Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thế nên bây giờ nó chỉ có thể trơ mắt nhìn Ôn Hựu hắt nước bẩn lên người mình, rồi lại nhìn Bùi Gián Tuyết tin vào mấy lời ma quỷ của cô chẳng khác gì một vị hôn quân.
Hệ thống lạnh lùng: [Xin lỗi, tha cho tôi đi.]
Ôn Hựu cười hì hì: [Không sao đâu, muộn rồi.]
Hệ thống: [...]
"Anh Gián Tuyết, nếu hôm nay anh không tới... nếu không có anh..." Ôn Hựu bĩu môi, vết ngón tay đỏ ửng dưới cằm hiện rõ mồn một.
Khi ngước mắt nhìn Bùi Gián Tuyết, nước mắt cô cứ chực trào ra như thể vừa phải chịu đựng một cú sốc tâm lý cực lớn.
Cô cúi đầu ôm lấy anh rồi khóc nức nở: "Em... em thật sự không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo nữa, em sợ lắm, hu hu hu..."
Nghe xong những lời Ôn Hựu nói, Bùi Gián Tuyết nheo mắt lại, sắc mặt tối sầm hẳn đi.
“Gã mặt trắng” đang co rùm ở góc tường vẫn còn ngây ra đó. Nó im lặng coi như thừa nhận chứ chẳng dám thốt ra lời nào, rõ ràng là một tên ngốc.
Bùi Gián Tuyết không hề mảy may nghi ngờ Ôn Hựu, bởi không ai rõ cô yêu anh đến nhường nào hơn chính bản thân anh. Suốt một tháng không liên lạc, thay vì tin rằng cô đã thay lòng đổi dạ, anh thà tin rằng cô bị người khác lừa gạt thì hơn.
Câu trả lời bây giờ đã quá rõ ràng.
Có kẻ muốn làm loạn ngay dưới mí mắt anh, thậm chí còn dám cướp người của anh.
"Anh Gián Tuyết, anh phải đòi lại công bằng cho em đấy." Ôn Hựu lắc lắc cánh tay anh, làm nũng đầy vẻ uất ức.
Hệ thống thầm chửi thề trong lòng.
Bùi Gián Tuyết không nói gì, anh liếc nhìn chiếc thẻ trên bàn, quả nhiên là chiếc thẻ anh đã đưa cho cô.
Anh liếc nhìn “gã mặt trắng” chẳng có chút nhan sắc hay vóc dáng gì kia rồi liên tục cười lạnh, có lẽ ngay cả bộ quần áo trên người hắn ta cũng là dùng tiền của anh để mua.
"Em muốn xử lý thế nào?" Khóe môi Bùi Gián Tuyết khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, anh thuận tay ôm lấy eo Ôn Hựu rồi bình thản hỏi.
Trong lòng anh lúc này đã có hàng trăm cách để khiến đối phương phải ngồi tù bóc lịch vài chục năm rồi.
Và với Ôn Hựu cũng vậy.
Dám giấu anh để đi tìm người hầu rượu cơ đấy.
Xem ra việc để cô chủ động nhận lỗi ngay từ đầu đã là sai lầm, anh không nên thương xót cô mà lẽ ra phải lôi cô lên giường hành hạ đến mức không khóc nổi mới đúng.
Chỉ có như vậy thì Ôn Hựu mới có thể ngoan ngoãn và yên ổn ở bên cạnh anh.
Bùi Gián Tuyết hơi rũ mắt, bàn tay đang siết lấy eo cô bất giác chặt thêm vài phần.
Nhưng Ôn Hựu vẫn chưa hề hay biết anh đang toan tính điều gì.
Cô nở một nụ cười ngọt ngào với anh.
Cô ôm đáp lại anh rồi ngoan ngoãn nói: "Anh Gián Tuyết, anh cứ tùy ý xử lý là được, em không có ý kiến gì đâu, em nghe theo anh hết."
.......
Dưới sự mong đợi tha thiết của Ôn Hựu.
Chẳng mấy chốc, một nhóm vệ sĩ mặc vest đen to cao lực lưỡng đã kéo đến nhà hàng.
Hệ thống trưng ra đôi mắt cá chết, lúc bị người của Bùi Gián Tuyết đưa đi, Ôn Hựu còn không quên tỏ vẻ hả hê trên nỗi đau của người khác.
Cho nó xem náo nhiệt này, đáng đời.
Thế nhưng sau khi cơn hả hê qua đi và bình tĩnh lại, trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác "thỏ chết cáo buồn".
Hệ thống đi rồi.
Hệ thống đã an toàn.
Vậy còn cô thì sao?
Cô phải làm thế nào đây?
"Được rồi, chuyện còn lại cứ giao cho bọn họ giải quyết là được."
Bùi Gián Tuyết thản nhiên liếc nhìn hướng đi của Hệ thống rồi ôm lấy eo Ôn Hựu, hờ hững nói: "Đi thôi, chúng ta ra ngoài."
Ôn Hựu cảm thấy sởn gai ốc.
Suốt quãng đường đi, cô có thể cảm nhận rõ ràng áp lực cực thấp tỏa ra từ người anh.
Kể từ khi rời khỏi nhà hàng, anh chẳng nói lời nào. Ôn Hựu định tự bắt xe về nhưng anh lại bảo sẽ lái xe đưa cô về tận nơi.
Ôn Hựu không tiện từ chối, thế nhưng sau khi lên xe và đi được nửa tiếng, cô nhìn ra ngoài cửa sổ thì chợt phát hiện biển báo giao thông có vẻ không đúng lắm.
Tuyến đường này không phải là hướng về nhà cô.
Trong lòng Ôn Hựu bỗng hẫng đi một nhịp.
"Anh Gián Tuyết, có phải vì đường tối quá nên anh lái nhầm hướng rồi không?"
Cô nắm chặt dây an toàn, dè dặt liếc nhìn Bùi Gián Tuyết rồi khéo léo nhắc nhở.
"Không nhầm đâu." Bùi Gián Tuyết chẳng buồn ngước mắt lên, bình tĩnh đáp lại.
Ôn Hựu: "......."
"Nhưng hình như nhà em không nằm ở hướng này."
Bùi Gián Tuyết chỉ khẽ "ừ" một tiếng, ra vẻ chẳng hề có ý định giải đáp thắc mắc cho cô.
Ôn Hựu: "..."
Cô định hỏi Bùi Gián Tuyết tính lái xe đi đâu, nhưng khi ngước mắt thấy sắc mặt có phần thiếu kiên nhẫn của đối phương, cô lại lẳng lặng ngậm miệng.
Khi đã đến nơi, sự lo lắng trong lòng Ôn Hựu đã lên đến đỉnh điểm.
Trong thời gian thực hiện nhiệm vụ chinh phục Bùi Gián Tuyết, Ôn Hựu đã tìm hiểu kỹ mọi thông tin liên quan đến anh, có thể nói là nắm rõ như lòng bàn tay. Vì thế, cô biết đây là một bất động sản trị giá hàng trăm triệu đứng tên anh.
Chỉ là căn biệt thự này tuy có phong cảnh đẹp và môi trường trong lành nhưng vị trí lại quá hẻo lánh, cách trung tâm thành phố tận một giờ lái xe.
Hơn nữa, Bùi Gián Tuyết trước đây chưa bao giờ dẫn cô tới đây cả.
"Anh Gián Tuyết, sao anh lại đưa em về nhà anh thế?" Ôn Hựu đi theo sau Bùi Gián Tuyết, khẽ kéo kéo tay áo anh.
Nhưng Bùi Gián Tuyết lại nắm lấy tay cô, vừa đi vừa nói: "Sao thế, ở đây không ở được à?"
Ôn Hựu: "..."
Bùi Gián Tuyết quét mặt vào cửa, thấy Ôn Hựu vẫn còn ngây người đứng ở đó thì lên tiếng.
"Vào đi."
"Hay là thôi đi..." Ôn Hựu do dự vịn vào khung cửa, mãi vẫn không chịu bước vào.
"Anh Gián Tuyết, ngày mai em còn có tiết... Nếu ở lại nhà anh thì xa quá, sáng mai có lẽ sẽ khó bắt xe, em sợ không về kịp mất."
"Sáng mai anh đưa em đi."
"Ngày mai em có tiết lúc tám giờ."
"Bảy giờ anh sẽ đưa đi."
Ôn Hựu nghẹn lời.
Bùi Gián Tuyết lấy từ trong tủ giày ra một đôi dép lê sạch sẽ cho cô.
Sau khi thay dép xong, Ôn Hựu cảm thấy bồn chồn như ngồi trên đống lửa.
Trong biệt thự không có ai.
Nhưng hầu như chẳng thấy chút bụi bẩn nào, mọi thứ đều rất sạch sẽ, có lẽ nơi này được dọn dẹp định kỳ.
Phòng trống thì có nhiều, nhưng vừa về đến nhà là Bùi Gián Tuyết đã đi tắm ngay, khiến Ôn Hựu chẳng biết mình nên ở phòng nào nên chỉ đành ngồi trên ghế sofa nghịch điện thoại.
Rảnh rỗi không có việc gì làm, cô mở giao diện trò chuyện với Yến Triều Sinh ra. Ôn Hựu không tin anh ta thật sự chê ít tiền như lời Hệ thống nói, thế nên định nhắn tin hỏi xem rốt cuộc tối nay tại sao anh ta lại tức giận?
Thêm nữa là anh đã đi đến đâu rồi, về nhà chưa, để cô còn tranh thủ lấy thêm chút thiện cảm.
Kết quả là vừa mới soạn xong tin nhắn và còn chưa kịp gửi đi thì trước mặt bỗng vang lên một giọng nói lạnh lùng.
"Em đang nhắn tin cho ai thế?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















