiêm túc suy nghĩ câu hỏi mà lại không chú ý đến âm điệu cuối câu vô cùng nhẹ của thầy, dường như câu nói vừa rồi không phải dành để hỏi tôi. Quả nhiên, vài giây sau thầy đã nói tiếp:

"Nếu người chết ngay cả khi chết đi vẫn chưa một lần bỏ cuộc để mong được sống, và nếu người khao khát mong mình có thể sống tiếp vẫn đang chờ mình, thì người đó sẽ sống lại."

Tôi ngây người ra nhìn chằm chằm vào bóng lưng trước mặt mình.

“Làm sao để một người chết đi rồi có thể sống trở lại?”

"… Nếu người khao khát mong mình có thể sống tiếp vẫn đang chờ mình, thì người đó sẽ sống lại."

…Thì ra là vậy.

Thì ra mẹ của Mèo, đứa bạn hàng xóm của tôi, không phải vì mệt mỏi quá độ mà bỏ đi nghỉ mát rồi lại trở về với nó. Là vì tình yêu thương của Mèo dành cho bà quá lớn, cả niềm khao khát trở về để được sống với đứa con thơ còn ở nhà của mình, nên mẹ của nó đã sống lại, nguyên vẹn như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Thì ra là, cách nhà tôi hai căn nhà có bà cụ vẫn chưa một lần quên đứa con đi lính đã chết cách đây 5 năm của mình, nên cuối cùng vào một ngày đẹp trời nọ, chú ấy đã trở về, đứng trước cửa nhà và gọi tên bà cụ. Tất cả là bởi niềm tin mong manh mà quý giá ấy của người làm mẹ.

Nhưng nếu đáp án là như vậy, thì… tại sao?

Cũng chính khoảnh khắc tưởng chừng mớ len rối trong lòng đã được gỡ xuống, trái tim tôi lại hẫng một nhịp lạ lùng, như rơi tõm xuống đáy vực sâu.

Chỉ cần có người luôn đợi chờ là có thể trở về, nhưng tại sao 10 năm rồi mà thậm chí một dấu hiệu sống từ anh ấy cũng không có? Nếu lời nói của thầy đúng với tất cả mọi người, vậy còn khúc mắc của tôi thì sao?

Một đời người đâu có nhiều 10 năm như vậy để chờ đợi, vậy mà khi tôi đã chờ được rồi, sao mãi vẫn không thấy anh trở về?

Miệng tôi hé mở, tính cất lên một câu hỏi nữa thì thầy đã xoay người lại trở về bàn, chào tạm biệt tôi rồi cầm cặp xách đi mất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc