Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

“Trà Xanh” Mỗi Ngày Đều Ở Trong Bãi Chiến Trường Tình Ái Chương 10: Hay Là Về Nhà Với Chú Nhé?

Cài Đặt

Chương 10: Hay Là Về Nhà Với Chú Nhé?

Hệ thống thờ ơ: [Gấp cái gì.]

Ôn Hựu hỏi: [Mày sợ rồi à?]

Hệ thống cười lạnh: [... Tôi là sợ cô chưa chuẩn bị tâm lý thôi.]

Ôn Hựu: [Yên tâm đi, tôi chuẩn bị xong xuôi cả rồi, bắt đầu đi! Chỉ đợi mỗi mày thôi đấy!]

Hệ thống: [...]

Ôn Hựu thúc giục: [Nhanh lên, ra tay đi chứ! Yến Triều Sinh sắp đi tới rồi! Muộn chút nữa thì điểm thiện cảm có tăng được nữa không hả? Xảy ra vấn đề gì ngươi chịu trách nhiệm nhé?]

Hệ thống: [...]

...

Yến Triều Sinh đã lỡ mất nhịp đèn xanh vừa rồi, nên hiện tại phía trước là đèn đỏ.

Anh không vội đi qua mà cúi đầu nhìn điện thoại rồi suy nghĩ xem nên trả lời Ôn Hựu thế nào.

Đúng lúc này, từ phía xa chợt truyền đến một tiếng khóc thét hoảng loạn.

"Ông là ai!"

"Tôi không quen ông! Cút đi! Bạn trai tôi sắp ra tới nơi rồi, ông không được lại gần đây!"

Giọng nói này nghe rất quen.

Ngón tay đang đặt trên màn hình điện thoại của Yến Triều Sinh khựng lại.

Anh ngẩng đầu nhìn sang.

Anh trông thấy ở nơi cách đó vài trăm mét, một gã đàn ông trung niên hói đầu đầy dầu mỡ đang đứng dưới ánh đèn đường, hắn ta mang theo ý đồ xấu xa mà tiến lại gần Ôn Hựu.

Ôn Hựu đang đứng quay lưng về phía anh, nhưng thị lực ban đêm của Yến Triều Sinh rất tốt nên có thể thấy rõ bóng lưng cô đang run rẩy.

Hơn nửa người cô đều bị gã đàn ông hói đầu kia che khuất khiến anh không nhìn rõ biểu cảm trên mặt cô, thế nhưng chỉ cần nghe tiếng thôi cũng đủ đoán được cô đang bị dọa phát khóc.

Ánh mắt Yến Triều Sinh nheo lại đầy nguy hiểm, anh cất điện thoại vào túi rồi lập tức lao vọt tới.

...

Phía bên kia.

Ôn Hựu và Hệ thống đang kẻ tung người hứng.

Hệ thống mang theo tâm thế thấy chết không sờn mà nâng cao tông giọng, nó huýt một tiếng sáo lưu manh rồi bước nhỏ ép sát về phía Ôn Hựu.

"Mỹ nữ nhỏ, đêm hôm khuya khoắt thế này mà lại ở một mình à?"

"Ông tránh ra!"

"Cút đi! Tôi đã nói là không quen biết ông rồi mà! Ông còn qua đây là tôi báo cảnh sát đấy!"

Từ góc độ của Ôn Hựu thì không nhìn thấy Yến Triều Sinh, nhưng cô biết dù anh có lạnh nhạt với cô đến đâu thì cũng không đến mức "thấy chết mà không cứu".

Thế là kỹ năng diễn xuất của cô bùng nổ, cô vừa thong dong tự tại vừa nhắc nhở Hệ thống.

[Bước tiếp theo, cướp điện thoại của tôi.]

[Biết rồi.] Hệ thống lạnh lùng đáp.

Ôn Hựu làm bộ muốn bấm số gọi điện.

Hệ thống nhìn chuẩn thời cơ, nó chộp lấy điện thoại của Ôn Hựu rồi thẳng tay ném xuống đất.

Nó cười lạnh nói: "Báo cảnh sát cái gì chứ, hay là về nhà với chú nhé? Hửm? Chú sẽ bảo vệ cháu."

Sắc mặt Ôn Hựu trắng bệch, giọng nói run rẩy.

"Ông đừng qua đây, tôi... tôi có bạn trai rồi! Bạn trai tôi lợi hại lắm, anh ấy đang ở ngay gần đây thôi, sắp ra tới nơi rồi!"

"Bây giờ ông đi ngay thì tôi có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra."

"Bạn trai hả? Đâu cơ?"

Hệ thống đọc lời thoại một cách chết lặng, nó điều khiển tay chân rồi nghênh ngang bước tới trước hai bước.

Sau đó, nó đột ngột chộp lấy tay Ôn Hựu.

Nó nở nụ cười nham hiểm rồi nói: "Bạn trai cháu ở đâu nào? Mỹ nữ nhỏ, không phải cháu đang lừa chú đấy chứ? Sao chú chẳng thấy ai vậy nhỉ?"

Lời vừa dứt.

Hệ thống bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát, huyệt thái dương nhảy dựng lên liên hồi.

Ôn Hựu chỉ bảo nó đọc lời thoại chứ không nói sau đó phải thu dọn tàn cuộc thế nào, nhưng nó lại lờ mờ cảm thấy có gì đó không ổn.

Ngay khi nó định quay đầu lại nhìn.

Giây tiếp theo.

Một cơn đau truyền đến từ bên hông, nó chỉ kịp nhìn thấy một gương mặt nghiêng đẹp đến nghẹt thở, rồi sau đó cả người nó giống như cánh diều đứt dây.

Nó bị đá bay đi.

Rồi có một màn tiếp xúc thân mật với mặt đất.

...

Yến Triều Sinh cũng không biết bản thân mình bị làm sao nữa, có lẽ là anh điên rồi.

Hoặc có lẽ Ôn Hựu không tệ hại như anh vẫn tưởng, hay cũng có thể bởi vì đối phương là con gái độc nhất của nhà họ Ôn, nếu cô xảy ra chuyện ngay dưới mí mắt mình thì e rằng anh sẽ gặp rắc rối.

Dù sao thì dạo gần đây Ôn Hựu cứ suốt ngày gọi anh là vị hôn phu với bạn trai.

Anh nghe quen rồi, mà những người khác cũng nghe quen luôn rồi.

Ở trường học gần như ai cũng mặc định Ôn Hựu và anh có mối quan hệ mập mờ với nhau.

Vạn nhất trong phòng thí nghiệm vẫn còn người chưa ra, mà lúc đi ra lại tình cờ bắt gặp cảnh tượng này.

Thấy Ôn Hựu bị người ta dồn ép đến mức ngã vào bụi cỏ, gương mặt mờ mịt không biết phải làm sao.

Còn bản thân mình lại mặc kệ cô mà bỏ đi.

Thì không biết chừng bọn họ sẽ phỉ báng anh sau lưng như thế nào.

Đa số những người đó chắc chắn sẽ nghĩ như vậy.

Yến Triều Sinh đã tìm xong lý do chính đáng cho việc mình vội vàng chạy tới đây, thậm chí là vượt đèn đỏ và suýt chút nữa bị một tên tài xế say rượu không có mắt đâm trúng.

"Yến... Yến Triều Sinh, sao anh lại tới đây."

Ôn Hựu dùng hai tay chống đỡ phía sau, cô ngồi trên thảm cỏ và thu người lại đầy sợ hãi.

Từ khóe mắt, cô đã liếc thấy tình cảnh thê thảm của Hệ thống, thật là nhìn mà giật mình, đến cả máu mũi cũng chảy ra luôn rồi.

Yến Triều Sinh không nói gì.

Anh rũ mắt và chú ý thấy cổ chân của Ôn Hựu đã đỏ ửng lên, chắc là do lúc nãy vô tình va vào bậc đá phía sau.

Anh nửa quỳ xuống, nhìn chỗ sưng đỏ trên mắt cá chân của đối phương mà cảm thấy chướng mắt lạ thường, thế là ma xui quỷ khiến, anh đưa tay nhẹ nhàng chạm vào đó.

"Suýt ——", "Đau."

Ôn Hựu không nhịn được mà rụt chân lại, cô đau đến mức nhăn mày nhăn mặt, nước mắt cứ từng hạt một chực trào trong hốc mắt.

Hệ thống nằm dưới đất, khinh bỉ hừ lạnh: [Đồ giả tạo.]

Đầu nó còn đang chảy máu mà nó còn chẳng dám lên tiếng, vậy mà Ôn Hựu chỉ vô tình va chạm cổ chân một chút đã la oai oái kêu đau.

Ôn Hựu thản nhiên đáp lại: [Đây gọi là khổ nhục kế.]

Hệ thống cười lạnh: [Có khổ bằng tôi không?]

Vốn dĩ chẳng có chuyện gì, kết quả chỉ vì bị câu nói dối "không có mày là không xong" của Ôn Hựu lừa gạt mà nó vừa ra ngoài đã ăn đòn.

Ôn Hựu: [Mày đáng đời.]

Hệ thống: [Mẹ nó, cô ——]

Ôn Hựu và Hệ thống cứ thế đấu khẩu qua lại.

Thế nhưng trong mắt Yến Triều Sinh, Ôn Hựu đang ngồi bệt trên thảm cỏ, cô khẽ cúi đầu làm anh không nhìn rõ sắc mặt, trông cô vô cùng nhếch nhác.

Bị chịu uất ức nhưng lại sợ bị anh nhìn thấy dáng vẻ chật vật của mình nên cô mới vùi đầu xuống thật thấp, giống như một con thú nhỏ không có nơi nương tựa, chỉ có thể một mình trốn vào góc khuất để liếm láp vết thương.

Đây là lần đầu tiên Yến Triều Sinh nhìn thấy dáng vẻ này của Ôn Hựu, rõ ràng cô có thể ở trong căn nhà hào nhoáng thoải mái, vậy mà lại cố tình chạy đến vùng ngoại ô này chờ anh để rồi gặp phải chuyện như thế này.

Biểu cảm của Yến Triều Sinh không lộ rõ cảm xúc, nhưng những ai thân thiết với anh đều biết là anh đang tức giận.

Hệ thống đang cãi nhau với Ôn Hựu thì bỗng nhiên cảm thấy sau lưng có một luồng khí lạnh lẽo quen thuộc.

Nó âm thầm quay đầu lại và thấy Yến Triều Sinh đang chằm chằm nhìn mình với ánh mắt như nhìn một người chết.

Trong lòng Hệ thống hẫng một nhịp, nó rụt người về phía sau.

Nó đã quá quen thuộc với đủ loại nam chính, nhưng nó không hiểu nổi một nam chính truyện vườn trường suốt ngày ở trong phòng thí nghiệm sinh học như Yến Triều Sinh lấy đâu ra sức mạnh lớn đến vậy.

Cảm giác đau đớn trên người nó vẫn từng đợt ập đến như thủy triều dâng.

Nó không muốn bị đánh nữa, nhưng chuyện này dường như không do nó quyết định.

Nó nghe thấy Yến Triều Sinh nói: "Đứng lên."

Hệ thống không đứng lên nổi, nó cứ co quắp trên mặt đất như một con giun, đau đến mức không gào thét lên đã là tốt lắm rồi.

Nó giống như tất cả những tên lưu manh chỉ biết tỉnh ngộ khi đụng phải kẻ cứng tay, nó khóc lóc nức nở cầu xin Yến Triều Sinh.

"Không, tôi sai rồi! Anh tha cho tôi đi, cầu xin anh đó, đại nhân đại lượng tha cho tôi đi, tôi bảo đảm! Tôi không bao giờ dám nữa đâu."

Hệ thống co được dãn được, nó khóc đến tê tâm liệt phế, nhưng sự thực chứng minh điều đó chẳng có tác dụng gì.

Yến Triều Sinh đứng trên cao nhìn xuống gã đàn ông hói đầu đang nằm dưới đất kêu gào thảm thiết, anh siết chặt nắm đấm, chỉ cảm thấy tâm phiền ý loạn.

Anh một chân đá văng bàn tay đang túm lấy ống quần mình của gã ta, một tay xách cổ áo gã lôi về phía sau bụi cây.

Hệ thống gào lên: [Cứu tôi với!]

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc