Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thế nhưng Bùi Gián Tuyết không phải là một người lạnh lùng vô tình, anh quyết định dành cho Ôn Hựu thêm một cơ hội nữa.
"Em chắc chứ? Những lời vừa rồi anh có thể coi như chưa từng nghe thấy, bây giờ hối hận vẫn còn kịp đấy."
Ôn Hựu lại điên cuồng lắc đầu, không hề do dự lấy nửa giây: "Em không hối hận! Em chắc chắn!"
Bùi Gián Tuyết: "..."
"Được thôi."
Anh cười lạnh, càng thêm khẳng định dã tâm của Ôn Hựu.
Xem ra anh đối với Ôn Hựu vẫn còn quá nuông chiều, ngay cả người cha đã nghỉ hưu của anh cũng chẳng dám dùng cách thức này để ép buộc anh.
Thật sự nghĩ rằng anh khao khát đến thế, một ngày không hôn được cô là sẽ thấy khó chịu sao?
"Anh Gián Tuyết, anh... anh đồng ý rồi ạ?"
Ôn Hựu không thể tin nổi mà buông tay ra rồi mở to mắt nhìn, chuyện này diễn ra suôn sẻ hơn nhiều so với tưởng tượng của cô.
"Anh tốt quá!"
Vì quá vui mừng mà cô đã quên mất chừng mực, theo ký ức cơ bắp của cơ thể và phản ứng gần như là bản năng, cô định từ chỗ ngồi nhào vào lòng đối phương để hôn một cái coi như bày tỏ niềm vui.
Tuy nhiên, đến khi nhận ra mình sai lầm và muốn thu người lại thì đã quá muộn.
May mắn thay là cô vẫn chưa hôn trúng.
Bùi Gián Tuyết dường như đã liệu trước được điều đó nên anh nhếch môi cười lạnh, ngay khi đôi môi cô chỉ còn cách anh vài centimet thì anh đã thẳng tay đẩy cô ra mà chẳng chút nể tình.
Ôn Hựu: "!"
Sức lực của anh không hề thu lại chút nào khiến Ôn Hựu va mạnh vào ghế da ở phía sau, đầu óc có chút choáng váng.
Thế nhưng cô vẫn ghi nhớ kỹ vai diễn của mình, cô dùng ánh mắt quấn quýt đầy vẻ lên án mà nhìn về phía Bùi Gián Tuyết.
"Tôi không có thói quen hôn em gái mình đâu." Bùi Gián Tuyết coi như không thấy gì mà mỉa mai nói.
"Càng không có nghĩa vụ đưa em gái đi học, sau này cút xa tôi ra một chút."
Anh em là để sai bảo như trâu ngựa, còn bạn gái mới là để cưng chiều, thế mà chưa đầy một phút cô đã không nhịn được mà muốn hôn anh rồi sao?
Anh muốn xem thử, dù ngoài miệng thì nói hay lắm nhưng khi mất đi những đặc quyền này, đối phương rốt cuộc có thể nhịn được đến bao giờ?
Bùi Gián Tuyết trực tiếp đuổi Ôn Hựu xuống xe.
...
Mãi cho đến lúc xuống xe, Ôn Hựu vẫn cảm thấy như đang sống trong mơ.
Bùi Gián Tuyết còn "biết điều" hơn cả những gì cô tưởng tượng.
Đúng lúc đó, hệ thống đột ngột lên tiếng làm cô bị dọa cho giật bắn mình.
[Sao cô lại từ trên xe của Bùi Gián Tuyết đi xuống vậy?]
Ôn Hựu: [...]
Hệ thống nhíu mày: [Vậy nên tôi mới hỏi vì sao cô lại đi xuống từ xe của Bùi Gián Tuyết.]
Ôn Hựu: [Tôi vừa mới gây ra một rắc rối tày đình.]
Hệ thống: [Rắc rối gì?]
Ôn Hựu: [Không quan trọng nữa, tôi đã giải quyết xong rồi.]
Hệ thống: [...]
Ôn Hựu không định nói cho hệ thống biết chuyện hôm qua cô đã OOC trước mặt Bùi Gián Tuyết và bị hệ thống chính phát hiện rồi xử phạt, bởi vì chuyện này liên quan đến uy nghiêm của cô trước mặt nó.
Ví như hiện tại, khi thấy cô lấy điện thoại ra và đang tận tâm làm nhiệm vụ, soạn tin nhắn cho Yến Triều Sinh thì hệ thống liền im hơi lặng tiếng.
Ôn Hựu gửi tin nhắn cho Yến Triều Sinh: [Chào buổi sáng nha, anh đang ở đâu thế? Đã ăn sáng chưa, em nhớ gần đây mới mở một quán ăn sáng ngon lắm, hay là em mua cho anh một phần nhé?]
Soạn xong liền gửi đi.
Một giây sau.
Không ngờ cô lại nhận được phản hồi ngay lập tức.
Ôn Hựu vui mừng đến mức khóe miệng nhếch lên, nhưng giây tiếp theo cô lại chẳng thể cười nổi nữa.
Yến Triều Sinh: [Tôi ở ngay sau lưng cô.]
Cả người Ôn Hựu cứng đờ, cô muộn màng nhận ra khoảng thời gian này tính từ lúc cô xuống xe của Bùi Gián Tuyết dường như còn chưa tới nửa phút.
Ôn Hựu im lặng một giây rồi mắng hệ thống: [Yến Triều Sinh đến rồi mà sao vừa rồi cậu không nhắc tôi hả?]
Hệ thống đáp lại bằng một tiếng cười lạnh: [Ông đây vừa mới từ trong đồn trốn thoát ra đấy.]
Ôn Hựu: [...]
Ôn Hựu chậm rãi xoay người lại.
Cô nhìn thấy Yến Triều Sinh đang đứng cách mình khoảng 20 mét ở ven đường, không biết anh đã đứng đó quan sát bao lâu rồi.
Anh mặc áo sơ mi trắng phối với áo khoác đen, một tay đút túi quần và đang nhìn chằm chằm vào cô với vẻ mặt vô cảm, đứng ở cổng trường trông giống như một khung cảnh tuyệt đẹp.
Rất đẹp trai.
Không ít nữ sinh nhìn về phía này nhưng chẳng ai dám chào hỏi.
Bởi vì sắc mặt của Yến Triều Sinh lạnh lùng đến đáng sợ.
Ôn Hựu cũng hơi run không dám lại gần, nhưng cô chỉ có thể gồng mình bước tới.
"Anh đến rồi sao lúc nãy không gọi em?" Cô chạy nhỏ đến trước mặt Yến Triều Sinh, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Cô lấy hết can đảm hỏi: "Anh đến từ lúc nào vậy ạ?"
"Từ lúc cô vừa bước xuống từ xe của người đàn ông kia." Yến Triều Sinh cất điện thoại vào túi, giọng điệu bình thản.
Đêm qua anh đã chờ tin nhắn của Ôn Hựu suốt hai tiếng đồng hồ nhưng không nhận được phản hồi nào.
Sau đó một phút trước, khi anh vừa mới đến cổng trường thì một chiếc Rolls-Royce màu đen đã lao tới và phả khói vào người anh.
Ngay sau đó, anh nhìn thấy vị hôn thê đã theo đuổi mình suốt một tháng trời bước xuống từ ghế phụ của chiếc xe đó.
Người đàn ông ở ghế lái cũng tình cờ là người anh biết.
Bùi Gián Tuyết.
Người thừa kế của nhà họ Bùi.
Một gã thương nhân ngạo mạn và tự phụ đến tận xương tủy. Anh ta cũng khá già rồi, đã hai mươi sáu tuổi, lớn hơn anh và Ôn Hựu tận bảy tuổi.
Ba tuổi một khoảng cách thế hệ, làm tròn lên thì là cả ba khoảng cách. Yến Triều Sinh không biết Ôn Hựu và Bùi Gián Tuyết quen nhau như thế nào, nhưng anh không thích để những thắc mắc trong lòng.
Vì vậy anh hỏi: "Cô quen Bùi Gián Tuyết sao?"
"Quen ạ." Ôn Hựu thở phào nhẹ nhõm, cô quan sát sắc mặt của Yến Triều Sinh, thấy mặt anh rất lạnh lùng thì liền kéo kéo tay áo anh như để dỗ dành.
Cô cẩn thận nói lời nửa thật nửa giả: "Nhưng không thân lắm đâu, anh đừng nghĩ nhiều, đó là một người anh nuôi em mới nhận gần đây thôi, là đối tác làm ăn mà bố em quen biết. Sáng nay tình cờ gặp trên đường nên anh ấy tiện đường chở em đến trường luôn."
Hệ thống nhíu mày: [Bùi Gián Tuyết thành anh nuôi của cô từ bao giờ thế?]
Ôn Hựu: [Vừa xong.]
Hệ thống cười lạnh: [Cô nói dối mà không sợ bị sét đánh sao, cẩn thận Bùi Gián Tuyết kiện cô tội vu khống đấy.]
Ôn Hựu: [Sét đánh trúng thì tôi sẽ kéo cậu theo đệm lưng đầu tiên, ngày ra tòa tôi cũng sẽ mang cậu theo.]
Hệ thống: [...]
Thấy Yến Triều Sinh không nói gì, Ôn Hựu chọc chọc vào cánh tay anh rồi nhỏ giọng hỏi: "Anh sao thế? Đang tức giận ạ?"
Yến Triều Sinh liếc nhìn bàn tay đang chạm vào mình của Ôn Hựu: "Tôi có gì mà phải tức giận?"
Anh không muốn đứng đây cho người ta vây xem như xem khỉ nên liền cất bước đi về phía cổng trường.
"Giữa chúng ta có quan hệ gì sao?"
Đêm qua không nhắn tin hỏi anh tại sao lại tức giận, hôm nay ngược lại trở nên nhạy cảm thế này, Ôn Hựu lấy tư cách gì mà cho rằng anh sẽ vì cô lên xe của Bùi Gián Tuyết mà nảy sinh bực bội chứ?
Theo cái nhìn của Yến Triều Sinh, hạng người lớn tuổi và đầy mùi đồng tiền như Bùi Gián Tuyết chỉ là hưởng hết lợi lộc của thời đại mà thôi.
Nếu anh sinh ra sớm hơn bảy năm thì chưa biết chừng bây giờ anh đã tạo nên một vùng trời riêng trong giới nghiên cứu khoa học rồi.
Mặc dù ham muốn vật chất của anh không cao nhưng cũng không đến mức đến tận bây giờ vẫn chưa mua nổi một chiếc Rolls-Royce.
Yến Triều Sinh đi rất nhanh, Ôn Hựu không biết anh đang giận cái gì nên sốt ruột chạy theo rồi phản bác: "Tất nhiên là có quan hệ rồi! Anh là vị hôn phu của em mà!"
"Hôn ước trên lời nói thôi, không ai thừa nhận cả."
"Ai nói thế ạ?"
"Không ai nói cả, đó là chuyện hiển nhiên mà ai cũng biết."
Yến Triều Sinh rất tỉnh táo, cuộc hôn nhân này sẽ không thành công đâu.
Nhà họ Yến và nhà họ Ôn coi như môn đăng hộ đối, việc liên hôn giữa hai bên cũng là để theo đuổi lợi ích kinh tế ở tầng lớp cao hơn. Anh đã rời khỏi nhà họ Yến và ra đi tay trắng, trừ khi nhà họ Ôn bị ngốc mới đồng ý gả con gái cho anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










