Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

“Trà Xanh” Mỗi Ngày Đều Ở Trong Bãi Chiến Trường Tình Ái Chương 8: Ông Đây Lười Quản Cô

Cài Đặt

Chương 8: Ông Đây Lười Quản Cô

Sau khi gửi đoạn tin nhắn đó, Ôn Hựu lại xóa kết bạn với Trợ lý Lâm. Bùi Gián Tuyết sau này thế nào chẳng liên quan gì đến cô, giờ đây trọng tâm của cô nên đặt lên người Yến Triều Sinh mới đúng.

Thế là cô lại bắt đầu xem tivi để chờ tin nhắn của Yến Triều Sinh.

Công phu không phụ lòng người, đến mười hai giờ đêm, khi Ôn Hựu đã buồn ngủ đến mức mắt dính chặt vào nhau và suýt ngủ gục trước tivi, thì một tiếng "đinh đoong" vang lên, điện thoại báo có tin nhắn.

Yến Triều Sinh đã trả lời cô rồi.

Anh chỉ gửi lại vẻn vẹn hai chữ: [Không rảnh.]

Đây là câu trả lời cho câu hỏi liệu anh có thời gian rảnh không mà cô đã gửi từ sáng sớm.

Ôn Hựu: "..."

Ôn Hựu vẫn rất bình thản, cô tắt màn hình rồi đi ngủ. Cô tự an ủi bản thân rằng mình đã tiến bộ rồi, ít nhất lần này Yến Triều Sinh cũng đã chịu trả lời những hai chữ.

...

Cứ như vậy trôi qua thêm vài ngày, Ôn Hựu vẫn duy trì nhịp độ cũ, ngày nào cũng xuất hiện trước mặt Yến Triều Sinh để tạo sự chú ý.

Ban đầu kế hoạch của cô là đánh chắc thắng chắc, nhưng dạo gần đây cô bắt đầu cảm thấy sốt ruột.

Bởi vì độ thiện cảm của Yến Triều Sinh mãi không tăng lên, nên hệ thống bắt đầu nghi ngờ cô ham ăn biếng làm và theo dõi cô cực kỳ gắt gao.

Chuỗi ngày thảnh thơi đã kết thúc, Ôn Hựu buộc phải đẩy nhanh kế hoạch chinh phục.

Ngoại ô thành phố.

Hôm nay là sinh nhật của Yến Triều Sinh. Sau khi dò hỏi được anh đang làm thí nghiệm ở phòng nghiên cứu và phải đến sáu giờ mới kết thúc, Ôn Hựu đã chuẩn bị hành động.

Năm giờ rưỡi chiều, cô bắt taxi đến đây để chờ sẵn, dự định sẽ mời anh đi ăn tối để tăng một đợt thiện cảm.

Dưới sự giám sát của hệ thống, Ôn Hựu hừng hực khí thế đi đến nơi, nhưng kết quả là khi đi được nửa đường...

Cô bỗng nhớ ra phòng thí nghiệm yêu cầu phải quét mặt mới được vào, mà cô thì không có quyền truy cập.

Thế là Ôn Hựu lặng lẽ quay trở lại, ngồi xuống một trạm xe buýt gần đó và lấy điện thoại ra chơi game.

Hệ thống nhíu mày: [Tại sao cô không vào trong?]

Ôn Hựu mở ứng dụng game, bắt đầu chơi trò xếp hình.

[Vẫn chưa vội.]

Hệ thống: [Còn mười phút nữa là đến sáu giờ rồi.]

Ôn Hựu vẫn ung dung tự tại, cô không đời nào nói cho hệ thống biết mình thật sự là một kẻ lười biếng. Cô đã theo đuổi Yến Triều Sinh hơn mười ngày mà vẫn chưa đâu vào đâu, chắc chắn đối phương sẽ không ra giúp cô quét mặt để vào trong đâu.

Vì vậy cô nói dối: [Yến Triều Sinh bảo tôi đợi anh ấy ở cửa.]

Hệ thống: [......]

Cứ thế, một người một hệ thống cùng chờ đợi đến sáu giờ.

Những người trong phòng thí nghiệm bắt đầu lục tục đi ra.

Ôn Hựu ra vẻ không quan tâm, nhưng thực chất cô đang mòn mỏi ngóng trông. Thế nhưng dù có nhìn đến đỏ mắt, cô vẫn chẳng thấy bóng dáng Yến Triều Sinh đâu.

Hệ thống nhíu mày: [Sao Yến Triều Sinh vẫn chưa ra?]

Ôn Hựu: [Anh ấy đang bận.]

Hệ thống: [Cô gửi tin nhắn cho cậu ta đi.]

Ôn Hựu: [Mày gấp cái gì mà gấp.]

Hệ thống: [......]

Nó cảm thấy lòng tốt của mình bị Ôn Hựu coi như rác rưởi nên lạnh lùng thốt ra: [Ông đây lười quản cô.]

Hệ thống nói được làm được, dứt lời là im bặt không sủi tăm.

Ôn Hựu thở phào nhẹ nhõm. Thật ra trước khi đến, cô đã gửi hàng tá tin nhắn cho Yến Triều Sinh nhưng anh chẳng thèm trả lời lấy một câu.

Không còn sự giám sát của hệ thống, Ôn Hựu cũng không cần giữ thể diện nữa. Cô đút điện thoại vào túi, mắt chằm chằm nhìn sang phía đối diện đường để canh chừng mục tiêu.

Cô nhìn chằm chằm vào cổng, đếm từng người một đi ra, một người, hai người... rồi đến mười mấy người.

Đã đứng đợi nửa tiếng đồng hồ, người đi ra cũng đã vơi dần nhưng cô vẫn không thấy Yến Triều Sinh. Cô bắt đầu nghi ngờ liệu kẻ bán tin tức có lừa mình hay không.

Thứ Bảy người ở phòng thí nghiệm rất ít, Ôn Hựu lại đợi thêm hơn nửa giờ nữa, sau đó chỉ lưa thưa thêm vài người đi ra.

Đến gần bảy giờ tối, không còn thấy bóng dáng ai nữa, Ôn Hựu cảm thấy mình đã bị lừa và đang cân nhắc xem có nên đi về hay không.

Bỗng nhiên, cô thoáng nhìn thấy một nhóm đàn ông đang khoác vai nhau đi ra khỏi cửa phòng thí nghiệm.

Cô nhìn kỹ lại thì thấy một gương mặt quen thuộc.

Đó là một học trưởng có dáng người gầy gò, mặc đồ thường ngày và có gương mặt khá thanh tú. Anh ta họ Lưu, có mối quan hệ khá tốt với Yến Triều Sinh mà cô từng gặp khi đi dự thính.

Ánh mắt Ôn Hựu sáng lên, cô kích động vẫy tay và hét lớn: "Lưu học trưởng!"

Cô muốn hỏi anh ta xem Yến Triều Sinh hiện đang ở đâu.

"Hửm?" Người đàn ông tên Lưu Hạo đã mệt mỏi rã rời sau cả ngày làm việc. Anh ta vừa xoa bóp cánh tay nhức mỏi vừa thảo luận tiến độ thí nghiệm với người bên cạnh, đột nhiên cảm thấy hình như có ai đó đang gọi mình.

"Có phải có ai đó gọi tôi không? Giọng một cô gái đúng không?" Anh ta hỏi.

"Có hả? Hay là cậu nghe nhầm rồi?"

"Ha, cười chết mất, cậu là cái đồ độc thân từ trong trứng, làm gì có cô nào thèm gọi cậu chứ."

"Ê! Mệt chết đi được, cái chỗ này hẻo lánh quá trời. Mạ Tử không phải đã gọi xe rồi sao, đi thôi, đi ăn một bữa cho đã đi! Anh em mình đi đánh chén một trận."

"..."

Vì khoảng cách vài trăm mét, Ôn Hựu không kịp băng qua đường và cũng không chạy tới kịp. Cô chỉ đành đứng trân trối nhìn bọn họ lên xe rời đi.

Cô chạy đến vã cả mồ hôi, đứng bên lề đường chống tay vào đầu gối thở dốc. Ngay khi cô tưởng chừng đã để lỡ mất dấu vết thì một chiếc taxi vừa vặn đi tới.

Ôn Hựu mừng rỡ chặn chiếc xe lại.

"Bác tài, giúp tôi đuổi theo chiếc xe phía trước với!"

"Được thôi."

Xe chạy khoảng nửa tiếng đồng hồ.

Điểm đến là một khu phố ẩm thực nhộn nhịp nằm gần trung tâm thành phố.

Ôn Hựu xuống xe.

Đêm xuống, nơi này rất đông người, không khí ồn ào và chật chội. Mùi mồ hôi, mùi nước hoa lẫn lộn với mùi đồ nướng tạo thành một hỗn hợp khá khó ngửi.

Ôn Hựu bịt mũi đi theo nhóm người đó. Cô vô tình lạc đường, phải tìm mất mười mấy phút mới thấy họ trong một quán nhậu vỉa hè đông đúc.

...

"A! Sướng quá! Làm cái thí nghiệm chết tiệt đó khiến ông đây mệt như chó vậy! Nửa năm rồi mới được uống một trận đã đời thế này!"

Một người đàn ông lùn béo, mặt đầy nốt mụn đứng phắt dậy khỏi ghế và tu ực một hơi hết sạch chai bia. Có vẻ như anh ta đã bị dồn nén quá lâu rồi.

"Ha ha ha ha ha ha ha."

Những người cùng bàn lên tiếng trêu chọc anh ta.

"Cậu chỉ có việc thống kê số liệu thôi thì mệt cái quái gì."

"Đúng thế, ngay cả Yến Triều Sinh giờ này vẫn còn đang ở phòng thí nghiệm mà còn chưa lên tiếng kìa, ha ha ha."

"Chậc ——"

Cái tên Yến Triều Sinh vừa thốt ra, tiếng cười nói bỗng nhỏ hẳn đi.

Bầu không khí náo nhiệt lúc nãy cũng dần tan biến.

Vài người lườm nguýt kẻ vừa lỡ lời, có người còn cau mày đầy vẻ khó chịu. Người vừa nói có vẻ cũng nhận ra mình lỡ miệng nên cúi đầu im lặng.

"Chậc, mất hứng."

Một người đàn ông cao gầy lộ rõ vẻ không vui, anh ta ném xiên đồ nướng đã ăn xong xuống bàn rồi đá mạnh vào chân bàn một cái.

"Đang yên đang lành, nhắc đến cậu ta làm cái quái gì."

Có người mỉa mai hùa theo:

"Trong nhóm làm thí nghiệm thì cậu ta là kẻ tham công tiếc việc nhất. Các nhóm khác đến giờ là về, chỉ có cậu ta là lắm chuyện. Chúng ta đã làm sai cái gì chứ?"

"Chỉ vì một câu 'có thể cải tiến' của cậu ta mà làm hại anh em mình bị giáo viên hướng dẫn bắt tăng ca đến tận bây giờ, thật là xui xẻo mà."

"Đúng rồi, Lưu Hạo, tôi nhớ không lầm thì cậu với cậu ta quan hệ khá tốt mà? Hừm, cậu không lén lút sau lưng chúng tôi đi mách lẻo với cậu ta đấy chứ?"

Lưu Hạo cười gượng gạo, anh ta đẩy vai người kia một cái rồi đáp: "Không có đâu, tôi với cậu ta chỉ là quan hệ bạn học bình thường thôi."

"Thế sao tôi thấy hai người thường xuyên ngồi cùng bàn lúc lên lớp vậy?"

"Đó chẳng phải là vì thành tích của cậu ta tốt sao? Đi theo cậu ta thì mấy cái bài tập nhóm hay cơ hội thi đấu bình thường đều có thể hưởng ké được chút lợi lộc."

"Cậu đúng là cái đồ cơ hội, ha ha ha ha."

"......"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc