Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trạm Dừng Và Thế Giới Của Niềm Tin Chương 1: Câu hỏi

Cài Đặt

Chương 1: Câu hỏi

“Theo các em, sau khi chết đi người ta sẽ đến đâu?"

***

"Chậc, lại nữa sao?"

"Tất nhiên là đến "Trạm Dừng" rồi, hồi đó đã học rồi mà. Đi một chuyến rồi lại trở về, lúc nào chả thế.”

"Thầy không thể đổi câu hỏi được à?"

Tiếng lầm bầm không ngừng vang lên, khiến cả lớp học trở nên ồn ào.

Ngày nào vào cuối tiết mà có môn thầy, thầy đều sẽ ghi câu hỏi này lên bảng và bắt chúng tôi trả lời xong mới được về. Lớp tôi bất mãn đến mức đã từng cùng nhau lên gặp hiệu trưởng để giải quyết, cũng đã nói thẳng với thầy là không được chiếm thời gian cá nhân của học sinh như thế, phải cho chúng tôi về đúng giờ chứ.

Vậy mà, dù cái gì cũng đã làm rồi nhưng mọi chuyện vẫn đâu vào đấy. Chẳng hạn như hôm nay, chuông đã reo từ lâu, nhưng toàn bộ lớp tôi vẫn còn ngồi tại chỗ cắm cúi làm bài cho đề bài trên bảng.

Thật ra, một phần tất cả chúng tôi đều khó chịu là vì câu hỏi quá dễ.

Vì sao lại nói như vậy, để tôi giải thích cho mọi người nghe.

Nơi chúng tôi ở khác với thế giới bình thường, dù mọi người vẫn là con người, không có yêu quái hay sức mạnh siêu nhiên gì ở đây cả. Chúng tôi sống ở một thế giới vận hành bởi sự bất khả, một thế giới mà quy luật sống chết của tự nhiên không hề có tác dụng với người sống ở đây. Thay vào đó có một quy luật khác: người chết có thể sống lại, còn người sống có thể đột nhiên biến mất đi. Đó là bài một trong chương một sách giáo khoa của tất cả học sinh vào ngày đầu tiên đi học.

Thế nên với câu hỏi mang đầy tính triết học mà thầy đặt ra, chúng tôi đều có thể dễ dàng trả lời, thậm chí có phần chán nản. Bởi vì thực chất dù được sinh ra và nuôi dạy trong thế giới vô lý này, chúng tôi vẫn chưa thể nào hiểu hết về quy luật ấy. Rằng vì sao người ta chết đi rồi còn có thể quay trở lại? Có thật hay không khi con người sẽ không bao giờ biến mất đi mãi mãi? Một khi biến mất thì bao lâu mới quay về?

Và mỗi một lần đối diện với câu hỏi của thầy, như chúng tôi lại phải đối mặt với sự bất lực trong lòng mình, xuất phát từ những câu hỏi mà chưa một lần được người lớn giải đáp.

Nhìn thời gian đang trôi qua, tôi nhanh chóng viết xuống đáp án, cũng là câu trả lời thường viết từ ngày xuất hiện câu hỏi này.

Chứng kiến cảnh hai mẹ con Mèo đoàn tụ ôm nhau thắm thiết, tiếng khóc nấc xuyên qua tai, còn tôi đứng cách đó không xa đang được người lớn ôn tồn giải thích, khi đó tôi mới biết, thì ra “chết đi sống lại” là có thật.

Sau đó, Mèo hết bệnh, vui vẻ trở về như xưa. Tôi nhớ mãi câu mà nó nói với tôi sau nửa năm trời hai đứa mới gặp lại:

"Mẹ tớ làm việc bao năm trời để nuôi tớ, chắc “ở trên” thấy mẹ vất vả quá nên mới muốn cho mẹ nghỉ ngơi một lúc, rồi lại quay trở về nhà gặp tớ." “Ở trên” mà Mèo chỉ chắc là ông trời.

Suy nghĩ trẻ con ngây thơ trong ký ức, vậy mà lại là thứ tôi luôn vịn vào tin tưởng suốt bao lâu qua. Kể cả khi chuyện đó có xảy ra, tôi vẫn luôn nhớ lại câu chuyện ngày đó của Mèo và không ngừng nhắc nhở chính mình, mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Nên đối với câu hỏi quen thuộc của thầy, tôi thường sẽ ghi xuống một hàng chữ:

“Con người khi sống sẽ có một khoảng thời gian cần được nghỉ ngơi, đó là lúc người ta chết đi. Sau đó họ sẽ đi du lịch ở “Trạm Dừng”, khi nào đã nghỉ ngơi đủ rồi thì mới trở về.”

Viết xong, tôi cầm theo tờ giấy chứa đáp án nộp lên bàn.

Khi đi ngang qua bục giảng, tôi vô tình thấy thầy đang nhìn chằm chằm vào xấp giấy trên bàn. Ánh mắt sâu thẳm ấy khiến tôi giật mình, nếu phải diễn giải ra thành lời thì giống như thầy đang xuyên qua những con chữ mà tìm kiếm, mong đợi điều gì đó.

Tôi không hề biết rằng từ sau lần đó, ánh mắt ấy đã in hằn trong tiềm thức tôi, trở thành một dấu hiệu để tôi bước trên con đường mở ra bí mật từ quá khứ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc