Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

“Trà Xanh” Mỗi Ngày Đều Ở Trong Bãi Chiến Trường Tình Ái Chương 6: Khóc Đủ Chưa? Đứng Dậy Lau Cho Sạch Đi.

Cài Đặt

Chương 6: Khóc Đủ Chưa? Đứng Dậy Lau Cho Sạch Đi.

Nghe Ôn Hựu khóc lóc nói hết những lời này, tâm trạng Yến Triều Sinh có chút phức tạp.

Rõ ràng là đối phương đã hiểu lầm.

Nhưng cứ để cô hiểu lầm như vậy cũng tốt.

"Khóc đủ chưa?" Anh hỏi.

Giọng điệu của anh vẫn lạnh nhạt như mọi khi, nhưng lần này anh lại phá lệ đưa cho Ôn Hựu một tờ giấy.

"Khóc đủ rồi thì đứng dậy đi."

"Lau cho sạch đi."

……

"Tôi đã nói rồi, anh không cần quan tâm đến tôi đâu."

Ôn Hựu không đón lấy tờ giấy.

Có lẽ vì khóc quá lâu nên giọng cô hơi khản đặc. Cô ngẩng đầu lên với đôi mắt nhòe đi vì nước mắt, nhưng ánh nhìn lại đầy kiên định và chấp nhất khi nhìn chằm chằm vào Yến Triều Sinh.

"Tôi biết anh đang lo lắng điều gì, anh sợ tôi không hiểu chuyện rồi sẽ đi kể với bố mẹ anh."

"Thế nhưng những chuyện trước đây không phải do tôi nói, mà là do mẹ tôi. Tôi không hề biết bà ấy đã đem những lời đó kể lại cho dì Yến nghe."

"Xin lỗi anh, sau này tôi sẽ không tâm sự những chuyện này với bà ấy nữa. Tôi sẽ tự mình tiêu hóa và giữ kín trong lòng để không gây rắc rối cho anh. Sau này tôi cũng sẽ cố gắng không đeo bám anh thêm nữa."

Yến Triều Sinh hơi ngạc nhiên, ánh mắt anh nhìn Ôn Hựu trở nên có chút phức tạp.

Ôn Hựu bất lực vò mái tóc, đôi mắt đã khóc đến đỏ hoe.

"Cứ như vậy đi……"

Hàng mi dài của cô bết lại vào nhau, cơ thể run lên vì đau lòng.

"Anh đi đi, sau này đừng quan tâm đến tôi nữa, tốt nhất là cũng đừng nói chuyện với tôi luôn."

Nói xong, Ôn Hựu suy sụp cúi đầu xuống.

Những sợi tóc bết lại vì nước mắt khiến cô trông thực sự giống như một con búp bê bị bỏ rơi vậy, Yến Triều Sinh thầm nghĩ.

Dù vậy, cuối cùng anh cũng thoát được rắc rối này.

"Được thôi." Anh đáp.

Ôn Hựu không ngẩng đầu lên nhưng cơ thể khẽ run rẩy một cái.

"Đây là tự cô nói đấy nhé, tôi không hề ép cô."

Yến Triều Sinh nhìn thấy rõ mồn một rồi bình thản đáp lại.

Yến Triều Sinh rời đi.

Anh bước đến một góc khuất gần đó, tựa người vào tường rồi đứng yên lặng quan sát bóng dáng ở phía không xa.

Giờ trưa rất vắng vẻ nên hầu như không có ai đi ngang qua cửa lớp học.

Phía con đường bên kia thỉnh thoảng có vài người đùa giỡn cười nói, tạo nên sự tương phản rõ rệt với hình ảnh cô độc của Ôn Hựu.

Cuối cùng, Yến Triều Sinh quay trở lại.

"Không có." Anh nói.

Ôn Hựu ngẩng đầu nhìn người vừa rời đi đã quay lại, ngơ ngác hỏi:

"…… Cái gì không có?"

Yến Triều Sinh có chút thiếu kiên nhẫn đáp: "Tôi không có người mình thích."

……

Trên đường quay về.

Ôn Hựu thừa thắng xông lên, cô không còn trốn trong góc tối rình mò như trước mà đường hoàng đi cạnh Yến Triều Sinh.

Nhưng vì anh đi hơi nhanh nên cô theo không kịp.

"Anh đi chậm lại chút đi, Yến Triều Sinh! Đợi tôi với."

Ôn Hựu vừa chạy bộ đuổi theo vừa nắm lấy ống tay áo của anh.

"Buông ra."

Yến Triều Sinh lạnh lùng liếc nhìn bàn tay đang níu lấy mình.

Anh thầm nghĩ chắc nãy mình bị chập mạch mới thấy Ôn Hựu đáng thương rồi nói thật cho cô biết, để giờ cô được đà lấn tới và hết lần này đến lần khác chạm vào giới hạn của mình.

May mà đối phương còn biết chừng mực, vừa nghe thấy giọng anh trở nên lạnh lẽo là lập tức buông tay ra ngay.

"Anh đừng giận mà, tôi chỉ là... chỉ là muốn cùng anh về nhà thôi."

Ôn Hựu rón rén nhìn anh, cô chột dạ giấu tay ra sau lưng, đuôi mắt đỏ ửng trông hệt như một chú thỏ nhỏ.

Đã vậy còn rất biết cách giả vờ đáng thương nữa.

Cô nói: "Xin lỗi anh, thật ra lúc trước lén theo dõi anh, tôi luôn ao ước sẽ có một ngày được cùng anh sánh bước bên nhau."

"Nếu anh không thích thì tôi... tôi không đi cạnh anh nữa. Nhưng mà, tôi có thể đi theo sau anh được không……"

Nói đoạn, cô cúi gằm mặt xuống rồi buồn bã lùi lại vài bước, giữ khoảng cách với anh khoảng chừng năm mét.

Yến Triều Sinh: “…….”

Đại học Thủ đô được coi là ngôi trường hàng đầu cả nước, sinh viên trong trường không thiếu những gia đình giàu có. Lúc này trời đã gần trưa.

Phía ngoài cổng trường, Yến Triều Sinh liếc sơ qua thì thấy có không ít xe sang đang đợi đón học sinh. Tính toán thời gian thì người nhà họ Ôn chắc cũng sắp đến đón cô rồi.

Trong khi đó, Yến Triều Sinh từ khi trưởng thành đã không còn sống ở nhà họ Yến nữa.

Vì vậy, trông Ôn Hựu có vẻ rất yêu anh và đáng thương, nhưng thực chất chỉ là một kẻ ngốc không biết dùng não mà thôi.

Miệng thì nói thích anh nhưng lại chẳng hề nghĩ tới chuyện đi cùng anh ngay từ đầu vốn dĩ đã không khả thi.

Yến Triều Sinh không muốn lãng phí thời gian vào những cuộc đối thoại vô nghĩa.

Nói xong, anh buông một câu: "Không thuận đường."

Rồi xoay người bỏ đi.

Thế nhưng quai ba lô của anh lại bị ai đó túm lấy.

"Thuận đường mà!"

Yến Triều Sinh cau mày quay đầu lại, thấy Ôn Hựu đang nhìn mình không chớp mắt, tay phải thì nắm chặt lấy quai ba lô của anh.

Cô hớn hở nói:

"Thuận đường mà! Tôi không còn ở chỗ cũ nữa, tôi đã thuê một căn phòng gần trường, ngay sát vách nhà anh luôn đấy."

Đôi mắt Yến Triều Sinh khẽ nheo lại.

Hóa ra không phải ngốc mà là đã có âm mưu từ trước?

Chạm phải ánh mắt dò xét của Yến Triều Sinh và cảm nhận được áp suất không khí xung quanh anh rõ ràng đã giảm xuống.

Tim Ôn Hựu bỗng hẫng một nhịp.

Cô vốn đã nghe danh Yến Triều Sinh là người nhạy cảm và đa nghi, vì sợ công sức đổ sông đổ biển nên cô vội vàng buông quai ba lô ra rồi cuống quýt giải thích.

"Anh đừng hiểu lầm."

"Không phải ngay vách nhà anh, cũng chẳng phải hàng xóm cùng tầng đâu!"

"Tôi biết anh không thích tôi nên chỉ thuê ở khu chung cư đối diện thôi. Tôi không có ý gì khác, cũng không định tiếp tục theo dõi hay làm phiền anh đâu."

"Tôi chỉ là…… chỉ là….. muốn"

Nói đến đây, giọng cô nhỏ dần.

Dường như có điều gì đó rất khó mở lời, Ôn Hựu vô thức nắm chặt gấu áo còn đôi gò má thì dần ửng hồng.

Yến Triều Sinh lạnh lạt hỏi: "Chỉ là muốn cái gì?"

"….. Chỉ là muốn ở gần anh thêm một chút…… để có thể nhìn thấy anh mỗi ngày."

Ôn Hựu nhìn vào mắt anh rồi khẽ khàng hỏi: "Có được không?"

Yến Triều Sinh im lặng không đáp.

Anh không rõ tình cảm Ôn Hựu dành cho mình sâu đậm đến mức nào, cũng không biết sự kiên trì này sẽ kéo dài bao lâu.

Nhưng anh đoán chắc cũng chẳng được bao lâu.

Không nhận được câu trả lời, Ôn Hựu thất vọng cúi đầu xuống.

Một lúc lâu sau.

Cuối cùng cô cũng nghe thấy một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía trước.

"Tùy cô."

Yến Triều Sinh tin chắc rằng Ôn Hựu sẽ không thể gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào đến cuộc sống của mình.

Ôn Hựu đột ngột ngẩng đầu lên với vẻ mặt vui sướng khôn xiết. Cô liếc nhìn về phía bên phải của anh, cứ như thể đã thèm khát vị trí đó từ lâu lắm rồi vậy.

Cô lập tức mở miệng hỏi: "Vậy tôi có thể đi bên cạnh anh không?"

Trước ánh mắt đầy hy vọng của cô gái trẻ, gương mặt Yến Triều Sinh vẫn không lộ chút biểu cảm nào.

Anh dời mắt đi vì không muốn trả lời câu hỏi ngớ ngẩn đó của cô.

Anh phớt lờ đối phương rồi trực tiếp bước đi.

Đường phố đâu phải là tài sản riêng của anh, anh làm sao quản được cô đi phía sau hay đi bên cạnh mình chứ?

Anh cứ ngỡ với tính cách u ám và kỳ quặc của mình, Ôn Hựu sẽ lẳng lặng bám theo sau.

Thế nhưng không ngờ lần này cô lại làm ngược lại hoàn toàn khi chủ động chạy lên đi song hành cùng anh, cứ như thể mặc định rằng anh đã đồng ý vậy.

Trông cô có vẻ rất vui.

Cô đi bên tay phải anh, mồm mép tía lia như thể tám trăm năm rồi chưa được nói chuyện vậy, cứ thế nói không ngừng nghỉ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc