Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

“Trà Xanh” Mỗi Ngày Đều Ở Trong Bãi Chiến Trường Tình Ái Chương 19: Giăng Bẫy

Cài Đặt

Chương 19: Giăng Bẫy

Ôn Hựu không biết Bùi Gián Tuyết đang nghĩ gì, thấy anh chăm chú như vậy, rõ ràng là không nghe thấy những lời cô vừa nói.

Thế là cô rảo bước chạy lại gần, có chút giận dỗi đứng bên cạnh sofa mà nói: "Anh Gián Tuyết, anh đừng bận rộn nữa! Anh chẳng nghe em nói gì cả, nếu anh còn lờ em đi là em giận đấy."

Bùi Gián Tuyết ngước mắt lên hỏi: "Cái gì?"

Lúc này anh mới nhận ra Ôn Hựu đang đứng đối diện, hai má phồng lên vì tức giận, trông chẳng khác nào một con cá nóc.

"Em ở đâu ạ?"

"Vừa rồi anh chẳng nói cho em biết gì cả, ngộ nhỡ em đi nhầm anh lại nổi cáu cho xem. Rốt cuộc tối nay em tắm rửa và ngủ ở phòng nào đây?"

Ôn Hựu bĩu môi, vừa lắc lắc cánh tay anh vừa hỏi.

Nếu có thể tùy ý chọn một căn phòng thì đã tốt.

Thế nhưng Bùi Gián Tuyết lại có một thói quen kỳ lạ là không bao giờ cho phép bất kỳ ai bước chân vào phòng ngủ của mình.

Trước kia khi còn đang làm nhiệm vụ công lược Bùi Gián Tuyết, Ôn Hựu đã từng thử một lần. Khi ấy anh đang làm việc, cô không một lời chào hỏi mà đã tự tiện vào phòng ngủ của anh để nằm, kết quả là đang trong giấc mộng thì bị anh lôi tuột ra ngoài.

Lúc đó đã là nửa đêm, sắc mặt Bùi Gián Tuyết vô cùng lạnh lùng, anh trực tiếp bảo cô cút đi.

Dù Ôn Hựu có giả vờ đáng thương cũng vô ích, cô bị đuổi khỏi nhà một cách tuyệt tình. Cuối cùng, cô đành phải tìm khách sạn bên ngoài để ở, và phải mất tận một tuần trời mới dỗ dành được anh nguôi giận.

Từ đó về sau, cô đã rút ra được bài học xương máu cho mình.

Cô vốn tưởng lần này Bùi Gián Tuyết cũng sẽ trưng ra vẻ mặt thờ ơ rồi lạnh lùng tuyên bố rằng: "Trừ phòng đó ra, những phòng còn lại tùy em chọn."

Thế nhưng hôm nay, chẳng biết có phải là ảo giác hay không mà Ôn Hựu cảm thấy ánh mắt anh nhìn mình có chút thâm sâu. Hơn nữa, Bùi Gián Tuyết còn cho cô thông tin rõ ràng: "Lên lầu rẽ phải, căn phòng thứ ba."

Dứt lời, anh lại tiếp tục quay về với công việc.

…….

Ôn Hựu làm theo lời Bùi Gián Tuyết, đi tới căn phòng thứ ba.

Cô đẩy cửa phòng ngủ bước vào.

Cô bật đèn lên, đó là loại đèn âm trần tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo và đầy vẻ nguy hiểm. Nội thất bên trong căn phòng đa phần đều lấy tông màu xám và đen làm chủ đạo, mang đậm phong cách nam tính.

Ôn Hựu không hề cảm thấy ngạc nhiên chút nào.

Bùi Gián Tuyết vốn là người vạch ra ranh giới cực kỳ khắt khe giữa công việc và đời tư. Anh chưa bao giờ tiếp đón người ngoài, vậy nên phong cách trang trí đương nhiên sẽ hoàn toàn dựa theo sở thích cá nhân của anh.

Hơn nữa Bùi Gián Tuyết rất giàu có, mỗi lần cô đến đây đều không cần phải lo lắng về chuyện quần áo. Anh sẽ cho người chuẩn bị sẵn trang phục phù hợp với từng mùa, từ đồ ngủ cho đến đồ mặc thường ngày, tất cả đều là những thiết kế cao cấp nhất.

Tuy nhiên, khi Ôn Hựu mở tủ quần áo ra vào ngày hôm nay, cô phát hiện bên trong dường như chẳng có bộ đồ nào dành cho mình cả.

Chỉ toàn là đồ nam.

Kích cỡ rất lớn.

Một chiếc áo sơ mi thôi cũng đủ dài đến tận đùi cô rồi.

Trên quần áo phảng phất mùi nước hoa tông lạnh, rất giống với mùi hương trên người Bùi Gián Tuyết.

Có lẽ chúng đã được giặt sạch sẽ.

Ôn Hựu đoán rằng có lẽ đây là những bộ đồ mà Bùi Gián Tuyết không cần nữa, nên mới vứt đại vào căn phòng này như một cái kho chứa đồ linh tinh.

Cô tiện tay lấy một chiếc sơ mi trong tủ rồi đi thẳng vào phòng tắm.

Cô cảm thấy rất vui vẻ.

Việc Bùi Gián Tuyết bây giờ ngay cả một bộ quần áo cũng chẳng buồn sắm cho cô thì chứng minh được điều gì? Điều đó có nghĩa là anh thật sự không còn yêu cô nữa, chuyện chia tay chỉ là sớm muộn mà thôi, có khi là ngày mai, hoặc là ngày kia cũng nên?

Ôn Hựu mang theo tâm trạng phấn chấn đó mà tắm rửa mất nửa tiếng đồng hồ. Đến khi sấy tóc xong thì đồng hồ cũng đã điểm mười một giờ đêm.

Nghĩ bụng trong phòng này dù sao cũng chẳng có ai vào nên cô chỉ cài hờ vài chiếc cúc áo.

Thế nhưng, vừa đẩy cửa bước ra.

Cô liền đờ người ra khi nhìn thấy người đang ngồi trên giường.

Ôn Hựu nghi ngờ bản thân đang gặp ảo giác.

Anh bình tĩnh nhìn chằm chằm vào màn hình, vừa nghiền ngẫm những động tác đó vừa phân tâm trả lời câu hỏi của Ôn Hựu.

"Không nhầm."

"Hả? Vậy... vậy là em nghe nhầm ạ?" Nghĩ đến khả năng này, Ôn Hựu hít vào một ngụm khí lạnh.

Cô thà nghi ngờ chính mình chứ tuyệt đối không bao giờ nghi ngờ Bùi Gián Tuyết.

Cô cắn chặt môi dưới, rón rén bước ra khỏi cửa phòng tắm để chủ động nhận lỗi: "Xin lỗi anh Gián Tuyết, chắc là vừa rồi em nghe nhầm rồi. Hay là anh nói lại cho em một lần nữa được không? Em phải ngủ ở phòng nào ạ?"

"Em sẽ qua đó ngủ ngay đây, anh đừng đuổi em đi nhé. Tầm này ở đây khó bắt xe lắm, em hứa là sẽ không làm phiền anh đâu."

Nghe thấy từ "đi", Bùi Gián Tuyết dời ánh mắt từ máy tính sang khuôn mặt Ôn Hựu. Anh gập máy tính lại, ánh mắt chợt tối sầm xuống.

Cô vừa mới sấy tóc xong nên mái tóc trông rất bồng bềnh.

Làn da cô mịn màng như có thể vỡ ra chỉ bằng một cái chạm nhẹ. Do ở trong phòng tắm quá lâu nên hai gò má trắng ngần giờ đây đã ửng lên sắc hồng nhạt.

Trông cô vô cùng sạch sẽ.

Lại còn rất nghe lời anh nữa.

Đặc biệt là lúc này đây, cô đang ngây người nhìn anh, trông ngoan ngoãn cực kỳ. Đã vậy, cô còn đang mặc áo sơ mi của anh... Vạt áo lấp lửng chỉ vừa vặn che khuất phần đùi trên.

Còn bên trong lớp áo đó, e rằng chẳng có gì che chắn cả.

Quyến rũ anh một cách trắng trợn như thế này.

Xem ra ngày mai cô không muốn xuống giường rồi.

Bùi Gián Tuyết tiện tay đặt máy tính lên tủ đầu giường rồi bước xuống.

"Anh... anh Gián Tuyết, anh đang giận ạ?"

Ôn Hựu lo sợ nắm chặt gấu áo. Thấy Bùi Gián Tuyết vô cảm tiến về phía mình, cô sợ hãi lùi lại phía sau.

Cô hoàn toàn không nghi ngờ gì về việc anh sẽ lôi cô ra ngoài và bắt cô ngủ ở cổng lớn.

Thế nhưng, giữa tiếng kêu kinh ngạc của cô.

Bùi Gián Tuyết lại trực tiếp bế thốc cô lên theo kiểu công chúa. Anh một tay ôm lấy cô rồi sải bước đi về phía giường.

Ôn Hựu bị sự bất thường của Bùi Gián Tuyết dọa cho sợ đến mức không dám nói lời nào, hai tay cô siết chặt lấy cổ anh, càng không dám phản kháng.

Cô thấy Bùi Gián Tuyết đi đến cạnh giường ngồi xuống, đặt cô ngồi trên đùi mình. Anh cụp mắt nhìn cô, giọng nói có chút lười nhác: "Hết chê cái này lại đến chê cái kia, vậy em muốn ngủ ở đâu?"

Ôn Hựu vô cùng sợ hãi, cô lo rằng Bùi Gián Tuyết đang muốn "giăng bẫy" mình.

Cô cúi đầu né tránh ánh mắt của anh, thận trọng đáp: "Em... em chỉ cần tìm đại một chỗ nào đó để ngủ là được rồi."

"Anh Gián Tuyết, hay là anh thả em ra đi? Em đi xuống tìm phòng khác xem sao, phòng nào em cũng ngủ được mà."

Dứt lời, Ôn Hựu cố gắng thoát khỏi vòng tay của Bùi Gián Tuyết, nhưng anh không hề buông lỏng.

Ngược lại, vì dùng lực quá đà mà cả người cô lại ngã nhào vào lòng anh.

"Anh Gián Tuyết?" Ôn Hựu ngẩng đầu lên, trong lòng vô cùng căng thẳng. Cô khẽ túm lấy cổ áo anh, không dám cử động.

"Các phòng khác chưa dọn dẹp." Bùi Gián Tuyết phủ tay lên tay cô, giọng điệu uể oải.

"Vậy để em xuống sofa dưới lầu ngủ nhé?"

"Không có dư chăn."

"Cái này... thực ra cũng không sao đâu..."

"Mùa hè không đắp chăn cũng được ạ, dù sao em cũng chỉ ở tạm một đêm thôi, hoặc là lấy quần áo đắp lên cũng được, sẽ không bị bệnh đâu."

Ôn Hựu dùng bàn tay còn lại cố gắng cạy tay Bùi Gián Tuyết ra, nhưng anh lại càng siết chặt hơn.

"Anh Gián Tuyết, anh... rốt cuộc anh làm sao vậy?"

Chuyện này rõ ràng đã vượt ra khỏi phạm vi "giăng bẫy" thông thường rồi.

Dù trong phòng đang bật điều hòa nhưng sau lưng cô vẫn không ngừng đổ mồ hôi lạnh. Ôn Hựu không diễn tả được cảm giác lúc này, cô chỉ thấy sự bất an trong lòng ngày càng mãnh liệt.

Cho đến khi nghe thấy câu nói tiếp theo.

"Em có thể ngủ cùng anh."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc