Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Phòng học 1305.
Đây là một lớp học theo chế độ quy mô nhỏ, trong phòng có khoảng hơn hai mươi người.
Vì sắp đến kỳ thi cuối kỳ nên ai nấy đều đang vùi đầu vào làm bài.
Việc trông chừng những người này tự học chẳng thú vị bằng việc luyện tập giải phẫu trong phòng thí nghiệm chút nào.
Mí mắt Lạc Huyền hơi khép lại, cậu ngồi trên bục giảng với cây bút máy cầm trong đôi tay có khớp xương dài thanh tú.
Cậu đang cúi đầu sửa bài thi.
Tiếng bàn ghế cọ xát trên sàn nhà lặp đi lặp lại đầy chói tai, cùng lúc đó, mùi mồ hôi nồng nặc từ phía trước không xa bay đến, gần như bủa vây nơi đầu mũi khiến anh ấy cảm thấy ghê tởm đến cực điểm.
Những yếu tố bạo lực bị đè nén trong lòng bấy lâu nay sắp sửa không thể che giấu được nữa.
Đặc biệt là tiếng nói chuyện lầm rầm dưới khán đài, chúng giống như lũ muỗi vào mùa hè, ồn ào đến mức khiến người ta đau đầu.
Tâm trạng bồn chồn làm cậu không kiểm soát được lực đạo, thế là cây bút máy đã rạch nát tờ bài thi.
“Này này, không phải bố cậu là Viện trưởng bệnh viện tỉnh sao? Câu này làm thế nào vậy? Cậu biết không?” Dưới khán đài vang lên tiếng thì thầm bàn tán.
“Cậu hỏi tôi á? Tôi sắp mệt chết đi được đây này, vừa mới chơi bóng rổ xong. Cút cút cút đi, không biết thì đi mà hỏi đàn em Lạc kìa!”
“Người ta là du học sinh từ trường đại học top đầu nước ngoài về đấy, lại còn là học trò cưng của cố vấn chúng ta nữa. Hầy, thành tích tốt mà tính cách cũng đặc biệt tốt, lần trước tôi hỏi cậu ấy tận nửa tiếng đồng hồ mà cậu ấy chẳng hề thấy phiền chút nào.”
“Thật hay giả vậy?”
“Nực cười, anh đây lừa cậu bao giờ chưa.”
…….
Nghe thấy âm thanh dưới khán đài, đôi mắt Lạc Huyền thoáng qua một tia u ám.
Anh ấy vò tờ bài thi vừa rồi thành một cục rồi tiện tay nhét vào túi, đồng thời khóe môi nhếch lên một độ cong mỉm cười.
Cậu đặt bút máy xuống rồi ngước mắt lên, nhìn thấy một nam sinh từ dưới lớp đang đi tới.
“Đàn em Lạc! Cậu xem giúp tôi câu này với, phần phân tích tình huống này phải làm thế nào đây?”
Nam sinh hỏi bài mặc trên người toàn đồ hiệu, cổ tay đeo chiếc đồng hồ trị giá sáu con số, tay còn lại cuộn một cuốn sách đã nhăn nhúm.
Vẻ mặt cậu ấy đỏ bừng vì thẹn thùng, dường như cảm thấy hơi ngại ngùng nên cứ gãi tai bứt óc, gãi đến mức gàu rơi cả lên tờ đề thi.
Lạc Huyền lại giống như không hề nhận ra điều đó mà tiện tay đón lấy cuốn sách.
“Xin lỗi.”
Cuốn sách rơi xuống đất, cậu cúi người xuống rồi nhặt nó lên lần nữa.
“À à, không sao đâu.” Nam sinh nọ xua tay, cậu ấy không hề phát hiện ra hành động vừa rồi của đối phương chỉ là để rũ bỏ những thứ bẩn thỉu trên sách. Cậu ấy vẫn khờ khạo cười nói không sao rồi đứng cạnh Lạc Huyền.
Lạc Huyền mỉm cười nói: “Cảm ơn anh”.
“Hì, đừng khách sáo.”
Anh ngồi lại xuống chỗ của mình.
Khi giảng bài, giọng nói của Lạc Huyền rất bình tĩnh và ôn hòa, mọi cử chỉ hành động đều chuẩn mực như một khuôn mẫu, thậm chí còn nghiêm túc hơn bất kỳ giáo viên tận tâm nào.
“Anh xem, thực ra câu này rất đơn giản.” Nam sinh ngơ ngác gật đầu rồi chăm chú nghe giảng, nhìn Lạc Huyền xé một tờ giấy nháp, nét chữ viết bằng bút máy vô cùng cứng cáp và mạnh mẽ.
“Đầu tiên như thế này... sau đó thì...”
…….
Bên ngoài phòng học.
Ôn Hựu đi theo chỉ dẫn của hệ thống để đến điểm đích.
Cửa phòng học đang khép hờ và không có tiếng động gì phát ra, hệ thống nói bên trong không có ai, Lạc Huyền đang tự học ở đó.
Ôn Hựu đứng ở cửa nhìn vào nhưng khe cửa không cho thấy gì cả, cô cũng không rõ có phải đang trong giờ học hay không.
Nhưng thời điểm này đúng là giờ lên lớp.
Ôn Hựu: [Mày chắc chứ? Bên trong chỉ có một mình Lạc Huyền thôi sao?]
Hệ thống lạnh lùng chế giễu: [Tôi bảo không phải thì cô không vào chắc?]
Ôn Hựu: [……]
Nghĩ đi nghĩ lại, hệ thống chắc cũng không đến mức lấy chuyện ấu trĩ như vậy ra để đùa giỡn cô.
Ôn Hựu vuốt lại những nếp nhăn trên quần áo rồi ôm lấy cuốn sách.
Hệ thống nói Lạc Huyền sẽ yêu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên, vậy thì chuyện này đơn giản rồi.
Khóe môi Ôn Hựu duy trì một nụ cười đúng mực đã được thiết kế tỉ mỉ, cô đẩy cửa ra, trong đầu đã bắt đầu phát lại vòng lặp những chiêu trò để dụ dỗ chàng trai nghèo lát nữa.
Hệ thống bỗng nhiên: [Hừ, đồ ngu.]
Hệ thống: [……] Sao nó lại lỡ lời nói ra thành tiếng mất rồi.
Ôn Hựu: [……]
Ôn Hựu đã đẩy cửa ra và bước chân vào được một nửa.
Tiếng ồn ào trong phòng học đột ngột dừng lại.
Cánh cửa bị đẩy ra.
Lạc Huyền ngẩn ngơ, một lần nữa nhìn thấy khuôn mặt khiến cậu đêm ngày mong nhớ này, cây bút máy trong tay rơi xuống đất mà cậu cũng chẳng hề hay biết.
Thậm chí cậu còn nghi ngờ bản thân đang gặp ảo giác.
……
Nửa năm trước.
Khi đang đi trên con tàu du lịch hướng đến Bắc Mỹ, cậu đã bị người ta hãm hại vào ban đêm và không may rơi xuống biển.
Nước biển tràn vào họng, cảm giác ấy như thể một vật nặng bị ném xuống vực sâu thăm thẳm.
Sẽ chẳng có ai cứu cậu cả.
Chỉ có sóng biển cuồn cuộn không ngừng như muốn xuyên thấu cả cơ thể cậu.
Cậu muốn cười cho sự bi thảm của cuộc đời mình.
Nhưng khi cậu mở miệng lần nữa, thứ đi vào đường hô hấp không phải là nước biển... mà là oxy.
Nước biển có vị mặn.
Nhưng hương vị khi cánh môi chạm nhau lại ngọt ngào vô cùng.
Ngay sau đó, có một đôi tay ôm lấy eo cậu, khiến cậu cảm nhận được lực nổi.
Có người đang dốc hết sức lực để kéo cậu lên trên.
Lạc Huyền phải mất mười giây mới khó khăn mở mắt ra được.
Giữa đại dương mênh mông.
Cậu đã nhìn rõ khuôn mặt của đối phương, đó là một cô gái rất xinh đẹp, và người con gái tình cờ bước vào phòng học hôm nay chính là cùng một người.
Ân nhân cứu mạng của cậu.
Ánh mắt Lạc Huyền trở nên dịu dàng, anh gần như tham lam mà nhìn chằm chằm vào bóng hình nơi cửa.
Lúc đó cậu đã nghĩ rằng, nếu có thể sống sót, cậu nhất định phải biết tên của người này.
……
Ôn Hựu thấy bên trong có một số người đang ngồi, số lượng tuy không nhiều nhưng khi thấy cô đẩy cửa, tất cả đều đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía này.
Có lẽ là vì đang rảnh rỗi nên mấy nam sinh lập tức đặt bút xuống với vẻ lơ đãng, thậm chí còn có người huýt sáo trêu chọc.
Ôn Hựu: “……”
Hệ thống có thể không phải là người, nhưng nó đúng thật là một con chó.
Ngày nào không gây ra chuyện gì là nó lại ngứa ngáy khó chịu, quan trọng là cô không phải hạng người mặt mỏng, hành động này của nó đúng là thuần túy để làm người ta ghê tởm.
“Xin lỗi, tôi đi nhầm phòng học.”
Tình huống này cũng không tiện đi vào nên Ôn Hựu vô cảm nói một câu, trong lòng đã dự tính lát nữa sẽ lôi hệ thống ra mắng cho một trận.
Nửa năm trước khi tỉnh lại cậu đã ở trong bệnh viện, cậu đã đợi ở bến cảng suốt một tháng trời mà không thấy bóng dáng đối phương đâu. Lần này, nếu đã gặp được thì cậu tuyệt đối không thể buông tay!
Lạc Huyền đứng bật dậy, mặc kệ những ánh mắt kinh ngạc và kỳ quái dưới khán đài, phản ứng đầu tiên của cậu là lao thẳng về phía cửa.
Ôn Hựu nắm lấy tay nắm cửa, ngay khi đang chuẩn bị đóng cửa lại thì một bàn tay bỗng vươn ra từ sau cánh cửa.
Ôn Hựu: “?”
“Chờ đã.” Giọng nói của người kia rất êm tai, thanh khiết và dễ nghe như một dòng suối trong veo nơi khe núi.
Ôn Hựu sững người lại.
Bàn tay đang giữ chặt khung cửa kia có những khớp xương dài và cân đối, mỗi một khớp xương đều giống như một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo, dường như sinh ra là để cầm dao mổ vậy.
Cô không khỏi nhìn đến ngẩn ngơ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















