Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

“Trà Xanh” Mỗi Ngày Đều Ở Trong Bãi Chiến Trường Tình Ái Chương 9: Em Muốn Cùng Anh Về Nhà

Cài Đặt

Chương 9: Em Muốn Cùng Anh Về Nhà

Ôn Hựu vốn định chạy thẳng tới hỏi tin tức của Yến Triều Sinh.

Chỉ còn cách cái bàn đó vài bước chân nữa thôi, nhưng đúng lúc này, cô lại nghe thấy họ nói Yến Triều Sinh giờ này vẫn còn đang ở trong phòng thí nghiệm.

Cả người cô bỗng ngây ra.

Cô đứng chôn chân tại chỗ mà không tiến thêm bước nào nữa.

Cô cứ ngỡ một người được xây dựng theo hình tượng nam thần cao lãnh của trường như Yến Triều Sinh thì sẽ nhận được sự tôn trọng và ngưỡng mộ, không ngờ rằng sau lưng anh lại bị người ta cô lập nghiêm trọng đến thế.

Đặc biệt là tên đàn anh họ Lưu kia, trước mặt Yến Triều Sinh thì giả vờ đạo mạo nhưng thực chất anh ta chỉ là một kẻ gió chiều nào xoay chiều nấy.

Thế nhưng những kẻ xấu này lại mang đến một cái lợi.

Ôn Hựu nấp trong góc tường và âm thầm ghi âm lại toàn bộ những lời nói xấu đó. Đúng lúc cô đang sầu vì không biết làm sao để chinh phục Yến Triều Sinh thì đám người này lại mang đến cơ hội ngàn vàng.

Cô gửi đoạn ghi âm đó cho Yến Triều Sinh rồi còn thêm mắm dặm muối một phen.

Làm xong những việc này, sau khi biết Yến Triều Sinh vẫn còn ở phòng thí nghiệm, cô thấy mình không cần thiết phải ở lại đây thêm nữa.

Ôn Hựu bắt taxi quay về chỗ cũ.

Quay lại vị trí ban đầu, cô tiếp tục ngồi chờ đợi.

…….

Buổi tối.

Yến Triều Sinh có thói quen ở lại phòng thí nghiệm đến mười giờ mới rời đi.

Khác với những công tử nhà giàu từ nhỏ đã phải đấu đá sống chết với các con riêng để tranh giành gia sản.

Ham muốn vật chất của Yến Triều Sinh cực thấp và anh cũng chẳng mảy may hứng thú với việc kinh doanh công ty.

Khi bạn bè cùng lứa tuổi bắt đầu bộc lộ tài năng trên thương trường vào năm mười tám tuổi thì anh lại tự nguyện từ bỏ quyền thừa kế gia sản.

Anh công khai thoát ly khỏi nhà họ Yến.

Anh thuê nhà sống một mình bên ngoài, ngay cả chi phí học đại học cũng hoàn toàn dựa vào số tiền thưởng có được từ việc tham gia các cuộc thi.

Yến Triều Sinh nhớ ra hôm nay là sinh nhật mình.

Đó là hộp quà mà Ôn Hựu đã nhờ người trong phòng thí nghiệm gửi cho anh, nói rằng đó là quà sinh nhật.

Yến Triều Sinh đi đến bên bàn và do dự trong vài giây, nhưng đến lúc rời đi, anh vẫn mang hộp quà theo.

Anh không định chấp nhận sự theo đuổi của Ôn Hựu, thế nên đương nhiên không có lý do gì để nhận quà của cô.

Anh định tìm lúc nào đó sẽ trả lại cho đối phương.

Phòng thí nghiệm nằm ở vị trí hẻo lánh, gần sát vùng ngoại ô.

Khi anh ra ngoài thì trời đã tối từ lâu, trên đường hầu như không thấy bóng người.

Yến Triều Sinh đi bộ trên đường rồi tính toán thời gian. Năm phút nữa, cách trạm xe buýt khoảng năm trăm mét, anh vừa hay có thể kịp chuyến xe cuối cùng.

Đèn xanh bật sáng.

Trạm xe buýt nằm ở phía đối diện không xa, theo thói quen vào giờ này thì lẽ ra anh đã sớm rời đi rồi.

Nhưng hôm nay Yến Triều Sinh lại không cử động.

Anh đeo túi một bên vai rồi đứng sững tại chỗ, ánh mắt hướng về một bóng người ở phía trước.

Từ khoảng cách rất xa, anh đã có thể nhìn thấy một cô gái đang ngồi với dáng vẻ ngoan ngoãn bên cạnh chiếc ghế nghỉ công cộng ở phía chéo đối diện mặt đường.

Trước đây, anh luôn cho rằng việc Ôn Hựu nói theo đuổi anh chỉ là vì cô rảnh rỗi nên coi anh như trò tiêu khiển, thế nên từ đầu đến cuối anh chưa từng để tâm đến lời nói của cô.

Cho đến hôm nay…

Yến Triều Sinh lặng lẽ chú ý.

Nhìn bóng dáng ấy, anh bỗng nảy sinh một cảm giác không diễn tả được bằng lời.

Từ khi có ký ức đến nay, anh luôn chỉ có một mình, một mình học tập, một mình ăn cơm và một mình về nhà.

Chưa bao giờ có ai chờ đợi anh cả.

Ánh đèn vàng ấm áp dịu dàng chiếu xuống người Ôn Hựu, khiến cô như được bao phủ bởi một vầng sáng mơ màng.

Gió lạnh thổi làm tóc cô bay loạn xạ, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng hơi tái đi. Rõ ràng là cô đã buồn ngủ đến mức ngáp ngắn ngáp dài nhưng vẫn cố chống cằm lên khuỷu tay.

Đôi mắt ngái ngủ của cô thỉnh thoảng lại nhìn vào màn hình điện thoại.

Dường như cô đang chờ tin nhắn.

Yến Triều Sinh thầm nghĩ rồi mở điện thoại ra, quả nhiên một loạt tin nhắn hiện lên, tất cả đều là của Ôn Hựu.

Tin nhắn sớm nhất là từ vài giờ trước.

Ôn Hựu: [Sao anh vẫn chưa ra vậy? Người trong phòng thí nghiệm của các anh chẳng phải đã đi hết rồi sao, em thấy họ đi liên hoan rồi mà, tại sao họ không dẫn anh theo!]

Dẫn anh theo?

Cô đang bất bình thay cho anh sao?

Ngón tay đang dừng trên màn hình của Yến Triều Sinh hơi khựng lại, đôi mắt vốn luôn tĩnh lặng như mặt nước của anh hiếm khi có sự dao động.

Xem tiếp bên dưới.

Tin nhắn thứ hai là từ hai giờ trước.

Ôn Hựu: [Em đi tìm bọn họ rồi, em nghe họ nói anh vẫn còn đang ở trong phòng thí nghiệm! Em còn nghe thấy bọn họ nói xấu anh nữa! Thật quá đáng mà!]

[Sau này anh đừng tin tưởng bọn họ dễ dàng như vậy nữa, còn cả tên đàn anh họ Lưu kia nữa, anh ta chỉ đang lợi dụng anh thôi. Anh tốt như vậy, đừng để anh ta lừa gạt!]

Nhìn thấy tin nhắn này, trong lòng Yến Triều Sinh khẽ lay động.

Phía dưới còn kèm theo một đoạn ghi âm.

Ôn Hựu có vẻ thực sự rất thích anh. Mặc dù anh vốn không bận tâm đến những lời bàn tán của người khác, nhưng anh vẫn bấm mở đoạn ghi âm đó lên.

Nghe xong rồi.

Giọng nói bên trong nghe rất quen, quả thực là những người cùng nhóm thí nghiệm với anh.

Những người đó có thể nói ra những lời như vậy, Yến Triều Sinh cũng không thấy lạ lẫm gì.

Tiếp tục lướt xuống.

Tin nhắn thứ ba là từ một giờ trước.

Ôn Hựu: [Có phải anh vẫn còn đang ở trong phòng thí nghiệm nên chưa đi không? Em đã bắt taxi quay lại đây rồi! Đáng tiếc là em không vào được phòng thí nghiệm nên không thể vào tìm anh được, ôi, đói quá đi mất.]

[Yến Triều Sinh, hôm nay là sinh nhật anh mà, với tư cách là vị hôn thê của anh, em muốn chúc mừng sinh nhật rồi cùng anh đi ăn một bữa mà sao khó thế không biết? Ra ngoài ăn cơm với em đi mà, có được không anh? Em thực sự rất đói đói đói đói đói quá rồi, anh mau trả lời em đi chứ!]

Phía sau là một loạt biểu tượng cảm xúc.

Ôn Hựu: [A a a a! Điện thoại em sắp hết pin rồi, Yến Triều Sinh, rốt cuộc chừng nào anh mới ra ngoài đây! Em không có mang theo sạc dự phòng!]

Tin nhắn mới nhất cách tin nhắn vừa rồi hai mươi phút, tức là từ mười phút trước.

Ôn Hựu: [Thật sự hết điện rồi, máy sắp sập nguồn rồi. Em không ăn cơm nữa, em chỉ muốn gặp anh thôi. Cả ngày hôm nay chưa được gặp anh rồi, buồn quá, nhớ anh quá đi.]

[Yến Triều Sinh… Em muốn cùng anh về nhà.]

Chuyến xe buýt cuối cùng đã rời đi nhưng Yến Triều Sinh chẳng hề hay biết.

Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào bốn chữ "cùng anh về nhà".

Ngón tay cứng đờ giữa không trung, hồi lâu không cử động.

Nói một cách công bằng, anh thực sự ghét Ôn Hựu sao?

Mười mấy ngày qua, sự theo đuổi của Ôn Hựu dành cho anh thì anh đều nhìn thấu. Gạt bỏ những chuyện khác sang một bên thì cô đúng là vị hôn thê trên danh nghĩa của anh.

Chỉ cần đối phương không còn giống như trước đây, luôn bám theo anh như một kẻ biến thái để rình mò và giám sát mọi lúc mọi nơi nữa.

Hình như cũng không phải là không thể chấp nhận được.

Yến Triều Sinh hơi ngẩn người trước giả định đột ngột của chính mình. Thế nhưng một khi đã suy nghĩ theo hướng này, một dây cung nào đó trong lòng anh dường như bị chạm vào và trở nên lỏng lẻo.

Cảm giác đó không thể nói rõ được, có chút ngơ ngác nhưng cũng lại có chút mong đợi không tên.

Đại loại là…

Nếu bây giờ Ôn Hựu muốn theo đuổi anh, anh sẽ cân nhắc cho cô một cơ hội.

……

Bên kia đường.

Ôn Hựu đã nghĩ ra cách để chinh phục Yến Triều Sinh.

Cô vội vàng gọi hệ thống ra trước khi Yến Triều Sinh xuất hiện, lấy cớ là có cách tuyệt vời để tăng độ hảo cảm.

Hệ thống bán tín bán nghi.

Nó cùng Ôn Hựu khớp lời thoại rồi diễn tập kịch bản suốt một tiếng đồng hồ.

Ôn Hựu định bụng ngay khi Yến Triều Sinh vừa tới, cô sẽ triển khai ngay chiêu thức "anh hùng cứu mỹ nhân" kinh điển.

Yến Triều Sinh là anh hùng.

Cô là mỹ nhân.

Còn hệ thống sẽ đóng vai kẻ ác.

Ôn Hựu vỗ tay tán thưởng cho ý tưởng của mình. Từ góc chéo phía sau, cô nhận thấy Yến Triều Sinh đã đi ra và đang cúi đầu lướt điện thoại.

Cô nói với hệ thống: [Nhanh lên nhanh lên, đến lượt mày lên sân khấu rồi đấy.]

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc