Thẩm Vu đã đi, nói cách khác là nàng đã bỏ chạy.
Khi nàng thả thính trêu ghẹo làm người ta gần như mất kiểm soát rồi lại bỏ chạy thật nhanh.
Chỉ còn lại một mình Lục Vô Chiêu thẫn thờ đối mặt với hương hoa mơ hồ chưa tan tràn ngập trong thùng xe.
Bên ngoài có tiếng bước chân hoảng loạn của cô gái và cả giọng nói của tỳ nữ, Lục Vô Chiêu bỗng tỉnh táo trở lại.
Hắn vén rèm xe ra không chút do dự, nhìn ra ngoài, nhưng chỉ thấy một bóng dáng loạng choạng chạy về phía cửa phủ.
Cô gái mặc kệ những người bên cạnh mình, không thèm để ý đến lời nói của bất kỳ ai, cứ vậy mà đi về phía cửa lớn của Thẩm phủ.
A Đường vội ôm mèo con chạy theo, vừa đuổi vừa kêu “cẩn thận”, Thược Dược thì vẫn đứng yên tại chỗ, nhìn về phía xe ngựa của Lăng Vương, nàng thấy ánh mắt Lăng Vương vẫn đang nhìn theo chủ tử của mình, tâm trí suy nghĩ.
Động tĩnh vừa rồi trên xe, những người có mặt ở đó đều đã nhìn thấy rồi, đã xảy ra chuyện gì? Dường như rất dễ đoán.
Tại sao chủ tử nhà ta lại đỏ mặt tía tai chạy ra, còn Lăng Vương điện hạ lại lưu luyến không nỡ chứ?
Thược Dược suy nghĩ trong lòng, nàng hơi kinh ngạc và lo lắng.
Dù sao… đây cũng là Lăng Vương điện hạ.
Thược Dược liếc thấy ai đó đang nhìn mình, nàng nhìn sang bên cạnh thấy Mạnh Ngũ thì đang nhìn nàng đầy ẩn ý. Thược Dược là người thông minh, biết cái gì nên nói, cái gì không nên, nàng cúi chào rồi bước vào phủ.
Lục Vô Chiêu vẫn dựa vào cửa sổ, nhìn theo.
Hắn cứ nhìn như vậy, cho đến khi không thấy người đâu, nàng cũng không dám quay đầu lại nhìn hắn.
Hắn chầm chậm đưa tay lên, dùng đầu ngón tay chạm vào nơi có dấu môi đỏ mọng khiến đôi mắt hắn trở nên tăm tối hơn.
Lục Vô Chiêu cảm thấy trong lòng có chút tiếc nuối và lạc lõng.
“Chủ tử?” Mạnh Ngũ đúng lúc nói, “Chúng ta ở đây quá lâu rồi.”
Nếu dùng lại lâu quá, khó tránh người khác nhìn thấy sẽ bàn tán.
Lục Vô Chiêu hạ cửa xe xuống, lạnh nhạt dặn dò Mạnh Ngũ rời đi.
Kế hoạch ban đầu không bị xáo trộn, Lục Vô Chiêu vẫn xuất thành. Chỉ là con đường này của hắn, trái tim không còn có thể yên lặng thêm được nữa.
Mạnh Ngũ cũng ở bên cạnh với nét mặt lạnh lùng, nhưng điều hắn nghĩ tới lúc này là cảnh tượng bên ngoài Thẩm phủ ban nãy.
Hắn là nam nhân, tuy rằng không hiểu chuyện nam nữ cho lắm, nhưng… nhưng hắn dù chưa từng ăn thịt heo, nhưng đương nhiên cũng phải thấy heo chạy rồi chứ.
Dáng vẻ này của chủ tử rõ ràng là vương vấn Thẩm cô nương.
Mạnh Ngũ không chút dấu vết liếc nhìn đôi chân của Lục Vô Chiêu.
Nên nói ai là người chủ động nhào tới, thì cũng chỉ có một loại khả năng.
Chậc chậc.
Thẩm cô nương này đúng là dũng cảm, chẳng tránh khiến chủ tử bây giờ vẫn còn hồn vía trên mây. Nếu hắn bị một cô nương nhào tới, e là cũng sẽ mất ngủ đến sáng.
Nữ tử thiên hạ có hàng ngàn hàng vạn, đi đâu tìm ra một cô nương to gan, hoạt bát, lanh lợi, lại xinh đẹp như Thẩm cô nương chứ?
Mạnh Ngũ suy nghĩ, và sự tôn trọng của hắn dành cho Thẩm Vu lại càng sâu sắc hơn.
Chủ tử trước nay chưa từng mất tập trung trong lúc làm việc.
May mà trước giờ chủ tử vẫn luôn mang vẻ mặt lạnh lùng, người khác không thể nhận ra hắn đang phân tâm, chỉ nghĩ rằng hắn lại buồn bực.
Cuối cùng, các quan viên của Tam ty đã hoàn thành quá trình phức tạp, Chiêu Minh vệ hộ tống đưa thi thể về ty, còn Mạnh Ngũ đẩy Lục Vô Chiêu lên xe.
Hắn nhìn chủ tử mình ấn ấn huyệt thái dương, gương mặt mệt mỏi, đành nói: “Những chuyện tiếp theo cứ để thuộc hạ lo là được, cơ thể người chưa khoẻ hẳn, nên về phủ nghỉ ngơi.”
Khi nói ra lời này, Mạnh Ngũ biết mình đã vượt quá bổn phận, mặc dù hắn cùng với Lục Vô Chiêu lớn lên nhỏ, lúc bé là tiểu hộ vệ của Thập Nhất hoàng tử, lớn lên lại là tâm phúc mà Lục Vô Chiêu tín nhiệm nhất, nhưng chưa từng có giây phút nào thật sự giống như bạn bè, để hắn thể hiện sự quan tâm của bản thân một cách tuỳ thích. Mạnh Ngũ không thể nói chuyện thoải mái, bọn họ là chủ tớ, đây là mối quan hệ rất rõ ràng.
Trước mặt Lục Vô Chiêu, không ai có thể làm chủ thay hắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)