Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

“Trà Xanh” Mỗi Ngày Đều Ở Trong Bãi Chiến Trường Tình Ái Chương 22: Anh Trai Em Gái?

Cài Đặt

Chương 22: Anh Trai Em Gái?

Tối hôm đó, Bùi Gián Tuyết sang phòng bên cạnh ngủ.

Vì chuyện bị trừ điểm tích lũy mà Ôn Hựu đau lòng đến mức mất ngủ cả đêm, kết quả là vừa mới chợp mắt chưa được bao lâu thì sáu giờ rưỡi sáng đã bị gọi dậy.

Bất kể là ai bị đánh thức sớm như vậy thì tâm trạng cũng chẳng hề vui vẻ gì, huống chi Ôn Hựu còn là người có chứng gắt ngủ.

Cô bực bội mở mắt, đang định hất chăn mắng người rồi mới ngồi dậy, nhưng khi thấy người đứng trước giường là Bùi Gián Tuyết thì cô bỗng sững sờ.

OOC.

Không được OOC.

Ký ức tối qua ùa về, khóe môi đang trễ xuống của Ôn Hựu bèn gượng ép nhếch lên thành một nụ cười.

Cô vẫy tay với Bùi Gián Tuyết.

Ánh ban mai mờ ảo từ ngoài cửa sổ hắt vào, thiếu nữ ngồi trên giường của anh, vài lọn tóc xõa trước ngực, cổ áo sơ mi lộn xộn không chỉnh tề. Theo động tác vươn vai của cô, đôi chân dài để lộ những đường cong cơ thể tuyệt mỹ, toàn thân cô dường như đang tỏa ra tín hiệu: "Mau đến 'chiếm hữu' em đi".

Ánh mắt Bùi Gián Tuyết tối sầm lại.

Ôn Hựu chào hỏi: "Anh Gián Tuyết, chào buổi sáng—" Tiếng "nha" còn chưa kịp thốt ra thì một bộ quần áo đã bị ném thẳng vào đầu cô.

Ôn Hựu: "..."

"Mặc vào đi. Nửa tiếng sau xuống lầu, tôi đưa cô đến trường."

Bùi Gián Tuyết lạnh lùng nói xong liền đóng cửa rời đi.

...

Phòng tắm.

Bùi Gián Tuyết tắm nước lạnh suốt hai mươi phút.

Cơn nóng rực trong người đã dịu bớt nhưng ham muốn trong lòng lại mãi không tan đi. Anh tắt vòi hoa sen, trong đầu cứ hiện lên cảnh tượng vừa nhìn thấy trong phòng ngủ lúc nãy.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Ôn Hựu đang quyến rũ anh.

Bây giờ nhớ lại, thực ra không khó để nhận ra đối phương đã mưu tính từ tối qua.

Đầu tiên cô nói mình rất bảo thủ, không thể chấp nhận việc "giao lưu" ngoài hôn nhân, sau đó ép anh nhượng bộ. Nhưng khi anh đưa ra điều kiện, cô lại tỏ vẻ hám lợi nhưng nhát gan, nói thẳng là không thể đưa ra thứ anh muốn.

Lúc đầu anh còn thấy hơi lạ về thái độ của cô tối qua, nhưng sáng nay khi thấy cô cố tình khiêu khích mình, anh lập tức hiểu ra ngay.

Ôn Hựu mơ tưởng rằng anh sẽ không kiềm chế được mà nhất thời xung động, đợi vài tiếng nữa khi lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, gạo đã nấu thành cơm thì cô sẽ bám lấy anh, khóc lóc kể khổ để có lý do chính đáng ép anh cưới mình.

Bùi Gián Tuyết lạnh cười một tiếng.

Đáng tiếc thay.

Anh bước ra khỏi phòng tắm, lấy một bộ quần áo khác từ tủ đồ rồi mặc vào chỉnh tề.

Ý tưởng thì hay đấy.

Bữa sáng là bánh mì sandwich và sữa.

Cô ăn xong, nhìn đồng hồ điện thoại đã là sáu giờ năm mươi lăm phút.

Nhưng vẫn không thấy Bùi Gián Tuyết đâu.

Ôn Hựu đang phân vân không biết có nên gọi điện cho anh không thì thấy Bùi Gián Tuyết từ tầng hai đi xuống.

Hơn nữa, không biết có phải là ảo giác của cô hay không mà cô luôn cảm thấy sắc mặt của Bùi Gián Tuyết đối với mình còn lạnh lẽo hơn lúc nãy.

Lúc ra khỏi cửa, anh chẳng thèm nói câu nào. Nếu không phải cô ngẩn người đứng trước cửa xe vài giây mà chưa vào, khiến đối phương mất kiên nhẫn thốt ra câu: "Lên xe", thì cô thậm chí còn tưởng Bùi Gián Tuyết đã quên béng việc phải đưa mình đến trường rồi.

Trên xe.

Cả đoạn đường càng im lặng hơn. Ôn Hựu chủ động khơi mào mấy lần đều bị Bùi Gián Tuyết ngắt lời bằng một chữ "Ừ" lạnh nhạt.

Nhiều lần như vậy, Ôn Hựu cũng chẳng buồn nói nữa.

Cô tựa lưng vào ghế phụ, nhìn thì có vẻ như đang nhắm mắt dưỡng thần nhưng thực chất trong lòng lại đầy lo lắng.

Cô không định chinh phục Bùi Gián Tuyết, cô muốn nói lời vĩnh biệt với anh nhưng lại không thể OOC, không được để anh nghi ngờ.

Cô đang nghĩ xem liệu có khả năng nào khiến tình cảm của đối phương thay đổi mà không làm anh cảm thấy cô bị OOC hay không?

Ví dụ như, ấn tượng rập khuôn về một tiểu thư đanh đá, đeo bám, nếu phân tích kỹ thì chính là: rất quấn người và biết làm nũng?

Nhưng những đặc điểm này không nhất định chỉ tồn tại giữa những người yêu nhau.

Anh trai em gái, hình như cũng được đấy...

Mắt Ôn Hựu sáng lên, cô chợt mở bừng mắt.

Đúng rồi! Anh trai em gái!

Trên đường lái xe, Bùi Gián Tuyết nhận ra Ôn Hựu cứ lén lút quan sát mình.

Chắc là lại đang nghĩ cách quyến rũ anh đây mà.

Bùi Gián Tuyết thầm chế nhạo trong lòng, nhưng tay vẫn nắm chặt vô lăng và vô thức tăng tốc.

Thời điểm này vẫn chưa đến giờ cao điểm, xe cộ trên đường khá thưa thớt, quãng đường đi mất một tiếng mà anh chỉ chạy trong nửa tiếng đã tới nơi.

Đến cổng trường, Ôn Hựu không vội xuống xe.

Cô tháo dây an toàn rồi ngoan ngoãn ngồi tại chỗ, nhìn nghiêng khuôn mặt sâu sắc tuấn tú của Bùi Gián Tuyết khi anh đang cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, rồi khẽ hỏi:

"Anh Gián Tuyết, em có thể thương lượng với anh một việc được không?"

Bùi Gián Tuyết cũng không thèm ngẩng đầu lên, vẫn giữ thái độ thờ ơ: "Nói đi."

"Là..." Ôn Hựu có chút do dự, cô nắm chặt gấu áo, giả vờ như đang rất ngại ngùng.

"Nếu anh vẫn chưa cân nhắc kỹ khi nào sẽ kết hôn với em, vậy thì... chúng ta tạm thời có thể tuyên bố với bên ngoài với tư cách anh trai em gái được không?"

Tình thân có thể chuyển hóa thành tình yêu, vậy thì tình yêu đương nhiên cũng có thể chuyển hóa thành tình thân.

Ôn Hựu tin chắc rằng, chỉ cần cho cô thời gian để dẫn dắt một chút, tình cảm của Bùi Gián Tuyết dành cho cô nhất định sẽ có sự thay đổi về chất. Nhưng tiền đề của tất cả những điều này là chính bản thân Bùi Gián Tuyết phải đồng ý và sẵn sàng chấp nhận mối quan hệ này.

Bùi Gián Tuyết: "..."

Một hồi lâu sau.

Anh mới dời mắt khỏi tin tức trên tờ "Nhật báo Tài chính hàng ngày" đang hiển thị trên màn hình điện thoại.

Anh ngước mắt lên nhìn chằm chằm Ôn Hựu rồi cười lạnh: "Anh trai em gái?"

Ôn Hựu gật đầu.

Sau đó cô nghe thấy anh thong thả nói: "Chẳng có đứa em gái nào lại ngồi lên đùi anh trai mình rồi táo bạo đòi hôn cả."

"Lại càng không có em gái nào chủ động kéo tụt quần của đối phương ra."

"Và cũng không có đứa em gái nào biết rõ kích cỡ của anh trai mình, rồi còn dõng dạc tuyên bố sớm muộn gì cũng phải thử một lần cho biết."

Ôn Hựu: "..."

"Hay là, người nói những lời đó, làm những việc đó không phải là em?"

Ôn Hựu: "..."

Bùi Gián Tuyết lơ đãng nói, mãi không thấy cô phản ứng gì bèn liếc mắt nhìn sang, phát hiện mặt đối phương đã đỏ bừng lên từ lúc nào.

Anh không khỏi khinh thường trong lòng, đã đi quyến rũ người ta rồi mà chỉ có chút lòng tự trọng thế này còn muốn chơi trò anh trai em gái với anh sao?

Anh hạ mắt, đưa tay ra thử đo nhiệt độ trên má Ôn Hựu.

Quả nhiên rất nóng.

Đang định thu tay về và bảo cô hãy kiên nhẫn chờ đợi, bớt bày trò đi, muộn nhất là tuần này anh sẽ cho cô câu trả lời, thì bất chợt bàn tay phải của anh bị cô giữ chặt lấy.

"Là em! Nhưng đó là em của trước kia, không có nghĩa là em của bây giờ!"

Bùi Gián Tuyết nhướng mày.

Anh thấy khuôn mặt Ôn Hựu đỏ rực vì xấu hổ, nhưng cô vẫn nghiêm túc nhìn anh, chân thành nói:

"Anh Gián Tuyết, em cầu xin anh đấy, em nói nghiêm túc mà. Trước khi anh cân nhắc kỹ lưỡng, em hứa sẽ không động tay động chân với anh nữa."

"Em sẽ tôn trọng anh, yêu quý anh như một người em gái thực thụ. Giữa chúng ta sẽ không có những hành động vượt quá giới hạn anh em, em cũng sẽ không thúc giục anh nữa."

"Em sẽ cho anh thời gian, bao lâu cũng được, một tháng, nửa năm hay một năm cũng không sao, cho đến khi anh suy nghĩ thấu đáo và đưa ra quyết định cuối cùng, có được không anh?"

Đối mặt với đôi mắt đen láy gần như mang theo vẻ khẩn cầu của cô, Bùi Gián Tuyết cau mày.

Đã nói là cho anh chút thời gian để cân nhắc, vậy mà cô coi như gió thoảng bên tai, hết lần này đến lần khác tìm đủ mọi cách để ép hôn.

Bề ngoài thì nói nghe rất đường hoàng, rõ ràng là không làm được như lời mình nói, vậy mà vẫn cứ phải giả vờ như đang suy nghĩ cho anh để dồn anh vào thế bí.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc