Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

“Trà Xanh” Mỗi Ngày Đều Ở Trong Bãi Chiến Trường Tình Ái Chương 15: Anh, Anh Đừng Qua Đây

Cài Đặt

Chương 15: Anh, Anh Đừng Qua Đây

Đại sảnh nhà hàng.

"Bùi... Tổng giám đốc Bùi?"

Bùi Gián Tuyết sải bước từ ngoài cửa vào, trên người vẫn là bộ âu phục chưa kịp thay, áp suất không khí xung quanh anh lạnh lẽo đến đáng sợ.

"Người đâu?" Anh nhếch môi cười lạnh, liếc mắt nhìn quanh đại sảnh rồi hỏi.

Giám đốc Chu đi theo sau Bùi Gián Tuyết, mồ hôi lạnh trên trán tuôn ra như tắm. Thật không thể tin nổi là vừa tiễn khách xong, ông ấy đã nhận được cuộc gọi từ Trợ lý Lâm báo rằng Bùi Gián Tuyết sẽ đến bắt người, dọa ông ấy sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.

"Bùi tổng, xin ngài bớt giận, chắc là Ôn tiểu thư vẫn đang dùng bữa với bạn."

"Nghe không hiểu lời tôi nói sao?"

Bùi Gián Tuyết liếc nhìn Giám đốc Chu, anh lạnh lùng nói: "Tôi — bảo —"

"Ở — đâu!"

Giám đốc Chu cung kính khom lưng, thành thật dẫn Bùi Gián Tuyết lên tầng hai.

Nhà hàng này là doanh nghiệp trực thuộc công ty mà Bùi Gián Tuyết vừa thu mua gần đây, với tư cách là cổ đông lớn nhất, anh có quyền hạn cao nhất ở đây.

Chẳng hạn như lúc này, mặc dù khách trong phòng hầu như đã ngồi kín chỗ nhưng khi Bùi Gián Tuyết yêu cầu giải tán toàn bộ, bọn họ cũng chỉ có thể làm theo mà không dám sai sót.

Hiệu suất làm việc rất nhanh.

Chỉ hơn mười phút sau, tầng hai đã được dọn sạch không còn mấy người.

Giám đốc Chu cúi đầu báo cáo.

"Bùi tổng, theo lời ngài dặn, ngoại trừ bàn của Ôn tiểu thư thì những vị khách còn lại đã rời đi hết rồi ạ..."

"Cô ấy không nhận ra sao?"

"Dạ không." Mí mắt Giám đốc Chu giật nảy một cái.

Khi ngước mắt lên, ông ấy thấy Bùi Gián Tuyết đang ngồi xuống cạnh bàn ăn một cách đầy thanh lịch. Anh không lập tức đi bắt người ngay mà kiên nhẫn chờ đợi, thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ rồi nhếch môi cười lạnh.

Cảnh tượng đó khiến ông ấy cảm thấy lạnh cả sống lưng.

"Được."

Bùi Gián Tuyết đứng dậy, thản nhiên nói: "Cho những người còn lại ra ngoài hết đi."

……

Ở phía bên kia.

Ôn Hựu đang ngồi ở vị trí của mình, bàn tay đang cầm dao nĩa bỗng khựng lại.

Xung quanh dường như đã trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều.

Tuy nhiên quyền riêng tư ở nhà hàng này rất tốt, mỗi bàn cách nhau khá xa và còn có bình phong ngăn cách, hơn nữa cô lại chọn bàn ở phía sau cùng. Dù cảm thấy hơi lạ nhưng cô cũng không quá để tâm.

"Cái này ngọt quá, tôi không thích, cho cậu ăn đấy."

Ôn Hựu có chút ghét bỏ, gắp thức ăn trong đĩa của mình sang đĩa của Hệ thống.

Hệ thống cúi đầu nhìn, là cà rốt thái lựu sao?

Vị ngọt.

Nó thích.

Hệ thống dứt khoát gắp lấy miếng cà rốt rồi tống vào miệng, nó không thèm nói câu nào mà chỉ tập trung điên cuồng ăn uống.

Ở trạm không gian của bọn nó có quá ít thứ để ăn, không phải dịch dinh dưỡng thì cũng là điện, chẳng có chút tính nhân văn nào cả. Cũng may Ôn Hựu vẫn còn chút lương tâm.

"Còn cả cái này, cái này nữa, thôi bỏ đi, không ăn nữa."

Ôn Hựu không muốn ăn tiếp nên đặt nĩa xuống bàn, rồi đẩy đống đồ ăn vừa gọi sang hết trước mặt Hệ thống.

Cô cảm thấy hơi buồn chán.

Cô ngồi vắt chéo chân với vẻ bất cần đời ở phía đối diện để nhìn nó ăn cơm.

Hình hài con người mà Hệ thống mô phỏng hôm nay trông khá vừa mắt.

Mái tóc đen ngắn, ngũ quan cân đối và tràn đầy vẻ thiếu niên, trông là đã thấy muốn bắt nạt một chút rồi.

Cứ như đang bắt nạt một chú cừu non lạc lối vậy.

Tính khí ác liệt của Ôn Hựu bỗng trỗi dậy, cô cầm nĩa lên rồi cười hì hì nói: "Này, hay là để tôi đút cho cậu nhé?"

Hệ thống: "..."

Nó vừa mới đanh mặt định từ chối thì đã nghe Ôn Hựu nói: "Nếu không được thì cậu đừng ăn nữa."

Hệ thống: "..."

Nó nhìn đống thức ăn vẫn còn hơn một nửa, đấu tranh tư tưởng trong vòng 0.01 giây, vì đồ ăn thật sự quá hấp dẫn.

Thôi thì há miệng mắc quai, nó đành chấp nhận vậy.

"Há miệng ra nào, a —"

Ôn Hựu cười một cách nham hiểm, cô giơ chiếc nĩa đang ghim một miếng súp lơ xanh lên.

Hệ thống đặt dao nĩa xuống, ánh mắt vô hồn, ngoan ngoãn ngồi im tại chỗ. Thế nhưng ngay khi nó vừa cam chịu há to miệng ra...

Thì đột nhiên, chiếc nĩa trong tay Ôn Hựu đã bị ai đó cướp mất.

Nó vẫn chưa kịp phản ứng để ngậm miệng lại.

Chiếc nĩa đã bị người kia thuận tay đâm mạnh vào cổ họng nó.

"Khụ khụ khụ khụ khụ —"

Hệ thống trợn tròn mắt, cuống quýt rút chiếc nĩa ra.

Nó khom người ho sặc sụa, chợt nghe thấy một giọng nói lạnh thấu xương vang lên bên cạnh.

"Hắn ta là ai?"

Hệ thống bịt cổ họng, đặt chiếc nĩa lên bàn. Ngay khi nó định xem xem kẻ không biết sống chết nào dám ra tay với mình...

Thì nó ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt u ám đến cực điểm của Bùi Gián Tuyết và lập tức cứng đờ tại chỗ.

Người bị chấn động không chỉ có mình nó.

"Bùi... Bùi Gián Tuyết?"

Nhìn thấy gương mặt người đàn ông, Ôn Hựu kinh hãi đứng bật dậy khỏi ghế, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Cô từng nghĩ sau khi đường ai nấy đi với Bùi Gián Tuyết thì bản thân sẽ được tự do, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ tới cảnh tượng lúc gặp lại sẽ như thế này.

"Anh... sao anh lại ở đây?"

Cô có chút căng thẳng rồi theo bản năng lùi lại hai bước. Cô không ngờ rằng chỉ mới một tiếng trước vừa mới nói về Bùi Gián Tuyết với người khác, mà giờ đây anh đã xuất hiện ngay trước mắt rồi.

Đặc biệt là bây giờ anh còn bày ra cái dáng vẻ như chính thất đi bắt gian, làm như thể cô đã ngoại tình phản bội anh không bằng.

Ánh mắt Bùi Gián Tuyết dời khỏi người Hệ thống, anh không trả lời câu hỏi tại sao mình lại xuất hiện ở đây.

Anh rũ mắt cười, chỉ lặp lại ba chữ "Bùi Gián Tuyết", giọng nói thanh tao êm tai nhưng lại khiến người ta không khỏi rùng mình.

"Không... em nói sai rồi, anh Gián Tuyết, em không có ý không tôn trọng anh đâu, tại em lỡ miệng nói nhanh quá thôi."

Thấy dáng vẻ này của Bùi Gián Tuyết, Ôn Hựu gần như ngay lập tức nhận ra mình đã lỡ lời.

Cô nhìn chằm chằm anh một cách cẩn trọng. Hiện tại Bùi Gián Tuyết trông rõ ràng là không được bình thường, cô không muốn làm ầm ĩ cho khó coi, chỉ là một cách xưng hô thôi, không cần thiết phải chấp nhất.

Ôn Hựu muốn ngồi xuống nói chuyện tử tế với anh.

Nhưng Bùi Gián Tuyết rõ ràng không có ý định đó.

Anh cười lạnh một tiếng, phớt lờ gã mặt trắng chưa từng trải sự đời ở bên cạnh mà thong dong tiến lại gần Ôn Hựu, nhìn chằm chằm vào cô rồi cười nói.

"Tôi đã bảo mà, thảo nào thời gian qua cô không một tin nhắn, cũng chẳng có lấy một cuộc điện thoại, hóa ra là lén lút nuôi trai bên ngoài sao?"

"Em... em không có."

Sắc mặt Ôn Hựu đầy vẻ kinh hãi, cô theo bản năng phản bác rồi bị dáng vẻ của Bùi Gián Tuyết dọa cho liên tục lùi bước.

"Không có?" Khóe môi Bùi Gián Tuyết nhếch lên một tia chế giễu.

Đến nước này rồi mà còn định lừa anh sao?

Anh vốn định cho Ôn Hựu cơ hội sửa sai, đợi cô chủ động tới nhận lỗi, kết quả là đợi hơn hai mươi ngày mà chẳng thấy tăm hơi đâu.

Nếu tối nay không phải nghe Trợ lý Lâm báo rằng cô đang đi ăn với người đàn ông khác, có lẽ anh sẽ mãi bị cô dắt mũi.

Đáy mắt Bùi Gián Tuyết lóe lên một tia u ám.

Chỉ cần nghĩ đến việc cô lén lút tìm người đàn ông khác bên ngoài, lại còn lánh mặt và trốn tránh anh vào lúc này...

Đặc biệt là hiện tại, nhìn thấy Ôn Hựu đang không ngừng lùi lại khi thấy sắc mặt anh không tốt, Bùi Gián Tuyết cười lạnh một tiếng rồi đá văng chiếc bàn để chặn đứng đường lui của cô.

Hệ thống: "..."

Ôn Hựu: "..."

Mảnh sứ, thủy tinh, rượu và thức ăn thừa vương vãi khắp nơi.

Ôn Hựu ngẩn người ra, không dám cử động nữa.

Hệ thống cũng bị bắn bẩn khắp người nhưng nó không dám lên tiếng, chỉ đành ngồi xổm trong góc để giảm bớt sự hiện diện của mình rồi âm thầm xem kịch hay.

"Là tôi đã đánh giá thấp em rồi. Gan cũng lớn đấy, giờ còn dám lừa gạt ngay trước mặt tôi sao?"

Ánh mắt Bùi Gián Tuyết lạnh như băng giá, anh tiến lại gần, khom người xuống và bóp chặt cằm Ôn Hựu.

"Em tưởng tôi mù hay ngốc mà lại tin vào những lời ma quỷ này của em?"

Ôn Hựu sợ đến mức toàn thân run rẩy, cô không định lý luận với anh nữa mà hét lớn: "Anh... anh đừng qua đây!"

Nhưng điều kỳ lạ là xung quanh không có lấy một bóng người.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc