Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Món ăn trên bàn sắc hương vị đều đủ cả, Ôn Hựu dù không muốn ăn nữa nhưng vẫn cầm đũa lên rồi ăn thêm vài miếng, bụng cô căng đến mức khó chịu.
Thấy Bùi Gián Tuyết đang ngồi đối diện xem điện thoại, cô thầm đặt đũa xuống. Vừa lúc mười một giờ rưỡi cô đã ăn rất nhiều, lại toàn là đồ dầu mỡ nên giờ cô có chút buồn nôn, chẳng thể nuốt trôi thêm chút nào.
Ôn Hựu tự rót cho mình một ly trà.
Cô muốn uống một ngụm để giải ngấy, nhưng khi vừa đưa lên chạm vào vành môi thì Bùi Gián Tuyết đột ngột đặt điện thoại xuống rồi đứng dậy.
Dưới ánh mắt đầy thắc mắc của Ôn Hựu, anh cầm lấy chiếc cốc từ tay cô.
Ôn Hựu: "?"
"Không phải em đang đói sao, uống nước làm gì, nước đâu có giúp no bụng được."
Anh ngồi xuống, đặt chiếc cốc về phía mình rồi liếc nhìn mấy món ăn trên bàn, sau đó tùy ý cầm lấy thực đơn để bên cạnh.
Anh bình thản hỏi: "Mấy món này đủ ăn không? Nếu không đủ thì tôi gọi thêm cho em hai món nữa nhé?"
Ôn Hựu trợn tròn mắt.
Thấy Bùi Gián Tuyết cúi đầu lật thực đơn và thật sự có ý định gọi thêm món, cô vội vàng lên tiếng ngăn cản.
"Không, không cần đâu, mấy món này đủ rồi ạ." Ôn Hựu cuống quít xua tay.
"Đủ rồi sao?"
Bùi Gián Tuyết ném thực đơn lên bàn, anh nhướng mày rồi cười hỏi: "Mới có bấy nhiêu món mà đã đủ rồi à?"
Trên người cô toàn là mùi đồ nướng mà còn dám lừa anh ra ngoài, coi anh như kẻ ngốc để dắt mũi.
Trong mắt Bùi Gián Tuyết, Ôn Hựu chính là đang thiếu sự dạy dỗ.
Ôn Hựu: "…."
Đối diện với ánh mắt lạnh lùng của đối phương, dù phản ứng có chậm chạp đến đâu thì cô cũng nhận ra có điều không ổn rồi.
"Anh Gián Tuyết, em sai rồi." Nhờ vào kinh nghiệm tích lũy trước đó, Ôn Hựu nhận lỗi vô cùng dứt khoát.
Cô ngẩng mặt lên, đôi mắt thoáng hiện vẻ ấm ức rồi nhìn Bùi Gián Tuyết, nhỏ giọng xin lỗi.
"Xin lỗi anh, em không nên lừa anh."
Bùi Gián Tuyết ngước mắt: "Em lừa tôi chuyện gì?"
"Em ăn cơm rồi ạ."
"Còn gì nữa không."
……
Phía bên kia nhà hàng.
Tiết Phỉ Nhiên siết chặt nắm tay, cô ta nhìn chằm chằm vào bóng dáng mặc váy trắng ngồi ở phía chéo trước mặt, khóe môi khẽ nở một nụ cười lạnh lùng.
Cô ta không ngờ đi ăn một bữa mà lại có thể bắt gặp người đã quyến rũ Lạc Huyền ở cửa phòng học lần trước.
"Phỉ Nhiên, sao thế? Cậu nhìn gì mà chăm chú vậy?" Cô gái ngồi đối diện vẫy vẫy tay trước mặt cô ta.
Tiết Phỉ Nhiên nhíu mày rồi thu hồi ánh mắt, nhìn sang cô bạn đối diện.
Cô ta tựa lưng vào ghế, có chút thiếu kiên nhẫn hỏi: "Cậu ăn cũng gần xong rồi phải không?"
"Ơ, chuyện này là sao?" Cô gái kia lộ vẻ ngượng ngùng.
"Nhưng mấy món này chỉ mới vừa bưng lên mà?"
Thế nhưng khi nhìn thấy sự khó chịu không hề che giấu trong mắt Tiết Phỉ Nhiên, cô ấy lập tức ngậm miệng, cúi đầu rồi tự giác thu dọn đồ đạc.
Sau khi cô bạn rời đi, Tiết Phỉ Nhiên ngồi xích vào phía trong, cầm lấy điện thoại đặt trên bàn rồi chống khuỷu tay lên mặt bàn, hướng về phía chéo trước mặt để tìm góc chụp đẹp.
Cô ta cố ý chọn những góc chụp gây hiểu lầm rồi chụp liên tiếp mấy tấm ảnh.
Sau đó, cô ta mở danh bạ điện thoại.
Tìm đến người có ghi chú là Đàn em Lạc rồi gửi ảnh sang dưới danh nghĩa ẩn danh.
……
Phòng tự học.
Tâm trạng của Lạc Huyền đang bồn chồn chưa từng thấy.
Trên tờ giấy nháp viết đầy các bước tính toán, vì thiếu một con số ở câu cuối cùng dẫn đến sai lầm toàn bộ, thế nhưng biểu cảm của cậu vẫn không hề thay đổi.
Chỉ duy nhất có khung cửa sổ trò chuyện kia là khác biệt.
Đầu ngón tay Lạc Huyền khựng lại, ánh mắt cậu dán chặt vào điện thoại. Kể từ khi cậu gửi chữ [Có] kia, cậu đã đợi suốt một giờ đồng hồ mà vẫn chưa nhận được hồi âm của Ôn Hựu.
Cậu không biết mình đã sai ở khâu nào, lực tay cầm bút máy ấn xuống giấy cũng nặng nề hơn.
Mực đỏ loang lổ trên tờ giấy nháp trắng tinh, ánh mắt Lạc Huyền thoáng hiện vẻ u ám, liệu câu nói đó có quá tự phụ hay không?
Sớm biết vậy cậu nên nói là [Không].
Cậu đặt bút lên bàn rồi cầm điện thoại lên, mở khung đối thoại với Ôn Hựu định giải thích.
Thế nhưng màn hình điện thoại bỗng hiện lên một thông báo tin nhắn mới.
Đôi mắt Lạc Huyền khẽ nheo lại.
Tin nhắn được gửi từ một số ảo, không có văn bản mà chỉ có vài tấm ảnh.
Cậu nhấn vào xem ảnh thì thấy trong đó chính là đối tượng mà mình hằng mong nhớ.
Ngón tay cậu khựng lại, nhất thời thẩn người ra.
Thiếu nữ mặc chiếc váy màu trắng trăng, gương mặt tinh xảo nhưng đôi lông mày lại khẽ nhíu lại. Cô ngước mắt nhìn người đối diện với vẻ sinh động và hoạt bát, hoàn toàn khác hẳn với sự khách sáo lễ phép khi đứng trước mặt cậu.
Lòng không khỏi cảm thấy hụt hẫng, Lạc Huyền nén lại sự buồn bực trong lòng, sự thôi thúc mãnh liệt khiến cậu lướt xem những tấm ảnh tiếp theo.
Sau đó cậu nhìn thấy trong ảnh, môi Ôn Hựu mấp máy, đôi mắt mở to tròn xoe, trông giống như đang phàn nàn hay làm nũng vậy….
Mà người ngồi đối diện cô, dựa vào bàn tay lộ ra trong ảnh thì có thể nhận thấy rõ ràng đó là một người đàn ông.
Đàn ông…
Họ đang cùng nhau đi ăn cơm.
Nhìn thấy cảnh này, ánh mắt Lạc Huyền trở nên lạnh lẽo, cậu vô thức siết chặt điện thoại, trong lòng bùng lên một ngọn lửa vô danh.
Cho nên việc cô không trả lời tin nhắn của cậu là vì đang bận đi ăn với người đó sao?
Cô và người đàn ông đó có quan hệ gì?
Liệu có phải là bạn trai không?
Nếu đó là sự thật.
Thì cậu phải làm sao đây…
Ánh mắt Lạc Huyền tối sầm lại, lồng ngực dâng lên một nỗi chua xót. Có lẽ vì cậu siết điện thoại quá mạnh nên các khớp xương ở đầu ngón tay đều trắng bệch ra.
Cậu dường như chẳng có tư cách gì cả…
"Đàn em Lạc, cậu… cậu sao thế, có chuyện gì xảy ra sao mà sắc mặt đáng sợ vậy?"
Cậu thu lại cảm xúc rồi vơ lấy ba lô.
"Đột nhiên tôi nhớ ra có việc gấp, tôi đi trước đây."
…….
Trong nhà hàng.
Bùi Gián Tuyết ngồi trên ghế, sau khi nghe Ôn Hựu ngoan ngoãn xin lỗi thì sắc mặt anh không còn lạnh lùng như lúc nãy nữa.
Đối phương rất có thủ đoạn.
Chiêu trò lạt mềm buộc chặt được cô chơi rất thấu đáo.
Từ trường học vượt qua tắc đường để chạy đến đây, dù đã ăn no căng bụng nhưng vẫn phải đi ăn cùng anh, rồi lại nói xa nói gần để nhắc nhở anh rằng: Cô đã yêu anh đến mức này rồi, rốt cuộc khi nào anh mới bằng lòng cưới cô?
Bùi Gián Tuyết không muốn để Ôn Hựu đạt được mục đích nhanh như vậy.
Anh khẽ cụp mắt, ánh mắt dừng lại trên đôi môi có đường cong tuyệt đẹp, hồng nhuận và bóng bẩy của cô, lòng không khỏi nảy sinh thêm vài ý nghĩ.
Nhưng anh có thể cho cô ứng trước một chút lợi ích.
Sau khi đã suy nghĩ kỹ.
"Kết thúc kỳ thi cuối kỳ em muốn phần thưởng gì?" Bùi Gián Tuyết cầm cốc nước lên uống một ngụm rồi ngước mắt hỏi.
Ôn Hựu đang cúi đầu giả vờ đáng thương, vừa nghe thấy hai chữ "phần thưởng" liền ngẩn ra.
"Phần thưởng ạ?"
Cô đột ngột ngẩng đầu, đây chính là sự chiều chuộng của anh trai dành cho em gái sao? Chỉ là một kỳ thi bình thường mà cũng có thể đòi quà?
"Anh Gián Tuyết, thật… thật sự được sao ạ?"
Ôn Hựu nhìn chằm chằm Bùi Gián Tuyết không chớp mắt, cô đặt tay lên bàn, giọng nói lộ rõ vẻ phấn khích.
"Anh không trách chuyện em vừa lừa anh nữa sao? Nếu đã muốn tặng thưởng cho em, vậy… vậy em muốn gì anh cũng sẽ đồng ý chứ?"
Cảm nhận được ánh nhìn có thể coi là nóng rực của đối phương, Bùi Gián Tuyết gật đầu rồi nhếch môi cười nhạt, khẽ "ừm" một tiếng đầy bình thản.
"Không trách em."
"Muốn gì cũng được."
Anh biết thời gian qua cô luôn bận rộn ôn thi.
Đa phần là vì muốn xứng đáng với một người tốt nghiệp xuất sắc từ trường Ivy League như anh nên cô mới học hành quên ăn quên ngủ, nhưng cô lại không biết rằng thiên phú quan trọng hơn sự nỗ lực rất nhiều.
Tuy nhiên điều đó không sao cả.
Anh cho phép trên cổ mình để lại dấu vết từ nụ hôn của một kẻ mọt sách.
Đây là sự ưu ái đặc biệt mà anh dành cho Ôn Hựu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















