Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhìn ở khoảng cách gần.
Đối phương mặc một chiếc váy ngắn màu trắng, đôi mắt trong trẻo và thuần khiết như những viên đá quý tự nhiên. Đôi môi cô mang sắc hồng nhạt, mái tóc mai được vén gọn sau tai, trông vừa sạch sẽ lại vừa thanh thoát.
Cô còn xinh đẹp hơn cả trong giấc mơ của cậu.
Lạc Huyền đóng cửa từ bên ngoài.
Khi đối diện với Ôn Hựu, nụ cười của cậu không còn mang vẻ khách sáo như khi đối xử với những người khác, mà là một nụ cười rạng rỡ đầy vui mừng xuất phát từ tận đáy lòng.
“Chào cậu, bạn học này.”
Ôn Hựu từng làm rất nhiều việc tốt, thế nên cô không nhận ra Lạc Huyền chính là người mà cô đã cứu trên đường ra nước ngoài tìm Bùi Gián Tuyết vào nửa năm trước.
Cô ngẩng đầu nhìn sang, người đàn ông đang nói chuyện trông còn rất trẻ, tầm khoảng hai mươi tuổi với chiều cao xấp xỉ 1m85.
Khác với vẻ ngoài sắc sảo, cấm dục và khó gần của Bùi Gián Tuyết hay Yến Triều Sinh, ngoại hình của cậu vô cùng kinh diễm. Màu môi cậu rất nhạt, còn đôi mắt lại mang một sắc đen thuần túy.
Diện mạo ấy như sự kết hợp giữa hai thái cực mâu thuẫn nhưng lại hòa hợp đến lạ kỳ.
“Xin hỏi có phải cậu không tìm thấy phòng học không?” Lạc Huyền mỉm cười hỏi.
Những tiếng bàn tán cố ý hạ thấp giọng trong phòng học vốn không hề nhỏ.
Những gì họ nói cũng không sai.
Cậu quả thực rất thích giúp đỡ người khác, nhưng điều đó chỉ dành cho những đối tượng có giá trị. Những người trong phòng học này không giàu thì cũng quý, họ thuộc về mạng lưới quan hệ có thể kết giao trong tương lai, vì thế cậu đương nhiên phải kiên nhẫn hơn nhiều.
Còn đối với những kẻ không có giá trị, tất nhiên cậu thấy chẳng việc gì phải giao lưu. Biển số phòng đã viết rõ rành rành ở đó, trừ khi bị mù mới không nhìn thấy.
Nhưng nếu là cô muốn cậu tìm phòng học giúp...
Lạc Huyền nhìn chằm chằm Ôn Hựu, nhịp tim khẽ tăng nhanh. Cậu thầm nghĩ, bản thân sẽ không chút do dự mà đồng ý ngay lập tức.
Ôn Hựu nhìn thấy dung mạo kinh diễm này thì gần như xác định được ngay.
Cô hỏi hệ thống: [Cậu ta là Lạc Huyền sao?]
Hệ thống: [Đúng vậy.]
Lúc đầu cô vẫn còn hơi nghi ngờ, nhưng khi va phải ánh mắt tràn đầy tình ý của Lạc Huyền, vành tai Ôn Hựu bỗng đỏ bừng.
Cô có chút không chắc chắn, cúi đầu xuống và ngạc nhiên hỏi: [Cậu ta cứ thế mà yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên rồi sao?]
Hệ thống cười lạnh: [Phải, cậu ta yêu cô đến mức không thể tự dứt ra được luôn đấy.]
Ôn Hựu ngốc đến mức nó cũng muốn bật cười.
Mấy lời lừa gạt như yêu từ cái nhìn đầu tiên mà cũng tin được sao?
Trong cuốn sách 《Nụ Hôn Của Anh Còn Chí Mạng Hơn Cả Dao Phẫu Thuật》, Lạc Huyền hoàn toàn không liên quan gì đến hai chữ lương thiện hay rạng rỡ.
Hắn ta là kẻ ích kỷ và lạnh lùng đến tận xương tủy, vừa âm u lại vừa biến thái. Việc bắt hắn ta nhường lại vị trí hạng nhất chẳng khác nào cướp mồi từ miệng hổ.
Nó đang chờ đợi xem tên nam chính âm trầm, chỉ biết đến lợi ích bản thân như Lạc Huyền sẽ cho cô một vố bẽ mặt thế nào, nhưng lại thấy cậu kiên nhẫn và dịu dàng lặp lại câu hỏi vừa rồi thêm lần nữa.
Hệ thống: [...] Sao cảm thấy có gì đó sai sai.
“Không phải...”
Ôn Hựu định thần lại, theo bản năng muốn phủ nhận, nhưng vừa nghĩ đến mục đích mình đến đây, lời nói trong miệng cô liền xoay chuyển.
“Nhầm rồi, phải! Đúng là như vậy.”
Ôn Hựu nhìn thẳng vào Lạc Huyền: “Tôi quả thực có chút không biết đường, có thể phiền cậu dẫn đường giúp được không?”
Nói xong, cô lại khẽ rũ mắt, có chút khổ sở nói.
“Nhưng bây giờ vẫn chưa tan học, chắc là cậu còn có việc phải bận nhỉ. Thôi, không sao đâu, nếu không có thời gian thì tôi không làm phiền cậu nữa. Lát nữa tôi sẽ tìm người khác trên đường để hỏi sau vậy.”
“Không cần đâu.” Lúc cô định quay người đi, cổ tay phải bỗng nhiên bị ai đó nắm lấy.
“Hửm?” Ôn Hựu quay đầu lại.
Chạm phải ánh mắt nghi hoặc của cô, Lạc Huyền cảm thấy hơi tiếc nuối nhưng vẫn lịch sự buông tay ra rồi giải thích.
“Tôi không bận, tiết này là tiết tự học nên tôi vừa hay đang rảnh.”
Trong phòng học.
Tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt.
“Họ nói gì ngoài đó mà lâu thế nhỉ? Đàn em Lạc không lẽ thật sự đi dẫn đường cho người ta rồi chứ?”
“Đừng có nói gở, cậu tưởng đàn em Lạc cũng là kẻ thấy sắc quên bạn như cậu chắc?”
“Nhưng mà cậu không thấy bạn nữ kia thật sự rất xinh sao? Còn đẹp hơn cả hoa khôi lớp mình là Tiết Phỉ Nhiên nữa kìa.”
“Chết tiệt! Mẹ kiếp, mình còn mấy câu chưa biết làm đây này! Giảng viên thì không có ở đó, đàn em Lạc mà đi rồi thì mình biết hỏi ai!”
.....
Trong tiếng bàn tán của mọi người, xen lẫn một vài âm thanh khác.
“Này, Tiết đại tiểu thư! Tiết Phỉ Nhiên, sao cậu không có phản ứng gì hết vậy? Chẳng phải cậu thích Lạc Huyền sao?”
Một cô gái bên cạnh dùng khuỷu tay huých vào người cô gái đang trang điểm tinh xảo, mặc chiếc áo hai dây màu đỏ.
Cô ta nháy mắt ra hiệu: “Cậu ấy sắp đi dẫn đường cho cô gái khác, còn có thể có cơ hội ở riêng với nhau nữa, cậu không tức giận sao?”
“Không sợ họ làm chuyện gì đó sao? Thật sự không ra ngoài ngăn cản một chút à?”
Cô gái tên Tiết Phỉ Nhiên nghe thấy vậy, trong mắt lóe lên một tia hung ác.
Cô ta đặt bút xuống, ngước mắt nhìn cô gái vừa nói chuyện rồi nhếch môi: “Tại sao tôi phải tức giận?”
Cô ta vuốt ve lọn tóc bên tai, khinh miệt nói: “Cách bắt chuyện rẻ tiền như vậy thì đàn em Lạc sẽ không mắc bẫy đâu. Cậu ấy không phải là người chỉ nhìn mặt, chắc là nhìn ra cô ta có ý đồ với mình nên mới ra ngoài từ chối thôi.”
Mấy chiêu trò này cô ta đã thấy quá nhiều rồi.
“Này này! Cửa mở rồi, về rồi kìa.”
Những kẻ vừa nãy còn đang buôn chuyện lập tức im bặt, ngoài mặt ai nấy đều giả vờ chăm chú làm bài.
Nhưng thực chất, họ đều đang lén lút liếc nhìn lên bục giảng.
Tiết Phỉ Nhiên ngẩng đầu, khóe môi nở nụ cười tự tin.
Cô ta thấy Lạc Huyền đi về chỗ ngồi trên bục giảng, thu dọn đồ đạc rồi khoác ba lô lên một bên vai.
Sau đó...
Khoan đã.
Cậu đóng cửa rồi đi luôn sao???
......
Lạc Huyền nói là vào phòng học lấy chút đồ, nhưng Ôn Hựu lại thấy cậu mang cả ba lô ra ngoài, trông có vẻ như không định quay lại nữa.
Ôn Hựu: “...” Đây có tính là trốn học không nhỉ? Tự dưng cô thấy có chút tội lỗi như thể đang dẫn dắt một học sinh ngoan đi vào con đường lầm lạc vậy.
“Lát nữa cậu có việc phải đi sao?” Cô ngẩng đầu, áy náy hỏi.
Lạc Huyền khẽ gật đầu.
Ôn Hựu thở phào nhẹ nhõm.
“Để tôi đeo hộ cậu nhé?” Lạc Huyền rất mong chờ cơ hội được ở riêng với đối phương, cậu nhìn chiếc ba lô nhỏ ngoan ngoãn đeo trên lưng Ôn Hựu rồi ân cần hỏi.
“Không cần, không cần đâu!” Ôn Hựu vẻ mặt gượng gạo, lùi lại hai bước.
“Chúng ta vẫn nên đến phòng học trước đi.”
Bàn tay đang đưa ra một nửa của Lạc Huyền đành thu lại.
Độ cong nơi khóe môi cậu cứng đờ trong giây lát, hàng mi rủ xuống mang theo một tia âm u.
Nhưng khi ngước mắt lên lần nữa.
“Được.”
Cậu lại nở nụ cười ấm áp và chu đáo như cũ.
Ôn Hựu chỉ tùy tiện nói tên một phòng học, trong quá trình dẫn đường, Lạc Huyền tỏ ra rất thân thiện. Cậu hỏi tên cô, hỏi cô học chuyên ngành gì.
Sau khi biết cả hai học cùng chuyên ngành và cùng khóa, cậu còn chủ động kết bạn WeChat, nói rằng thành tích của mình khá tốt, nếu có vấn đề gì không hiểu thì cô cứ việc hỏi cậu bất cứ lúc nào.
Lạc Huyền đưa Ôn Hựu đến tận cửa rồi mới rời đi.
Ôn Hựu vẫy tay chào tạm biệt, Lạc Huyền cũng mỉm cười vẫy tay đáp lại.
Hệ thống chứng kiến toàn bộ sự việc thì nhíu mày nói: [Cậu ta đi rồi.]
Ôn Hựu: [Ừm, tôi thấy rồi.]
Hệ thống lạnh lùng: [Cô định bao giờ mới hỏi cậu ta?]
Sau khi bình tĩnh lại từ sự ngạc nhiên ban đầu, nó đương nhiên không cho rằng Lạc Huyền sẽ thích Ôn Hựu, đa phần là diễn kịch thôi. Dù sao thì cậu cũng đã quen đeo mặt nạ để diễn vai người tốt rồi.
Trong phòng học không có mấy người, chỉ lác đác vài người đang tự học.
Ôn Hựu bước vào đặt ba lô xuống, tâm trạng cô khá tốt nên kiên nhẫn trả lời câu hỏi vừa rồi của hệ thống.
[Gấp gáp quá làm gì, cứ để vài ngày nữa rồi tính sau đi.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










