Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

“Trà Xanh” Mỗi Ngày Đều Ở Trong Bãi Chiến Trường Tình Ái Chương 16: Em Đừng Ép Tôi

Cài Đặt

Chương 16: Em Đừng Ép Tôi

Chân va vào tay vịn nên bị trầy da, cảm giác đau rát lập tức ập đến.

“Sss——” Ôn Hựu co người trên mặt đất rồi ôm lấy đầu gối, đau đến mức nước mắt tuôn rơi.

Hệ thống: “…….”

Vài giây sau.

“…… Em sợ tôi sao?” Giọng nói trước mặt hoàn toàn không còn chút ý cười nào mà trở nên âm trầm đến đáng sợ.

Ôn Hựu chậm rãi ngước đầu lên thì thấy sắc mặt Bùi Gián Tuyết lạnh lẽo, anh đang nhìn cô bằng ánh mắt như nhìn một người chết.

Gương mặt cô trắng bệch.

Cô dùng hai tay chống xuống sàn rồi lùi lại phía sau.

Không đúng, có gì đó không đúng chút nào.

Bùi Gián Tuyết đang tiến lại gần, dù mặt đất bẩn thỉu nhưng Ôn Hựu vẫn không ngừng lùi lại.

Bất ngờ, tay cô chạm phải một bông súp lơ từ phía sau.

Ôn Hựu sững người, cả cơ thể cứng đờ.

Súp lơ ư?

Đúng rồi, cô đã nhớ ra chỗ nào không ổn rồi.

Thiếu một người! Tại sao chỉ có mình cô phải đối mặt với Bùi Gián Tuyết thế này?

Hệ thống đâu rồi!

Ôn Hựu quay đầu nhìn sang thì thấy Hệ thống đang nằm bất động ở góc tường, giả chết không một tiếng động.

Phía sau là tường, còn phía trước là Bùi Gián Tuyết.

Ôn Hựu lo lắng đến mức trán lấm tấm mồ hôi lạnh, lùi không được mà chạy cũng không xong, vậy mà Hệ thống vẫn còn đang thản nhiên xem kịch vui.

Cơn giận bốc lên đầu, cô gào thét điên cuồng trong lòng với Hệ thống: [Mẹ nó, mày cứ đứng nhìn trân trân thế à! Bùi Gián Tuyết qua đây rồi! Anh ta sắp đánh tao rồi đấy! Mày mau lại đây giúp tao cản anh ta lại đi!]

Hệ thống nghe thấy thế liền đảo tròng mắt sang, bốn mắt nhìn nhau với Ôn Hựu.

Nó hì hì nói: [Tôi không cản được đâu.]

Ôn Hựu: [……]

Nếu giọng điệu của đối phương không đáng đòn đến thế thì cô đã định cam chịu bị ăn đòn rồi.

Nhưng Hệ thống này quá đê tiện.

Ôn Hựu cúi đầu, thấy đôi giày da sáng loáng của Bùi Gián Tuyết chỉ còn cách cô đúng một bước chân.

“Còn trốn nữa không?”

Giọng nói truyền từ trên đỉnh đầu xuống lạnh thấu xương.

Lông mi Ôn Hựu khẽ run, cô không dám ngẩng đầu mà chỉ nghiến răng, siết chặt nắm đấm.

Cô nói với Hệ thống: [Lần cuối cùng, có giúp hay không?]

Hệ thống: [Hì hì.]

Ôn Hựu: [Mày đừng có ép tao.]

Hệ thống: [Hì hì.]

Ôn Hựu: [……. Mày xong đời rồi.]

Hệ thống không hề để ý đến lời đe dọa của Ôn Hựu, nó vẫn thong dong ngồi trong góc.

Nó xoa xoa cái cổ họng vẫn còn hơi đau, sau khi đảm bảo sẽ không làm phiền Bùi Gián Tuyết đánh Ôn Hựu thì mới ung dung duỗi thẳng chân ra.

Cứ như đang xem tivi vậy.

Nó thấy Bùi Gián Tuyết dồn Ôn Hựu vào góc tường rồi ngồi xổm xuống, bóp chặt cằm cô, trông có vẻ như sắp sửa tung một cú đấm……. Nó đã nghĩ như thế.

Nhưng ngay sau đó, một tiếng khóc đầy uất ức vang lên.

“Anh Gián Tuyết ơi~”

Hệ thống: “?”

Bùi Gián Tuyết: “?”

Ánh mắt Bùi Gián Tuyết hơi tối lại, cơn giận lúc nãy khi nhìn thấy nước mắt của Ôn Hựu đong đầy trong hốc mắt, lại còn nhìn anh đầy tội nghiệp thì đã tan biến đi quá nửa.

Cô nói: “Anh Gián Tuyết, em đau quá, em không trốn nữa đâu, anh có thể nhẹ tay một chút không…….”

Bùi Gián Tuyết vẫn không buông tay, Ôn Hựu đau đến mức nước mắt rơi lả chả, lực đạo ở cằm rất nặng, tưởng chừng như sắp bóp nát xương của cô.

“Giờ mới biết đau sao?” Giọng điệu của anh vô cùng lạnh lẽo.

Ôn Hựu nghiến răng rồi đứng thẳng lưng dậy, dưới ánh mắt u ám của Bùi Gián Tuyết, cô đỏ hoe mắt và uất ức gật đầu.

Khóe môi Bùi Gián Tuyết nhếch lên một nụ cười lạnh giễu cợt, xem ra cô đã khôn ngoan hơn rồi, biết giả vờ đáng thương rồi sao?

Anh làm theo ý muốn của Ôn Hựu là buông cằm cô ra, thậm chí còn cố ý đứng dậy lùi lại hai bước.

Anh biết phần lớn là Ôn Hựu lại đang lừa mình, anh rất nôn nóng chờ xem cảnh tượng đối phương cuống cuồng bỏ chạy nhưng lại phát hiện cửa ra vào đã bị người của anh bao vây.

Thế nhưng điều bất ngờ là: Đối phương không những không đi mà còn tiến về phía anh vài bước.

Bùi Gián Tuyết nheo mắt đứng yên tại chỗ, đang định xem Ôn Hựu định bày ra trò trống gì nữa.

Anh thấy nước mắt cô rơi từng hạt, cô nhìn anh rồi nức nở đi tới, vùi đầu vào ngực anh và ôm chặt lấy anh.

Trông cô cứ như vừa phải chịu đựng một nỗi oan ức tày trời nào đó.

Bùi Gián Tuyết: “?”

Hệ thống: “?”

“Anh Gián Tuyết, em xin lỗi!” Ôn Hựu ôm cổ Bùi Gián Tuyết, khóc bù loà bù loa.

Tuy nhiên, anh không đẩy Ôn Hựu ra mà cứ đứng yên như vậy rồi hỏi: “Em xin lỗi tôi chuyện gì?”

Hệ thống: “?”

Hệ thống ngây người như phỗng, thái độ thay đổi của Bùi Gián Tuyết cùng với giọng điệu đột nhiên trở nên dịu dàng kia làm nó nổi hết cả da gà.

Thế nhưng, chuyện vô lý hơn còn ở phía sau.

Nó thấy Ôn Hựu nức nở buông Bùi Gián Tuyết ra rồi dùng mu bàn tay lau nước mắt.

Rõ ràng cô là người chủ động từ bỏ nhiệm vụ chinh phục Bùi Gián Tuyết, vậy mà bây giờ lại tự biến mình thành nạn nhân, khóc đến run rẩy cả người, đáng thương nhìn Bùi Gián Tuyết.

Cô nói: “Em không biết nữa, anh, liên tục mấy tuần liền anh không gọi điện cho em, cũng không nhắn tin, em sợ lắm.”

“Sợ cái gì?” Bùi Gián Tuyết hỏi.

Nước mắt Ôn Hựu lại rơi xuống, vừa nói cô vừa tựa đầu vào người Bùi Gián Tuyết.

“Em sợ anh không cần em nữa, không thèm quan tâm đến em nữa, hu hu hu, không có ai nói cho em biết anh đi nước ngoài, ngay cả khi anh về nước cũng không có ai báo cho em, em cứ tưởng anh thực sự bỏ rơi em rồi.”

Ôn Hựu có vẻ như thực sự rất sợ hãi, ngay cả cơ thể đang ôm lấy anh cũng run rẩy liên hồi.

Ánh mắt Bùi Gián Tuyết trầm xuống, có chút lay động, nhưng anh không phải kẻ ngốc nên không hề quên chuyện cô giấu anh đi ăn tối với người đàn ông khác.

Nghĩ đến đây, Bùi Gián Tuyết đẩy Ôn Hựu ra rồi liếc nhìn Hệ thống đang co rúm trong góc tường – người mà anh cho là trai bao.

Anh lạnh lùng hỏi: “Đã sợ tôi không cần em, vậy còn hắn ta thì sao? Giải thích thế nào đây.”

Hệ thống: “!”

Dưới sự chú ý từ ánh mắt lạnh lẽo của Bùi Gián Tuyết, Hệ thống cứng đờ người, ngồi im tại chỗ không dám cử động.

Sau đó nó thấy Ôn Hựu liếc nhìn nó một cái đầy khiêu khích.

“Em không quen biết anh ta.”

Hệ thống: “?”

Nó nghe thấy Ôn Hựu mang theo giọng mũi nói: “Anh Gián Tuyết, em xin lỗi, thật ra mấy tuần nay em nhớ anh vô cùng.”

“Nhưng em sợ anh thấy em phiền, sợ anh không còn yêu em nên muốn cắt đứt liên lạc với em, em vừa sợ vừa buồn nên mới nhất thời hồ đồ.”

“Nên….. nên mới tìm một người tiếp rượu để nói chuyện cùng em.”

Bùi Gián Tuyết rũ mắt: “Đã nói chuyện gì.”

Ánh mắt anh lạnh thêm vài phần, anh dùng ngón tay cái lau nước mắt cho Ôn Hựu.

Thấy đối phương sụt sịt mũi, đôi mắt đỏ hoe.

Cô nói với anh: “Em kể cho anh ta về chuyện của chúng mình, muốn anh ta khai thông tư tưởng để giúp em vượt qua nỗi đau thất tình, nhưng mà——”

Ôn Hựu uất ức chớp mắt, chỉ tay vào Hệ thống đang ngơ ngác đứng bên cạnh rồi nói: “Nhưng em không ngờ anh ta lại cố tình chuốc say em!”

“Tửu lượng của em không tốt, đầu óc choáng váng, anh ta nói anh ta là bạn trai của em nên em cứ ngỡ anh ta là anh. Anh ta bảo em đưa thẻ cho anh ta, tiêu tiền vì anh ta, em đều đưa cả, sau đó anh ta còn bắt em phải đút đồ ăn cho anh ta nữa.”

Hệ thống trừng lớn mắt.

Nó vừa định mở miệng nhưng đột nhiên nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Bùi Gián Tuyết thì lập tức không nói nên lời.

Lòng Hệ thống lạnh lẽo quá nửa.

Trong một năm Ôn Hựu chinh phục Bùi Gián Tuyết, nó cũng có mặt nên hiểu rõ tính cách của anh, anh kiêu ngạo tự phụ đến tận xương tủy, ngay cả cha ruột mình cũng chẳng coi ra gì, huống chi là một người lạ.

Chỉ cần dùng đầu ngón chân cũng nghĩ ra được, đối phương chắc chắn sẽ không bao giờ tin những lời nó nói.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc