Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

“Trà Xanh” Mỗi Ngày Đều Ở Trong Bãi Chiến Trường Tình Ái Chương 28: Em Đói Rồi À?

Cài Đặt

Chương 28: Em Đói Rồi À?

[Vài ngày là mấy ngày?] Giọng nói của hệ thống lạnh lùng và vô tình.

Việc lần trước Ôn Hựu nửa đường cấu kết với Bùi Gián Tuyết để hãm hại mình, nó vẫn còn ghi hận đến tận bây giờ.

Lạc Huyền là nam chính của dòng truyện bệnh kiều với gia cảnh nghèo khó, vì thế cậu coi trọng thành tích học tập hơn cả mạng sống.

Nó đang nóng lòng chờ xem Ôn Hựu đặt ra câu hỏi chí mạng kia cho Lạc Huyền. Nó muốn thấy cô gặp thất bại, nhận ra tầm quan trọng của nó và rút ra bài học xương máu, để lần sau không dám tùy tiện chơi xỏ nó nữa!

[Trước kỳ thi đi.] Ôn Hựu trả lời qua loa. Cô không hề hay biết hệ thống đang âm thầm đào hố mình mà tiếp tục vùi đầu vào làm bài tập.

Những ngày này trôi qua rất nhanh.

Để tạo dựng mối quan hệ với Lạc Huyền một cách tự nhiên nhất, Ôn Hựu đã hỏi cậu rất nhiều lần và cũng gặp mặt cậu không ít.

Hỏi trực tuyến có, gặp trực tiếp cũng có. Từ những câu hỏi đơn giản cho đến phức tạp, thậm chí cả những đề bài hóc búa theo kiểu người ra đề cố tình gây khó dễ.

Vậy mà đối phương chỉ cần suy nghĩ trong hai giây là có thể đưa ra các bước giải chi tiết.

Điều này khiến Ôn Hựu cảm thấy áp lực đè nặng, cô mải mê làm bài từ mười một giờ khuya cho đến tận mười hai giờ đêm.

Hôm nay.

Sau khi ôn tập suốt cả buổi sáng, cô dọn dẹp đồ đạc rồi rời khỏi thư viện.

Theo thói quen hằng ngày, cô gửi liền một lúc ba câu hỏi cho Yến Triều Sinh: [Dạo này anh bận không? Anh ăn cơm chưa? Mình gặp nhau một lát được không?]

Chờ đợi một lúc, đúng như dự đoán, đối phương chẳng hề hồi âm.

Ôn Hựu lướt xem lịch sử trò chuyện thì nhận ra kể từ sau khi cô gửi tấm ảnh kia, hầu như lúc nào cũng chỉ có mình cô đơn thoại.

Tuy nhiên, cô cũng không quá để tâm mà tạt đại vào một quán đồ nướng gần trường vào buổi trưa.

Sau khi gọi món xong, Ôn Hựu thong thả làm nhiệm vụ thường ngày bằng cách gửi tin nhắn cho Bùi Gián Tuyết.

Kể từ lần trước anh dọa sẽ chặn nếu cô còn nhắn tin, cô lại càng "tận tâm với công việc" hơn. Thay vì nhắn ba lần mỗi ngày, cô tăng lên hẳn năm lần.

Nhưng điều kỳ lạ là.

Bùi Gián Tuyết không hề chặn cô, nhưng cũng chẳng thèm trả lời.

Lần này cũng vậy.

Đột nhiên cô nổi hứng, không hỏi anh chuyện ăn uống sáng tối nữa mà chủ động mời mọc.

[Anh Gián Tuyết ơi, hôm nay anh có rảnh không? Em đang ở gần công ty anh nè, trưa nay mình đi ăn với nhau nhé.]

Đợi một phút trôi qua, quả nhiên anh vẫn không trả lời cô.

Ôn Hựu yên tâm hẳn. Trong lúc chờ món ăn lên, cô cúi đầu nghịch điện thoại.

Vừa mới mở trò chơi xếp hình lên chơi một lát thì đồ nướng đã được dọn ra. Ông chủ rất nhiệt tình, hương vị đồ nướng cũng rất tuyệt vời.

Mấy ngày ôn thi dùng não nhiều nên cô nhanh đói, thế là một hơi ăn hết tận một trăm tệ.

Hệ thống mỉa mai: [Đúng là đầu thai thành quỷ chết đói mà.]

Ôn Hựu cười hì hì: [Dù sao cũng tốt hơn kẻ không được ăn như mày.]

Hệ thống: […….]

Khi đã ăn gần xong, lúc chuẩn bị thanh toán để rời đi thì màn hình điện thoại đột nhiên hiện lên một thông báo.

Là tin nhắn của Lạc Huyền.

Lạc Huyền: [Sắp đến kỳ thi cuối kỳ rồi, cậu ôn tập thế nào rồi?]

Khác hẳn với những ảnh đại diện là nhân vật hoạt hình, trai đẹp, ảnh tự sướng hay thú cưng đang thịnh hành hiện nay.

Ảnh đại diện của Lạc Huyền là một bức tranh phong cảnh.

Đó là một vùng biển.

Nó trông thật bình yên và bao dung, hệt như con người Lạc Huyền vậy, tính cách tốt đến mức khó tin.

Lúc này vẫn chưa đến mười hai giờ nên quán không đông khách cho lắm.

Ôn Hựu không muốn vừa đi vừa bấm điện thoại vì rất dễ gặp tai nạn, thế là cô ngồi lại chỗ cũ rồi nhắn: [Cũng tạm ổn.]

Lạc Huyền: [Có câu nào không hiểu không? Tôi rảnh cả ngày hôm nay đấy.]

Đầu ngón tay Ôn Hựu khựng lại trên khung chat một giây.

Cô đã suy nghĩ kỹ rồi, thật ra việc học phụ đạo không mang lại nhiều ý nghĩa. Bởi lẽ vấn đề lớn nhất không phải là bài khó, mà là nếu có sự tham gia của Lạc Huyền thì có khả năng cô sẽ không giành được hạng nhất.

Ôn Hựu: [Không có gì là không biết cả.]

Cậu trả lời một chữ đơn giản.

[Có.]

Nhìn thấy chữ "Có" này, mắt Ôn Hựu chợt thấy nhức nhối, cô liền xóa dòng tin [Ngày mai cậu có thời gian không?] vừa mới soạn xong đi.

Cô cứ viết rồi lại xóa trong khung chat, mãi suy nghĩ xem làm thế nào để đối phương chấp nhận yêu cầu vô lý của mình một cách hợp lý nhất. Kết quả là chưa kịp nghĩ ra từ ngữ thích hợp thì Bùi Gián Tuyết đột nhiên gọi điện tới.

Giọng điệu của anh vô cùng lạnh nhạt.

Trong lúc cô còn đang ngơ ngác, Bùi Gián Tuyết đã mỉa mai châm chọc cô một trận, sau đó dùng giọng điệu như đang ban ơn để hỏi cô đang ở đâu và xin địa chỉ.

Ôn Hựu: "?"

…….

Khoảng cách từ trường học đến công ty Bùi Gián Tuyết không xa, đi xe mất tầm hơn mười phút. Ban đầu thời gian vẫn còn khá dư dả, nhưng trưa nay đen đủi thay lại gặp đúng lúc tắc đường.

Ôn Hựu lo sốt cả ruột.

Nhà hàng cô đặt là một nhà hàng Trung Hoa được đặt trước qua mạng.

Sau khi xuống xe, cô chạy thẳng vào sảnh lớn.

Sảnh lớn được thiết kế theo không gian mở. Đang là giờ cơm trưa nên bên trong khá đông đúc.

Cô không biết Bùi Gián Tuyết đã đến hay chưa.

Vừa sốt sắng chạy vào khu vực dùng bữa và nhìn về phía trước, thoáng thấy bóng dáng quen thuộc kia, bước chân Ôn Hựu liền khựng lại. Tim cô thắt chặt, thôi xong, cô đến muộn mất rồi.

Bùi Gián Tuyết tựa như một nhân vật chính bẩm sinh với tư thái lười nhác. Chỉ cần anh ngồi đó thôi cũng đủ để thu hút ánh nhìn của biết bao nhiêu người.

Anh tựa lưng vào ghế, một tay chống cằm, hơi rũ mắt xuống. Những ngón tay với khớp xương rõ ràng cứ gõ từng nhịp lên mặt bàn. Những ai thân thiết đều biết đây là biểu hiện cho thấy anh đang mất kiên nhẫn.

Ôn Hựu không bước tới. Cô giống như bị ai đó tóm chặt lấy cổ chân, đứng chôn chân tại chỗ không dám cử động.

Cô từng nghe người ta nhắc đến rằng điều mà Bùi Gián Tuyết ghét nhất chính là phải chờ đợi. Có một đối tác từng đến muộn mười phút do tắc đường, anh chẳng nói chẳng rằng mà bỏ về luôn.

Ôn Hựu không biết anh đã đợi mình bao lâu, nhưng nhìn biểu hiện này thì chắc chắn là không hề ngắn.

Cô không muốn tự dưng lại bị mắng cho một trận nên cứ đứng đờ ra đó, vắt óc suy nghĩ xem có cái cớ nào để giải thích hợp lý cho việc mình đến muộn hay không.

Thế nhưng chưa kịp để cô tìm ra một lý do thỏa đáng thì Bùi Gián Tuyết đã tình cờ ngước mắt lên và nhìn thấy cô.

Bốn mắt nhìn nhau.

Ôn Hựu nở nụ cười gượng gạo, đành phải bấm bụng đi tới.

Quãng đường chưa đầy mười giây mà cô cảm giác như mình đã đi suốt nửa thế kỷ. Cô cúi đầu, cảm nhận được ánh mắt của Bùi Gián Tuyết vẫn luôn dán chặt lên người mình.

Ánh mắt ấy vừa lạnh lẽo lại vừa như dính lấy không rời.

Cô đi bao lâu thì anh cũng nhìn chừng nấy thời gian.

Ôn Hựu vờ như không nhận ra, dù bắp chân đang run lẩy bẩy nhưng cô vẫn phải cố giữ nụ cười tươi tắn rồi tự nhiên ngồi xuống đối diện anh.

"Anh Gián Tuyết, sao anh vẫn chưa ăn gì thế?" Ôn Hựu chột dạ hỏi.

Cô thấy thức ăn trên bàn đã được dọn lên đủ cả, nhưng Bùi Gián Tuyết thậm chí còn chưa hề đụng đũa.

"Em đói rồi à?" Bùi Gián Tuyết nhướn mày, giọng nói không chút cảm xúc.

Ôn Hựu: "......."

Cô vừa mới ăn đồ nướng xong nên đang rất no, chẳng thấy đói chút nào. Thế nhưng thấy Bùi Gián Tuyết đã chủ động đưa bậc thang cho mình mà không hề trách mắng ngay từ đầu, Ôn Hựu cảm thấy vô cùng cảm động.

Vì vậy cô khẽ gật đầu rồi thẹn thùng đáp: "Cũng hơi đói ạ."

Bùi Gián Tuyết bật cười, nhưng tiếng cười có phần lạnh lẽo.

Anh vắt chéo chân rồi nói: "Được."

"Vậy em ăn trước đi, ăn xong rồi nói sau."

Ôn Hựu: "......."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc