Tin tức Thẩm Vu xuất cung đã sớm truyền đến tai Thái tử và hoàng đế Gia Tông.
Hoàng đế Gia Tông không có ý kiến gì với chuyện này, Thẩm Tông Chí sắp trở lại, con gái muốn về nhà chờ đợi, đó không phải chuyện gì to tát. Nghe tin Thẩm Vu bị ốm, Lục Bồi Thừa biểu hiện thái độ rất quan tâm, hắn ta ra lệnh cho người gửi rất nhiều thuốc bổ và dược phẩm quý giá đến phủ tướng quân.
Thái tử thở phào nhẹ nhõm.
Lúc Thẩm Vu ở trong cung, hắn khó tránh khỏi việc bị phụ hoàng thúc giục đi thăm hỏi. Ban đầu hắn rất sẵn lòng, vì dù sao Thẩm Vu cũng xinh đẹp, nhưng gần đây…
Dạo này ôm được giai nhân trong lòng, đã được nếm thử mùi vị dục tiên dục tử mê hồn, từ lâu đã quên mất rằng có một vị Thái tử phi tương lai đang đợi hắn ở Tĩnh Hi cung. Vừa nghĩ đến Thẩm Vu, hắn sẽ nghĩ ngay đến dáng vẻ đau bệnh, yếu ớt đó của nàng, lập tức cụt hết cả hứng.
Thẩm Vu quả thực rất đẹp, đẹp hơn cả Sở Khinh Dao, đẹp hơn cả thú vui mới của hắn, và cũng đẹp hơn so với hầu hết những người con gái mà hắn từng gặp.
Nhưng sức khỏe quá kém, không thể nói chuyện nhiều với hắn, vừa bắt đầu nói đã ho và thở gấp, hình như trông gầy yếu hơn so với lần gặp mặt trước không ít, người như vậy gả cho hắn, chưa nói đến việc sinh hoàng tử, mà ngay cả đêm tân hôn cũng chưa chắc đã chịu đựng nổi.
Bên cạnh Lục Chi Trạch không thiếu mỹ nhân, kiểu giống như Thẩm Vu hắn cũng đã chơi chán rồi. Nếu không phải muốn lấy lòng Thẩm Đại tướng quân, hắn sẽ không dày công chăm sóc Thẩm Vu.
Dạo gần đây, mấy huynh đệ thường xuyên được phụ hoàng gọi đến Tư Chính điện, cộng thêm việc phụ hoàng luôn bất mãn với hắn, cảm giác mối nguy của Thái tử ngày càng mạnh hơn.
Khoảng ba bốn ngày tới, Thẩm Tông Chí sẽ về đến kinh đô, đợi khi ông trở lại kinh thành, hắn có thể xin ý chỉ phụ hoàng, ban hôn cho hắn và Thẩm Vu. Con gái duy nhất của Thẩm gia nhất định phải gả cho người của hoàng gia, mà nàng lại có sự giúp sức rất lớn đối với người kế vị, Lục Chi Trạch nhất định phải có được Thẩm Vu, lúc này không thể để xảy ra sai sót nữa.
“Thái tử…”
Người đẹp nằm trên giường để lộ nửa bờ vai mềm mại, cơ thể lung linh thoắt ẩn thoắt hiện, đôi mắt to tròn gợn sóng mùa thu khẽ nhìn lên, một cái nhìn quyến rũ, mê đắm lòng người.
Thái tử chợt quên mình. Hai người lăn lên giường, cùng trải qua một đêm xuân.
Mặt trời còn chưa lặn, hai người họ lại công khai làm chuyện hoang đường trong nội điện, lão thái giám tới truyền tin gần bước vào cửa, nghe thấy âm thanh mơ hồ bên trong, chỉ có thể lắc đầu rồi đi ra.
“Thái tử, nô gia có chuyện muốn thỉnh cầu.” Giọng nữ õng ẹo đến phát ngấy.
Lục Chi Trạch đang vui vẻ, tất nhiên chuyện gì cũng sẽ đồng ý, “Được.”
Cô gái khẽ cười, “Người ta còn chưa nói mà.”
“Vậy nàng nói đi.”
“Ôi…”
Lục Chi Trạch cười, nhéo mũi cô gái này, “Nha đầu thôn quê?”
Sắc mặt cô gái có chút thay đổi.
Xuất thân của nàng ta cũng không cao lắm, gia đình chỉ là một thương hộ ở huyện nhỏ chốn kinh kì. Tình cờ một lần gặp được Thái tử, nàng ta và người thân mới được một bước lên trời.
Bây giờ bám víu được vào Thái tử, gia thế của nàng ta đương nhiên cũng lên như thuyền gặp nước, nhà giàu trong trấn đều phải nịnh hót, ngay cả huyện trưởng cũng phải nhún nhường.
“Ây ya, Thái tử điện hạ, nô gia có được sự yêu thích của người, có cơ hội vào cung là nhờ ân huệ của người, cũng là may mắn của nô gia, người nhà của nô gia vẫn luôn xúc động vì điều đó, nói đây là phúc phận tu tám trăm năm mới có được, nô gia có thể thoát khỏi thân phận thương gia kia đều là nhờ ân điển của người, nhưng ta khác với nha đầu đó.”
Mặc dù hiện tại nàng ta chỉ là một cung nữ bình thường, nhưng ngày nào còn ở Đông cung, nàng ta vẫn sẽ có cơ hội chuyển mình, chỉ cần nàng ta nắm giữ được trái tim của người đàn ông này.
“Đúng thế, nàng và nàng ta khác nhau, cô và huynh trưởng của nàng cũng không giống nhau.” Sắc mặt Lục Chi Trạch đột nhiên chìm xuống, “Chân thọt thì liên quan gì? Đâu phải người thọt thì không đứng dậy được.”
Lời này của hắn tự nhiên có ý gì đó.
Cô gái này đã ở bên cạnh hắn vài ngày, đương nhiên biết hắn ta đang nghĩ đến ai, cũng biết lúc này hắn ta sẽ tiếp tục nói về chuyện này, có chút không thích hợp nên không chạm vào thứ xui xẻo nữa, nàng ta chủ động đưa người ra để lấy lòng hắn tiếp.
Vỗ về Lục Chi Trạch xong, cô gái mới tiếp tục nói: “Thái tử điện hạ, huynh trưởng thiếp thật sự rất thích nha đầu đó, nhưng nàng ta không biết tốt xấu, luôn chống cự, huynh trưởng…”
Cô gái nhìn vẻ mặt Thái tử không thay đổi gì, mới lại nói: “Huynh trưởng không cẩn thận, không khống chế tốt sức lực, nên…”
Lục Chi Trạch đã hiểu, nhướng mày nói: “Giết chết người rồi?”
Cô gái gật đầu khó xử, khẽ liếc nhìn hắn, thấy hắn không chán ghét, lên lại thêm mắm dặm muối.
To gan kéo cánh tay hắn làm nũng: “Huynh trưởng đã chăm sóc nô gia rất nhiều, từ nhỏ, có thứ gì ngon, huynh ấy đều nhường cho nô gia. Người cũng thương nô gia, giúp nô gia lần này đi, có được không?”
Lục Chi Trạch mụ mị trước nữ sắc, hơn nữa chuyện này với hắn mà nói cũng chỉ là chuyện nhỏ. “Nếu đã là nha đầu thôn quê, thì không phải chuyện gì to tát, nhà nàng đã đưa tiền chưa?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
