Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

“Trà Xanh” Mỗi Ngày Đều Ở Trong Bãi Chiến Trường Tình Ái Chương 20: Đừng Động Đậy

Cài Đặt

Chương 20: Đừng Động Đậy

Ngủ cùng Bùi Gián Tuyết ư?

Cả người Ôn Hựu cứng đờ, đầu óc trống rỗng hoàn toàn.

Nếu là một tháng trước, cô chắc chắn sẽ chẳng chút do dự mà đồng ý với Bùi Gián Tuyết, thậm chí còn chủ động hôn lên để anh yêu thương và chiều chuộng mình, nhưng hiện tại...

"... Anh Gián Tuyết, anh đang đùa đúng không?" Ôn Hựu cảm thấy sống lưng lạnh toát, cô khẽ lùi về sau.

Nhưng lại bị một bàn tay to lớn giữ chặt.

Ôn Hựu sững sờ khi bị ép ngồi trên đùi Bùi Gián Tuyết, cô cúi đầu xuống nhìn.

Cô càng không dám cử động. Trước đây cô chưa từng cảm nhận được, nhưng giờ khi tình cảm đã phơi bày, chỉ ngăn cách bởi một lớp quần áo, sức nóng phía dưới đang bộc lộ khao khát mãnh liệt chẳng hề che giấu, dường như muốn thiêu rụi cả hai.

"Em nghĩ anh đang đùa sao?" Bùi Gián Tuyết nhướng mày.

"Anh Gián Tuyết, liệu có nhanh quá không? Em không muốn ép anh đâu, những chuyện anh không thích thì chúng ta có thể từ từ, không sao hết, anh đừng bận tâm đến cảm nhận của em."

Ôn Hựu sắp khóc đến nơi.

"Em không hề ép anh."

"Chẳng phải trước đây em luôn miệng nói muốn làm chuyện này với anh sao? Bây giờ anh đồng ý rồi đấy."

"Nhưng mà—"

"Có gì mà nhưng nhị, chẳng phải em thích anh sao?"

Bùi Gián Tuyết rũ mắt, ánh nhìn rơi thẳng lên đôi môi của Ôn Hựu.

Anh chưa bao giờ để bản thân phải chịu thiệt thòi, thứ gì đã thích thì sẽ chủ động giành lấy. Giống như lúc này, anh muốn hôn Ôn Hựu nên đã nâng cằm cô lên rồi cúi đầu định đặt một nụ hôn xuống.

Không ngờ Ôn Hựu lại nghiêng đầu né tránh.

Nụ hôn lẽ ra phải đặt trên môi lại rơi xuống gò má cô.

Không đạt được mục đích, đôi mắt Bùi Gián Tuyết nheo lại đầy nguy hiểm.

"Ý em là sao?"

Anh cưỡng ép xoay cằm Ôn Hựu lại, nở nụ cười lạnh lùng: "Có người khác rồi, hay là những lời nói thích anh, yêu anh trước đây đều là giả dối?"

"Không, không phải đâu!" Khi bốn mắt nhìn nhau, nhận thấy ánh mắt băng giá của anh, trái tim Ôn Hựu như chìm xuống.

Cô không phản kháng nữa mà ôm chặt lấy eo Bùi Gián Tuyết.

"Anh Gián Tuyết, em chỉ là không biết... em không biết bây giờ mình lấy tư cách gì để làm chuyện này với anh."

"Em nhớ trước đây anh từng nói em không phải là bạn gái của anh." Ôn Hựu vô cùng sợ hãi, cô ngẩng đầu nhìn Bùi Gián Tuyết, nước mắt bắt đầu chực trào.

Bùi Gián Tuyết rũ mắt, không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận: "Hai chuyện này có liên quan gì nhau?"

Trong quan niệm của anh, chỉ có hôn nhân mới là mối quan hệ bền vững tuyệt đối của tình yêu, còn danh phận bạn gái vốn chẳng có gì quan trọng.

Anh hiếm khi thấy cô mất kiểm soát như thế này.

"Em không biết anh nhìn nhận mối quan hệ của chúng ta như thế nào, nhưng với riêng em, việc yêu đương và muốn làm bạn gái anh là vì em muốn cùng anh đi đến tương lai!"

Nước mắt lăn dài trên hàng mi, Ôn Hựu vừa nghẹn ngào nói xong câu đó.

Cô lại vờ vịt dùng mu bàn tay lau đi khuôn mặt nhỏ nhắn ướt đẫm lệ.

"Em muốn trong tương lai của anh luôn có em, chứ không phải chỉ là quan hệ xác thịt! Chuyện đó đối với em không chỉ là sự sỉ nhục dành cho anh, mà ngay cả chính em cũng sẽ coi thường bản thân mình."

Bùi Gián Tuyết không lên tiếng ngay lập tức. Anh im lặng vài giây rồi dùng ngón cái lau nước mắt cho Ôn Hựu, sau đó hỏi:

"Em muốn mối quan hệ như thế nào?" Nói xong, ngón tay anh khựng lại, rồi bình thản bổ sung thêm: "Chắc là không chỉ dừng lại ở mức bạn trai bạn gái đâu nhỉ."

"Kết hôn." Ôn Hựu bướng bỉnh nhìn anh, khẳng định chắc nịch.

Bùi Gián Tuyết buông tay, lười biếng đáp: "Em cũng dám nghĩ thật đấy."

Nước mắt Ôn Hựu lại tuôn rơi, đôi mắt cô đỏ hoe như vừa nghe thấy tin dữ.

"Anh Gián Tuyết không đồng ý sao?"

"Chẳng lẽ một năm ở bên em vừa qua chỉ là chơi đùa thôi sao?"

Bùi Gián Tuyết không đáp, hàng mi khẽ rủ xuống như đang suy tính điều gì đó.

Ôn Hựu vẫn âm thầm quan sát thái độ của Bùi Gián Tuyết. Thấy anh rõ ràng đang rơi vào sự do dự về tương lai, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô biết Bùi Gián Tuyết là người ngạo mạn và ích kỷ nên chắc chắn sẽ không đồng ý.

Thế là cô dứt khoát đẩy Bùi Gián Tuyết ra rồi nhảy xuống khỏi người anh, giả vờ như đang đau buồn khôn xiết.

"Anh Gián Tuyết, nếu anh vẫn chưa suy nghĩ kỹ việc có muốn ở bên em hay không, vậy sau này chúng ta đừng liên lạc nữa."

"Đừng liên lạc?" Bùi Gián Tuyết đột ngột ngẩng đầu lên. Anh ghét nhất là bị người khác ép buộc.

Anh đứng dậy, liếc nhìn bàn tay Ôn Hựu vừa buông mình ra rồi cười lạnh: "Chỉ vì chuyện này mà em muốn cắt đứt với anh sao?"

Từ góc độ này, anh có thể nhìn thấy mái tóc bồng bềnh của thiếu nữ. Khi cô chạm mắt với anh, hàng mi cô còn vương nước mắt trông giống hệt một con búp bê xinh đẹp.

Cô vô cùng bướng bỉnh, dù biết anh đang tức giận nhưng vẫn kiên trì nói: "Anh Gián Tuyết, anh sai rồi. Chúng ta không gọi là cắt đứt, vì chúng ta vốn chưa từng ở bên nhau. Chúng ta không có quan hệ yêu đương, em cũng không có danh phận gì nên chẳng thể gọi là chia tay được."

"Một năm qua, em đã tự thuyết phục bản thân và nghĩ rằng mình có thể kiên trì. Nhưng sự im lặng của anh trong những ngày qua khiến em nhận ra đoạn tình cảm này dường như chỉ là đơn phương từ phía em, em chẳng cảm nhận được chút tình yêu nào từ anh cả."

Chứng kiến Ôn Hựu nước mắt nhạt nhòa và khóc đến run rẩy cả người, Bùi Gián Tuyết cau mày đầy vẻ khó chịu. Tâm trạng anh càng lúc càng bực bội hơn. Cô thật quá ngây thơ, dường như không hiểu rằng hành động này chẳng khác nào châu chấu đá xe.

Cô vẫn cứ tự mình tiếp tục:

"Nhân cơ hội hôm nay, hãy nói cho rõ ràng đi."

"Sau này anh ở bên ai em sẽ không can thiệp, cũng chẳng gây sự vô lý nữa. Em sẽ biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của anh để anh không phải phiền lòng."

"Tương tự như vậy, tương lai em sẽ có cuộc sống mới. Em ở bên ai cũng sẽ không còn liên quan gì đến anh nữa."

Nói xong, Ôn Hựu nhìn chằm chằm vào Bùi Gián Tuyết qua làn nước mắt.

Cô phớt lờ nụ cười âm u lạnh lẽo trên môi anh rồi quay người định rời đi.

Thế nhưng cô còn chưa kịp bước đi thì cổ tay phải đã bị ai đó nắm chặt. Nó giống như một chiếc kìm sắt khóa cứng lại khiến xương cổ tay cô đau điếng.

"Buông ra." Ôn Hựu không quay đầu lại, cô nghiến răng nói.

"Ôn Hựu."

Sống lưng Ôn Hựu lạnh toát. Ngoại trừ lần đầu gặp mặt chào hỏi lịch sự, đây là lần đầu tiên Bùi Gián Tuyết gọi thẳng họ tên cô kể từ khi hai người bên nhau.

"Thủ đoạn khá đấy." Giọng anh lạnh lẽo nhưng lại mang theo ý cười.

Ôn Hựu vùng vẫy, dùng khuỷu tay thúc ra sau, nhưng hai tay lại bị bẻ ngược ra sau khống chế. Cả người cô ngã mạnh vào một lồng ngực vững chãi.

"Đừng động đậy." Giọng nam phía sau vang lên đầy lười biếng và thanh tao.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc