Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

“Trà Xanh” Mỗi Ngày Đều Ở Trong Bãi Chiến Trường Tình Ái Chương 18: Bẩn Quá

Cài Đặt

Chương 18: Bẩn Quá

Ôn Hựu ngẩng đầu lên và thấy đó là Bùi Gián Tuyết.

Cô không biết anh đã từ trên lầu xuống từ lúc nào.

Khác hẳn với vẻ ngoài chỉnh tề trong những bộ âu phục thường ngày, lúc này anh đang mặc một chiếc áo choàng ngủ bằng lụa đen, cổ áo để lộ xương quai xanh còn dây thắt lưng thì được buộc hờ hững.

Có lẽ vì vừa tắm xong chưa lâu nên ngọn tóc anh vẫn còn đọng nước rồi lặn mất vào lồng ngực. Hình ảnh này hoàn toàn trái ngược với vẻ cấm dục hằng ngày.

Đặc biệt là đôi chân dài thoắt ẩn thoắt hiện dưới vạt áo mang đầy sức mạnh, khiến người ta không khỏi đỏ mặt tim đập nhanh.

Nếu là một tháng trước, Ôn Hựu đã sớm nhào tới rồi.

Nhưng hiện tại, cô chỉ có thể ngồi ngoan ngoãn trên ghế sofa, giấu điện thoại ra sau lưng rồi cười gượng gạo: "Một người bạn thôi ạ."

"Cậu ấy hỏi em tối nay ăn cơm chưa, không có chuyện gì quan trọng đâu nên cũng không có gì để nói cả."

Ôn Hựu nhìn chằm chằm Bùi Gián Tuyết không chớp mắt, tiện tay đặt điện thoại sang một bên sofa và thầm cầu nguyện anh đừng hỏi thêm nữa.

Nhưng Bùi Gián Tuyết lại ngồi xuống ngay bên cạnh cô.

"Nam hay nữ?"

"Nữ ạ."

"Để tôi xem." Bùi Gián Tuyết thản nhiên nói rồi đưa tay ra, ý bảo Ôn Hựu hãy đưa điện thoại cho mình.

Mí mắt Ôn Hựu giật nảy, tất nhiên cô không thể cho anh xem lịch sử trò chuyện với Yến Triều Sinh được.

Thấy ánh mắt Bùi Gián Tuyết dần trở nên lạnh lẽo, Ôn Hựu vô cùng lo lắng.

Trong lúc cấp bách, cô chợt nảy ra một ý rồi đặt tay mình lên tay anh, thẹn thùng nắm lấy. Cô khẽ ngước mắt lên, giả vờ như đang rất ngạc nhiên và không thể tin nổi.

"Anh Gián Tuyết, có phải anh đang ghen không?"

Ôn Hựu rất hiểu Bùi Gián Tuyết, thông thường khi cô chủ động hỏi đối phương có phải đang ghen hay không...

Thì một người kiêu ngạo như Bùi Gián Tuyết thường sẽ khịt mũi coi thường.

Cô chờ đợi anh sẽ dùng vẻ khinh khỉnh mà nói "Đừng nằm mơ nữa", sau đó hất tay cô ra rồi lên lầu đi ngủ.

Nhưng chờ một giây sau, cô lại nghe thấy anh nói:

"Vậy thì sao?"

"Hả?" Ôn Hựu há hốc mồm kinh ngạc.

Bùi Gián Tuyết nhướng mày rồi nắm ngược lại tay cô, anh khẽ cúi người lại gần: "Tôi ghen rồi, em định dỗ dành tôi thế nào đây?"

Ở khoảng cách này, cô có thể ngửi thấy rõ ràng hương sữa tắm thanh khiết và lạnh lẽo trên người anh.

Ôn Hựu có chút căng thẳng nên theo bản năng lùi lại phía sau.

Nhưng eo cô đã bị anh ôm chặt, cô chạm phải ánh mắt giễu cợt của Bùi Gián Tuyết.

Đó là dáng vẻ lười biếng giống như đang trêu đùa thú cưng, mang theo sự trêu chọc đầy thú vị.

Sự hoảng loạn ban đầu của cô lập tức tan biến quá nửa.

"Anh Gián Tuyết muốn em dỗ thế nào đây?"

Ôn Hựu chớp mắt rồi nhẹ nhàng chạm vào cổ áo Bùi Gián Tuyết, làm bộ như định ngồi lên người anh.

Mặc dù tối nay anh tìm cô vì chuyện cô đi ăn với "người đàn ông khác", lại còn nói những lời ám muội như vậy, nhưng Ôn Hựu không cho rằng Bùi Gián Tuyết vẫn còn tình cảm với mình.

Đa phần là do lòng hiếu thắng đang quấy phá thôi.

Đây là đặc điểm chung của các tổng tài bá đạo: thứ mình không cần thì dù có vứt đi cũng không muốn kẻ khác chạm vào.

Quả nhiên, anh không hề thích cô.

Cô còn chưa kịp ngồi lên thì đã bị anh đẩy ra không thương tiếc.

"Anh Gián Tuyết, anh làm gì vậy?"

Ôn Hựu ngã nhào vào một góc sofa, cô ngẩng đầu lên rồi bĩu môi, giả vờ ấm ức nói: "Có phải anh chê bỏ em rồi không?"

"Bẩn quá."

Bùi Gián Tuyết tựa lưng vào sofa, liếc mắt nhìn cô gái đang đưa ra lời "tố cáo" mình.

Ý định ban đầu của anh là muốn cô chủ động dâng nụ hôn, nhưng không ngờ Ôn Hựu lại còn "hiểu chuyện" hơn cả anh tưởng tượng.

Anh cảm thấy rất hài lòng, bao lâu nay nuôi nấng quả không uổng công, thế nên anh cũng chẳng quan tâm địa điểm lần đầu tiên là ở đâu.

Sofa hay trên giường đều được cả.

Nhưng ngay lúc vừa giữ lấy eo cô, anh đột nhiên nhận ra trên chiếc váy trắng của cô không chỉ bị bắn rượu vang mà còn dính cả vết dầu mỡ thức ăn, màu sắc hỗn độn bám đầy.

Sự bẩn thỉu đó khiến vẻ mặt anh cứng đờ, gần như là phản ứng bản năng của cơ thể, anh lập tức đẩy cô ra ngay.

Dưới ánh đèn sáng choang, nhìn kỹ lại thì dường như nó còn bẩn hơn cả anh nghĩ.

Thấy đối phương lại định sấn tới gần, Bùi Gián Tuyết nhíu mày rồi vô thức ngồi xích ra xa thêm một chút.

"Anh thực sự chê em sao." Ôn Hựu trố mắt kinh ngạc rồi sững sờ tại chỗ.

Bùi Gián Tuyết giữ im lặng xem như mặc nhận.

Sau đó, anh thấy Ôn Hựu thất vọng cúi đầu xuống như thể vừa chịu một tổn thương sâu sắc. Cô leo xuống khỏi sofa rồi lủi thủi chạy sang phía bên kia, cô ôm lấy chiếc gối tựa và quay lưng về phía anh mà làm loạn vô lý.

"Em không thèm thích anh nữa! Em không thèm để ý đến anh nữa đâu!"

Bùi Gián Tuyết: ". . ."

Bệnh sạch sẽ của Bùi Gián Tuyết vốn dĩ rất nghiêm trọng, nhưng anh đã năm lần bảy lượt hạ thấp giới hạn vì Ôn Hựu.

Anh có thể chịu đựng một Ôn Hựu bẩn thỉu từ đầu đến chân làm vương vãi vi khuẩn lên sofa đã là tốt lắm rồi, vậy mà cô không biết ơn thì thôi, lại còn trút giận lên anh.

Bùi Gián Tuyết chủ động đi đến trước mặt "nguồn vi khuẩn" rồi giật lấy chiếc gối trong tay cô.

"Anh tránh ra đi, em đã nói là không thèm để ý đến anh rồi mà!"

Ôn Hựu giữ chặt lấy chiếc gối, cô biết Bùi Gián Tuyết không thích những kẻ quấy nhiễu vô lý nên cố tình ăn vạ trên sofa, cố gắng khiến anh ghét mình thêm một chút.

Bùi Gián Tuyết dường như thực sự tức giận rồi.

Tuy nhiên lần này không giống những lần trước, anh không lạnh lùng đuổi cô "đi về" mà trực tiếp nhào lên.

Anh dùng một đầu gối ép chặt lên chân cô và khống chế đôi tay cô thật chắc chắn.

Ôn Hựu giống như con cá trên thớt, không ngừng vùng vẫy đến mức đổ cả mồ hôi, nhưng dù đã dốc hết sức bình sinh cô vẫn không tài nào thoát ra được.

Chạm phải đôi mắt vừa đau khổ vừa giận dữ của Ôn Hựu, trái tim Bùi Gián Tuyết khẽ rung động.

Cuối cùng anh vẫn không nỡ quá vô tình, anh phớt lờ lớp trang điểm đã lem nhem trên mặt cô rồi chọn một chỗ sạch nhất, sau đó cúi xuống hôn nhẹ lên mắt cô.

Anh nói: "Được rồi, đi tắm đi."

Sợ cô lại được đà lấn tới, anh buông cô ra rồi kiên nhẫn bổ sung thêm một câu.

"Tắm sạch sẽ rồi thì tôi sẽ không chê em nữa."

Nói xong, anh tự giác ngồi sang một bên rồi cầm máy tính lên bắt đầu làm việc.

Ôn Hựu cúi đầu, không thể kiếm chuyện được nữa nên đành lí nhí "vâng" một tiếng.

Anh khẽ gật đầu.

Ôn Hựu lúc này mới yên tâm.

Vừa đấm vừa xoa là chiêu bài quen thuộc của Bùi Gián Tuyết, còn cô thì hết lần này đến lần khác "không hiểu chuyện". Tuy ngoài mặt anh tỏ vẻ thản nhiên nhưng chắc chắn trong lòng đã sớm mất kiên nhẫn với cô rồi.

Ôn Hựu bước những bước chân nhẹ nhàng lên tầng hai.

Có rất nhiều phòng nhưng cô không biết mình ở phòng nào, lúc nãy mải quá nên quên hỏi Bùi Gián Tuyết.

Cô lại chạy huỳnh huỵch xuống lầu.

Từ lối cầu thang vòng qua hướng phòng khách, cô vịn tay vào tường rồi thò đầu ra.

Nhìn về phía người đàn ông đang nghiêm túc làm việc ở phía bên kia sofa, cô hỏi: "Anh Gián Tuyết, lúc nãy anh quên nói rồi, em ở phòng nào vậy?"

Bùi Gián Tuyết không nghe thấy.

Anh đang xử lý công việc của công ty, đôi chân vắt chéo còn đầu ngón tay gõ nhịp nhàng trên bàn phím.

Kể từ lúc Ôn Hựu lên lầu, tâm trí anh vẫn luôn không thể tập trung.

Anh đang nghĩ: Lát nữa phải làm thế nào mới có thể khiến đối phương ghi tâm khắc cốt, làm cho cô khóc thật to và cầu xin anh tha thứ, để từ nay về sau cô không bao giờ dám làm những chuyện khiến anh không vui nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc