Buổi tối Thẩm Vu nằm trên giường nhỏ, trằn trọc mãi vẫn không sao ngủ được.
Nàng quay mặt vào trong, mùi mực thơm vương vấn trong mũi, cũng chính là mùi hương trên người Lục Vô Chiêu.
Áo khoác của Lăng Vương điện hạ vẫn còn đặt bên cạnh gối nàng.
Cũng như lần trước, chiếc áo này vốn không nên xuất hiện trong phòng của nàng, nếu bị người khác nhìn thấy không biết nên giải thích thế nào cho phải, thế nên nàng mới phải mang nó vào phòng ngủ, gấp gọn rồi đặt bên gối.
Nàng phát sốt nên phải buông màn tránh gió, vì thế nên không ai có thể nhìn thấy được bên trong giường, đương nhiên đặt cái áo ở đây là an toàn nhất.
Thẩm Vu đưa tay sờ áo khoác, sờ một hồi mới thỏa mãn thở dài, cơ thể của nàng dần dần nặng nề, ý thức cũng biến mất, không lâu sau mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Thẩm Vu không biết nhiều chuyện trong triều cho lắm, chỉ biết là có một lần ở Tư Chính điện, mấy vị quần thần xếp hàng quỳ gối cầu Lục Vô Chiêu lập Hậu.
Hoàng đế không thể không có Hoàng hậu, bọn họ đang ép Lục Vô Chiêu phải thỏa hiệp.
Giấc mơ này chính là ngày hôm ấy.
Thẩm Vu núp mình trong bức tranh nhìn nam nhân không để ý chuyện bị ép buộc này, đáp qua loa rồi đuổi đám quần thần đi, sau đó lại tiếp tục phê duyệt tấu chương, thu xếp gọn gàng những chuyện có thể giải quyết được như mọi hôm.
Một thời gian dài sau đó Thẩm Vu vẫn không phát hiện ra có gì thay đổi.
Hắn luôn không lại gần nữ nhân, ngay cả nam nhân cũng không, càng không thích lại gần người khác, không thích nói chuyện với mọi người, Thẩm Vu cũng chưa từng thấy hắn thổ lộ tình cảm với ai.
Hắn giống như… một cái xác không hồn, hoặc có thể nói là còn sống nhưng lúc nào cũng xa lánh thế giới của mọi người.
Mà lúc này ở trong mơ, dường như Thẩm Vu có thể hiểu được cảm xúc trong mắt hắn. Hắn không phải không có tình cảm, chỉ là hắn đã che giấu đi.
Cảm xúc tuyệt vọng đè nén trong lòng, giấu kỹ chưa bao giờ nói ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
