Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Em thừa nhận!” Ôn Hựu nắm chặt tay Yến Triều Sinh, giọng điệu vô cùng kiên định.
Yến Triều Sinh dừng bước.
Gương mặt thanh tú của thiếu nữ đang hừng hực lửa giận, nhưng anh lại chẳng hề nể tình mà nói: “Cô thừa nhận thì có ích gì?”
Yến Triều Sinh không nghĩ rằng Ôn Hựu sẽ vì muốn ở bên anh mà chủ động từ bỏ thân phận thiên kim tiểu thư nhà họ Ôn.
Giống như sáng nay, Bùi Gián Tuyết chỉ tiện miệng nói muốn đưa đón mà cô đã ngoan ngoãn lên xe rồi.
Cô chẳng mảy may cân nhắc xem một người đang theo đuổi anh mà lại bước xuống từ xe của người đàn ông khác thì có gì không ổn hay không.
Lại còn cái danh xưng anh nuôi em nuôi đó nữa, thời đại nào rồi chứ? Nếu bảo gã đàn ông già kia không có chút ý đồ gì với cô, Yến Triều Sinh im lặng siết chặt nắm đấm, anh thề sẽ viết ngược tên mình lại.
“Cái gì mà em thừa nhận cũng vô ích?” Ôn Hựu có vẻ rất tức giận, cô nhìn Yến Triều Sinh với vẻ không thể tin nổi. Đôi môi hồng nhạt mím chặt thành một đường thẳng, ngay cả đôi gò má trắng nõn cũng ửng hồng vì phẫn nộ.
“Yến Triều Sinh! Em và anh ở bên nhau tại sao lại cần người khác thừa nhận? Chẳng lẽ không phải chỉ cần hai bên thích nhau là sẽ có kết quả sao?”
Yến Triều Sinh hỏi ngược lại: “Thích nhau?”
Ôn Hựu: “Đúng thế!”
Yến Triều Sinh cười lạnh, anh cho rằng Ôn Hựu nghĩ quá ngây thơ rồi. Dưới sự bảo bọc của nhà họ Ôn, cô ấu trĩ chẳng khác gì một đứa trẻ chưa lớn, loại câu hỏi ngu ngốc thế này mà cũng hỏi ra được sao?
Mới bấy nhiêu mà đã chịu không nổi rồi sao?
Anh không thích làm những việc tốn công vô ích, việc dấn thân vào một đoạn tình cảm khó có kết quả với Ôn Hựu vốn dĩ vừa lãng phí thời gian lại vừa lãng phí sức lực.
Đã vậy đối phương còn chẳng biết điều, miệng thì nói đã quyết tâm muốn ở bên anh nhưng lại vẫn cứ dây dưa không rõ với người đàn ông khác.
“Nhưng chẳng phải em đang nỗ lực theo đuổi anh sao...”
“Cứ đuổi theo tôi mãi, bám riết không buông như vậy thì có gì thú vị sao?”
“Tôi nhớ mình đã nói không chỉ một lần rằng tôi không thích cô, cũng sẽ không đáp lại cô. Không thích chính là không thích, không có lý do gì cả, vậy nên sau này đừng theo đuổi tôi nữa được không? Cứ nhìn thấy cô là tôi lại thấy phiền.”
……
Anh thấy phiền rồi.
Không muốn tiếp tục nữa.
Yến Triều Sinh cho rằng mình đã nói đủ rõ ràng.
Anh vừa xoay người định rời đi thì vạt áo phía sau bỗng bị ai đó kéo lại, cùng lúc đó một tiếng nghẹn ngào yếu ớt truyền đến.
“…. Tại sao?”
Yến Triều Sinh quay đầu lại thấy đuôi mắt Ôn Hựu đỏ hoe. Cô đang kéo lấy anh, dáng vẻ vừa ngốc vừa vụng về y như một con thỏ nhỏ.
Khả năng đọc hiểu của cô thật đáng lo ngại, câu hỏi vừa mới được trả lời xong lại đem ra hỏi lại lần nữa.
“Anh không thích kiểu người như em, vậy anh thích kiểu người thế nào? Em có thể sửa! Sửa đến khi nào anh thích mới thôi!”
Yến Triều Sinh cười lạnh: “Cái gì cũng có thể sửa sao?”
Ôn Hựu gật đầu thật mạnh.
“Cái gì cũng được ạ!”
“Buông tay ra trước đã.”
Yến Triều Sinh liếc nhìn bàn tay cô đang bám chặt lấy mình như cái kìm.
Ôn Hựu có chút do dự nhưng vẫn ngoan ngoãn buông ra. Cô đặt tay hai bên hông với dáng vẻ rất thật thà và ngoan hiền.
Cô chớp chớp mắt, trong lòng tràn đầy mong đợi.
Thế nhưng sắc mặt Yến Triều Sinh lại lập tức trở nên lạnh lùng. Anh đút tay phải vào túi quần rồi nhìn cô chằm chằm, vô tình nói: “Tôi không thích người có thành tích kém.”
Anh xoay người bước đi, bỏ lại những lời nói đâm thẳng vào tim đối phương.
“Tôi mắc chứng ghét những kẻ ngu ngốc.”
“Khi nào cô thi đỗ hạng nhất chuyên ngành thì hãy đến nói chuyện với tôi.”
……..
Ôn Hựu cảm thấy như trời sắp sập xuống đến nơi.
Kể từ sau khi Yến Triều Sinh nói câu đó, để chứng minh bản thân không ngu ngốc, mấy ngày nay cô luôn vùi mình trong thư viện và phòng thí nghiệm. Cô học đến mức quên ăn quên ngủ, đảo lộn cả ngày đêm.
Chuyên ngành của cô là Y đa khoa, trước đây vì mải mê làm nhiệm vụ chinh phục mà chẳng có chữ nào vào đầu, giờ thì hay rồi, cái gì cũng không biết.
Học thuộc kiến thức lý thuyết xong thì vẫn còn kỳ thi thực hành.
Ngồi nghe giáo sư giảng bài, Ôn Hựu ngẩng cao đầu nhưng lại cảm thấy như đang nghe tiếng Phạn.
Cô vốn là người thực tế, thấy nghe không hiểu thì không nghe nữa. Ôn Hựu bình thản gập sách giáo khoa lại rồi mở tập tài liệu ôn tập các câu hỏi trọng tâm ra, chỉ vào các câu hỏi trên đó.
Cô hỏi hệ thống: [Mấy câu này mày biết làm không?]
Hệ thống lạnh nhạt đáp: [Ký chủ hỏi thừa quá.]
Ôn Hựu mừng rỡ: [Vậy kỳ thi cuối kỳ một tháng nữa mày làm giúp tao nhé.]
Hệ thống im lặng một giây: […… Đây là hành vi vi phạm quy định.]
Ôn Hựu đóng sách lại rồi mắng: [Đúng là đồ vô dụng.]
Hệ thống: [……]
Không trông mong gì vào hệ thống được nữa, Ôn Hựu cầm sách kiến thức cơ bản lên rồi vùi đầu vào học thuộc lòng. Cô có khả năng đọc một lúc mười dòng và trí nhớ siêu phàm.
Hơn nữa, trước khi trở thành ký chủ, thành tích của cô rất tốt. Cô từng là thủ khoa kỳ thi đại học toàn tỉnh để bước vào ngôi trường hàng đầu, ai nấy đều khen cô là Văn Khúc Tinh hạ phàm, chưa từng có ai bảo cô ngu ngốc cả. Chính vì vậy, những lời của Yến Triều Sinh hôm đó đã giáng một đòn rất mạnh vào lòng tự trọng của cô.
Không chỉ là để thực hiện nhiệm vụ, mà cô còn muốn chứng minh năng lực của bản thân.
Khoảng thời gian này Ôn Hựu học đến mức quên ăn quên ngủ. Sáu giờ sáng cô đã dậy đúng giờ để học bài, lúc không có tiết thì chạy đến thư viện luyện đề hoặc vào phòng thí nghiệm thực hành. Cô bận rộn đến tận mười một giờ đêm mới về rồi đi ngủ đúng giờ.
Mặc dù trước đó làm nhiệm vụ nữ phụ độc ác bị hạ chỉ số thông minh quá lâu khiến đầu óc hiện tại có chút chậm chạp, nhưng để khôi phục lại cũng không hề khó.
Cứ thế hơn một tháng trôi qua.
Kiến thức cơ bản về cơ bản đã được cô nắm vững, ngay cả khi không hiểu thì cô cũng có thể học thuộc lòng.
Một tuần trước kỳ thi.
Ôn Hựu đã làm hết tất cả các đề có thể luyện, thao tác thực hành cũng luyện đến mức nhắm mắt cũng làm được. Cô còn bỏ ra một ít tiền để tìm mua đề thi các năm trước qua đường tiểu ngạch.
Đề thi không khó, cô dành vài chục phút ở thư viện để làm thử một lượt, nhân tiện xem qua điểm số của các khóa trước rồi ước tính sơ bộ điểm số của mình, thấy cũng xấp xỉ nhau.
Vị trí thứ nhất chắc chắn rồi.
Ôn Hựu bóp đôi vai mỏi nhừ rồi vươn vai một cái, cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Sau đó cô mở điện thoại ra, chụp ảnh bài làm với những dấu tích đỏ thẳng hàng rồi gửi cho Yến Triều Sinh.
Mười phút sau.
Yến Triều Sinh: [?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















