Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

“Trà Xanh” Mỗi Ngày Đều Ở Trong Bãi Chiến Trường Tình Ái Chương 7: Thân Tâm Đều Mệt

Cài Đặt

Chương 7: Thân Tâm Đều Mệt

Cô kể cho anh nghe tuần này mình đã đi chơi ở đâu, gặp chuyện gì, nhìn thấy những ai, rồi lại phàn nàn về giáo viên nào đó gặp trên lớp, thậm chí còn nói muốn tìm lúc nào đó hẹn anh đi ăn cơm.

Dĩ nhiên Yến Triều Sinh hoàn toàn không đáp lại, suốt cả quãng đường anh đều coi Ôn Hựu như người lạ. Trong lúc bước đi, anh bận hồi tưởng lại xem hôm nay mình còn hạng mục công việc nào cần giải quyết mà chưa hoàn thành hay không.

Khu chung cư anh ở nằm không xa trường học, đi bộ chỉ mất khoảng hai mươi phút.

Cổng khu chung cư đã ở ngay trước mắt, anh đang chuẩn bị đi vào.

Yến Triều Sinh bỗng nghe thấy từ phía sau truyền đến một giọng nói trong trẻo đang gọi tên mình.

“Yến Triều Sinh —— Tạm biệt nhé!”

Tạm biệt?...

Yến Triều Sinh dừng bước, ánh mắt hơi trầm xuống.

Đã lâu lắm rồi không có ai nói lời tạm biệt với anh cả.

Tuy rằng anh cũng chẳng cần đến một câu chào này, nhưng Yến Triều Sinh suy nghĩ một chút, vì phép lịch sự nên cuối cùng anh vẫn không giả vờ như không nghe thấy.

Anh xoay người ngoảnh lại, thấy Ôn Hựu đang vẫy tay với mình, trông có vẻ rất ngốc nghếch.

Dưới cái nắng gắt, Ôn Hựu giống như không cảm thấy chói mắt mà cứ đứng ngây ngốc bên lề đường, chẳng hề thấy chút dáng vẻ cao quý nào của một thiên kim tiểu thư nhà họ Ôn.

Khi thấy anh nhìn sang, cô càng vui mừng đến mức gương mặt như sắp rạng rỡ hẳn lên. Cô chẳng màng đến những ánh mắt kỳ lạ và kinh ngạc của mọi người xung quanh mà hào hứng hét lớn về phía anh.

“Mong chờ ngày mai được gặp anh!”

Đúng là một kẻ ngốc.

Yến Triều Sinh nghĩ thầm, anh vẫn giữ khuôn mặt vô cảm và không nói lời tạm biệt với Ôn Hựu mà trực tiếp đi thẳng vào khu chung cư.

……

Trận đầu coi như đã giành được thắng lợi bước đầu, Ôn Hựu liền thừa thắng xông lên, triển khai cuộc theo đuổi cuồng nhiệt đối với Yến Triều Sinh.

Mỗi ngày cô đều cố gắng tạo sự hiện diện, đều đặn nhắn tin chúc buổi sáng và buổi tối không sót ngày nào. Những lúc không có tiết, cô lại mượn danh nghĩa đi học dự thính để chạy đến lớp của Yến Triều Sinh, rồi ngang nhiên ngồi ngay bên cạnh anh.

Mới đầu, Yến Triều Sinh đối với Ôn Hựu rất lạnh lùng, anh không thèm nói lấy một lời.

Nhưng Ôn Hựu vẫn kiên trì suốt một tuần, giờ đây đối phương đã bắt đầu biết nói những câu như “Yên lặng”, “Đừng ồn” hay “Ừ” rồi. Ngay cả việc nhắn tin, từ chỗ không bao giờ phản hồi, giờ đây anh cũng đã bắt đầu trả lời bằng một dấu chấm [.].

Ôn Hựu cảm thấy rất vui vẻ. Tuy tiến độ chinh phục Yến Triều Sinh có hơi chậm, nhưng so với những ngày tháng khổ cực theo đuổi Bùi Gián Tuyết kiểu chín-chín-bảy trước kia thì cuộc sống hiện tại đúng là thiên đường.

Hệ thống đột ngột lên tiếng đầy bất ngờ: [Cô đang làm gì đấy?]

Ôn Hựu cắn một miếng táo.

Cô thong thả đáp: [Chờ tin nhắn của Yến Triều Sinh.]

Hệ thống lạnh lùng: [Để tôi xem thử.]

Ôn Hựu giống như một học sinh ngoan, thành thật lấy điện thoại ra và mở giao diện trò chuyện với Yến Triều Sinh.

Tin nhắn bên trên là từ buổi sáng.

Ôn Hựu: [Hôm nay anh có rảnh không?]

Yến Triều Sinh vẫn chưa trả lời.

Tuy hệ thống có chút nghi ngờ, nhưng sau khi thấy Ôn Hựu thực sự đang nghiêm túc làm nhiệm vụ, nó cũng không nói thêm gì nữa.

Dù sao chúng cũng là tổ chức chính quy, cần phải để lại không gian riêng tư cho ký chủ. Sau khi kiểm tra định kỳ xong, hệ thống liền tự giác rời đi.

Ôn Hựu thở phào nhẹ nhõm.

Cô đang định tiếp tục xem tivi thì nghe thấy tiếng chuông “đinh đoong”, một người lạ đã gửi cho cô một tin nhắn văn bản.

[Chào Ôn tiểu thư, tôi là Trợ lý Lâm, xin hỏi hiện tại cô có thời gian không? Cô có thể thông qua yêu cầu kết bạn trên WeChat giúp tôi được không ạ? (Icon chắp tay)]

…….

Ở một phía khác.

Nơi đất khách quê người xa xôi.

Sau khi gửi xong tin nhắn, Trợ lý Lâm vô cùng lo lắng.

Tuần này, rất nhiều người trong văn phòng đã gặp họa, bị mắng chửi đã trở thành chuyện thường tình. Có người thức trắng đêm để sửa bản kế hoạch, kết quả là sáng hôm sau lúc nộp lên lại bị chỉ trích một trận tơi bời.

Trong nhóm chat của công ty, tiếng than vãn oán thán vang lên khắp nơi.

[Viết sai một lỗi chính tả thôi mà tôi bị sếp mắng suốt nửa tiếng đồng hồ.]

[Tôi vừa gặp sếp ở phòng trà, anh ta nói tôi thích uống cà phê như vậy thì thưởng cho tôi tối nay tăng ca thêm hai tiếng nữa.]

[Xin chia buồn...]

[A a a a a! Tập tin vừa mới sửa xong lại bị trả về, anh ta bảo thái độ của tôi có vấn đề, nếu còn lần sau thì cho nghỉ việc luôn.]

Phúc lợi và đãi ngộ của công ty rất tốt, mọi người liên tục nhắc tên Trợ lý Lâm trong nhóm, thậm chí còn có người nhắn tin riêng hỏi cô ấy xem Bùi Gián Tuyết rốt cuộc là bị làm sao?

Trợ lý Lâm giả vờ như không thấy.

Cô ấy tự pha cho mình một ly trà hoa cúc để thanh nhiệt giảm hỏa.

Sau đó cô ấy ngồi lại vị trí làm việc, vừa xử lý đống công việc bị Bùi Gián Tuyết mắng là đến con chó còn làm tốt hơn cô ấy, vừa kiên nhẫn chờ đợi tin nhắn của Ôn Hựu.

Cuối cùng, trời cũng không phụ lòng người.

Sau khi gửi hàng tá tin nhắn mà không nhận được phản hồi, cô ấy còn tưởng Ôn Hựu đã chặn số mình nên đã làm một chiếc sim điện thoại mới, quả nhiên đối phương đã trả lời.

Trợ lý Lâm xúc động mở điện thoại, thấy Ôn Hựu đã thông qua yêu cầu kết bạn của mình.

Ôn Hựu: [Chào cô, xin hỏi tìm tôi có việc gì không?]

Trợ lý Lâm nhanh chóng gõ chữ, cô ấy đã nghĩ sẵn nên nói gì trước khi kết bạn với Ôn Hựu, liền lập tức gửi đi.

[Ôn tiểu thư, dạo này cô có rảnh không? Cô có sẵn lòng đến thăm Bùi tổng không ạ?]

[Tôi vừa kiểm tra chuyến bay hôm nay, có một chuyến lúc một giờ chiều, cô có cần không? Nếu cần, tôi sẽ giúp cô sắp xếp lịch trình, đợi cô đến nơi, tôi sẽ liên hệ tài xế đến đón cô, cô thấy thế nào ạ? (Icon hoa hồng)]

Trợ lý Lâm nhìn chằm chằm vào khung đối thoại, cảm thấy thân tâm đều mệt mỏi. Cũng giống như các đồng nghiệp khác, gần đây cô ấy bị Bùi Gián Tuyết hành hạ không hề nhẹ.

Vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, cô ấy thiết tha hy vọng Ôn Hựu có thể tự gói ghém bản thân rồi bay tới đây để dỗ dành cho Bùi Gián Tuyết vui vẻ, từ đó cứu rỗi những kiếp trâu ngựa đang bị nhà tư bản áp bức bóc lột như họ.

Nhưng một phút sau.

Cô ấy thấy Ôn Hựu trả lời: [Không cần đâu.]

Trợ lý Lâm nhìn chằm chằm vào ba chữ đó, nghi ngờ mình đã nhìn nhầm.

[Có phải hôm nay Ôn tiểu thư bận việc gì khác nên bị trì hoãn không? Không sao đâu, ngày mai đến cũng được, vậy để tôi giúp cô sắp xếp lịch trình nhé?]

Ôn Hựu: [Ngày mai cũng không cần.]

Ngón tay Trợ lý Lâm cứng đờ: [Đã xảy ra chuyện gì sao? Có cần tôi thông báo cho Bùi tổng không?]

Ôn Hựu: [Không cần, là Bùi Gián Tuyết không muốn tôi đến.]

Tim Trợ lý Lâm thắt lại, quả nhiên là vậy, Ôn Hựu vẫn còn để tâm đến những lời nói tức giận lần trước của Bùi Gián Tuyết nên mới không chịu đến.

Trợ lý Lâm lau mồ hôi trong lòng bàn tay, bình tĩnh gõ chữ, dự định cứ dỗ dành người tới đây rồi tính sau.

[Ôn tiểu thư, thực ra nói ra có thể cô không tin, nhưng lần trước Bùi tổng chỉ đang nói đùa với cô thôi. Lúc họp ngày hôm nay, tôi đứng bên cạnh để ý thấy anh ấy cứ liên tục nhìn điện thoại, biết đâu chừng là đang đợi tin nhắn của cô đấy.]

Lương tâm Trợ lý Lâm nhói đau, sau khi gửi đi, cô ấy lo lắng chờ đợi.

Ở phía bên kia.

Khác với sự bất an của Trợ lý Lâm, Ôn Hựu khi nhìn thấy tin nhắn này thì rất thản nhiên. Cô vừa ung dung xem tivi, vừa tranh thủ gõ chữ trả lời.

[Trợ lý Lâm, cô không cần lừa tôi đâu, tính cách của Bùi Gián Tuyết tôi hiểu rõ mà. Hơn nữa, chính cô cũng nói là "biết đâu chừng", ngộ nhỡ Bùi Gián Tuyết chỉ vì cảm thấy buồn chán nên mới muốn xem điện thoại thì sao?]

[Với lại lần trước cô cũng đã cảnh báo tôi rồi, Bùi Gián Tuyết nói nếu tôi còn nhắn tin cho anh ta nữa thì anh ta sẽ xóa liên lạc luôn. Tôi biết anh ta ghét tôi, và tôi cũng đã nhận rõ vị trí của mình rồi, cho nên sau này tôi sẽ không tìm anh ta nữa.]

[Cứ như vậy đi, sau này cũng không cần liên lạc nữa đâu, tạm biệt.]

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc