Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

“Trà Xanh” Mỗi Ngày Đều Ở Trong Bãi Chiến Trường Tình Ái Chương 14: Chê Tôi Đưa Ít Tiền Sao?

Cài Đặt

Chương 14: Chê Tôi Đưa Ít Tiền Sao?

Trợ lý Lâm càng nghe càng thấy lạnh sống lưng, đột nhiên, một giọng nói lạnh lẽo vang lên ngay trước mặt.

"Đang trong giờ làm việc, cô làm cái gì thế?" Tay Trợ lý Lâm run lên, điện thoại suýt chút nữa rơi xuống đất.

"Bùi tổng, sao anh lại ra đây ạ?" Trợ lý Lâm vội vàng ngắt điện thoại rồi nở một nụ cười nịnh nọt.

"Đã năm phút rồi, tin nhắn tôi vừa gửi cô không thấy sao?"

Bùi Gián Tuyết ném một xấp tài liệu cho cô ấy, giọng điệu bình thản nói: "Làm không được thì có thể không làm, Trợ lý Lâm đừng để mình bị quá tải."

Trợ lý Lâm luống cuống tay chân, vội vàng giải thích: "Bùi tổng, anh hiểu lầm rồi, tôi không mệt, một chút cũng không mệt. Vừa rồi có việc gấp nên tôi mới chưa kịp xem tin nhắn của anh."

"Việc gấp gì?"

Trợ lý Lâm do dự một giây rồi cẩn thận quyết định thăm dò phản ứng của sếp mình.

Cô ấy nói: "Ôn tiểu thư đang dùng bữa với người khác ở nhà hàng ạ."

Ngón tay Bùi Gián Tuyết hơi khựng lại.

Nhưng rất nhanh sau đó, anh cầm lấy một xấp tài liệu khác đã được sửa xong, cười lạnh một tiếng: "Đây mà gọi là việc gấp sao?"

Trợ lý Lâm mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, không dám hé răng nửa lời.

Cô ấy cúi đầu nhìn mặt bàn, chờ Bùi Gián Tuyết rời đi. Thế nhưng một phút trôi qua mà anh vẫn chưa nhúc nhích, cô ấy chỉ đành tiếp tục đứng đợi.

Một lúc sau.

"Cô ấy đang ăn cơm với ai?" Bùi Gián Tuyết đứng nguyên tại chỗ, gõ gõ lên mặt bàn, mất kiên nhẫn hỏi.

Trợ lý Lâm nghi ngờ mình nghe nhầm.

Đợi vài giây, thấy Bùi Gián Tuyết lạnh lùng nhìn chằm chằm mình, cô ấy nghe thấy anh hỏi: "Tai cũng điếc luôn rồi à?"

Trợ lý Lâm lập tức đứng thẳng lưng.

Cô ấy dõng dạc đáp: "Một người đàn ông ạ."

...

Ôn Hựu vẫn chưa biết cuộc đối thoại vừa rồi của mình và Giám đốc Chu đã lọt vào tai Bùi Gián Tuyết.

Trên bàn ăn.

Những ngón tay thon dài của Yến Triều Sinh đặt trên bộ dao nĩa bạc. Khi cổ tay hơi xoay, lưỡi dao lướt qua miếng bít tết, động tác không hề có một chút dư thừa nào.

Chiếc nĩa đâm vào miếng thịt rồi đưa vào miệng, ánh mắt anh đạm mạc như thể đang thực hiện một nhiệm vụ.

Anh hơi rũ mắt, đang suy nghĩ xem lát nữa có nên đồng ý lời cầu hôn của Ôn Hựu hay không.

Trong khi đó, Ôn Hựu ngồi đối diện Yến Triều Sinh lại tràn ngập cảm giác tội lỗi.

Cô ăn một cách máy móc, đưa thức ăn trong đĩa vào miệng mà tâm trí cứ để tận đâu đâu.

Lúc này đây, trong lòng cô chỉ nghĩ đến một chuyện.

Đó là: Yến Triều Sinh vì muốn giữ thể diện nên đã chủ động thanh toán bữa ăn đắt đỏ vượt quá ngân sách này, có khi tiền bắt xe về cũng chẳng còn, chắc hẳn trong lòng anh đang oán trách cô lắm.

Ôn Hựu ngồi trên ghế hồi lâu, ăn một lúc mới nghĩ ra được một cách hay, vừa không làm Yến Triều Sinh mất mặt, vừa có thể trả lại tiền cho anh.

Cô bình thản đặt dao nĩa xuống.

Yến Triều Sinh đang ăn, nghe thấy tiếng "đinh" thanh thúy thì theo bản năng ngước mắt lên.

Anh thấy Ôn Hựu đang cúi đầu lục lọi gì đó trong túi xách, có lẽ là đang tìm nhẫn.

Anh im lặng đặt dao nĩa xuống, điều chỉnh lại tư thế ngồi.

Sau đó, anh thấy Ôn Hựu lôi từ trong túi ra một chiếc thẻ, vươn tay đưa cho anh một cách hào phóng.

Yến Triều Sinh: "?"

Thấy Yến Triều Sinh không nhận, Ôn Hựu đứng dậy, chủ động nhét thẻ vào tay đối phương, vẻ mặt thẹn thùng nói: "Anh cầm lấy đi."

"Ý em là gì?"

"Sớm muộn gì chúng ta cũng ở bên nhau mà, tiền của em cũng là tiền của anh."

Ôn Hựu chống tay vào đầu, cười rạng rỡ như gió xuân, cảm thấy cách bù đắp này thật là hoàn hảo.

Yến Triều Sinh cụp mắt nhìn chiếc thẻ trong tay, im lặng không nói gì: "..."

Chẳng lẽ cô sợ kết hôn phiền phức nên định đi đường tắt, trực tiếp bao nuôi anh luôn sao?

Cũng đúng.

Hiện tại anh đã rời khỏi nhà họ Yến.

Về thân phận thì đúng là khá phiền phức.

Không đủ tư cách.

Yến Triều Sinh nhìn Ôn Hựu, phát hiện cô đang nhìn mình chằm chằm không chớp mắt, dường như rất mong đợi câu trả lời từ anh.

Anh không phản hồi ngay lập tức mà cầm ly rượu lên, nhấp một ngụm vang đỏ, rũ mắt suy nghĩ nghiêm túc trong vài giây.

Anh không phải kiểu người phong kiến bảo thủ, vì ban đầu đã đồng ý để Ôn Hựu theo đuổi nên trong lòng đã có ý định hẹn hò với cô.

Cho nên dù là cách nào thì đối với anh cũng như nhau cả thôi.

Kết hôn hay bao nuôi đều vậy.

Đúng là thế.

Tuy nhiên, anh cũng có nguyên tắc của mình.

"Em đã đưa cho bao nhiêu người rồi?" Yến Triều Sinh đặt chiếc thẻ lên bàn.

"Hả?" Ôn Hựu ngơ ngác.

"Cái thẻ này."

Yến Triều Sinh nhìn chằm chằm Ôn Hựu, vô cảm nói: "Ngoài tôi ra, chiếc thẻ này của em còn đưa cho ai khác nữa không?"

"Không có." Ôn Hựu trả lời rất dứt khoát.

Yến Triều Sinh khẽ gật đầu, tỏ vẻ khá hài lòng.

"Trong thẻ có bao nhiêu tiền?" Anh nhận lấy thẻ, coi như đó là của hồi môn tương lai của đối phương.

Chiếc thẻ này là do Bùi Gián Tuyết tặng cô lúc trước, mặc dù cô đã tiêu gần hết tiền bên trong nhưng số dư để thanh toán bữa tối này vẫn còn dư dả chán.

Nghe xong lời Ôn Hựu nói, sắc mặt Yến Triều Sinh lập tức tối sầm lại.

Bàn tay đang cầm thẻ bất giác siết chặt.

Trong giới thượng lưu, chuyện bao nuôi không còn là hiếm gặp, chỉ tính riêng những gì anh từng nghe qua thì ít nhất cũng phải từ vài triệu tệ trở lên.

Yến Triều Sinh biết mình đã đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Yến nên thân phận có lẽ không còn được coi trọng như trước. Anh thầm nghĩ Ôn Hựu bỏ ra một triệu tệ cũng tạm được, anh có thể thấu hiểu.

Dẫu sao mấy năm nay anh tham gia nghiên cứu khoa học cũng chỉ kiếm được vài triệu tệ, cho nên nếu bỏ đi cái mác người thừa kế nhà họ Yến thì một triệu tệ cũng không phải là ít.

Nhưng Yến Triều Sinh không ngờ rằng đối phương chỉ bằng lòng bỏ ra vài vạn tệ?

Vài vạn tệ mà đã muốn bao nuôi anh sao?

Nghĩ đến đây, Yến Triều Sinh mím chặt môi mỏng.

Anh rút thẻ ra rồi ném trước mặt Ôn Hựu, ánh mắt lạnh như băng nhìn cô hỏi: "Đây chính là thành ý của em sao?"

Đầu óc Ôn Hựu nhất thời không kịp nhảy số, cô há hốc mồm: "Cái gì cơ?"

Yến Triều Sinh siết chặt nắm đấm, theo cách nhìn của anh thì đây chính là sự thừa nhận.

Thừa nhận rằng anh rất rẻ mạt.

Chỉ cần vài vạn tệ là có thể tùy ý đùa giỡn.

Ánh mắt Yến Triều Sinh hơi trầm xuống, khẽ cười khẩy một tiếng, bữa ăn hôm nay không cần thiết phải ăn tiếp nữa rồi.

Anh đứng dậy khỏi chỗ ngồi, liếc nhìn Ôn Hựu một cái, lạnh lùng nói: "Số tiền này, em cứ giữ lấy mà dùng đi."

Dứt lời, mặc cho Ôn Hựu hết lời cầu xin và níu kéo, anh vẫn quay người bỏ đi mà không thèm ngoảnh đầu lại.

Ôn Hựu ngơ ngác.

Một mình ngồi lại chỗ cũ, cô băn khoăn mãi không hiểu nổi, liền hỏi hệ thống: [Yến Triều Sinh vừa rồi có phản ứng gì thế? Chê tôi đưa ít tiền quá à?]

Hệ thống cười lạnh: [Chứ còn gì nữa?]

Ôn Hựu không thể tin nổi: [Nhưng chẳng phải mày bảo Yến Triều Sinh là nam chính truyện thanh xuân vườn trường sao? Nam chính vườn trường chẳng lẽ không phải là người thanh cao, coi tiền bạc như rác rưởi à?]

Hệ thống cười khẩy liên tục: [Theo ý của cô thì nam chính vườn trường đáng kiếp mỗi ngày chỉ được ăn một miếng cơm để duy trì sự sống, miễn là không chết đói là được chứ gì?]

Ôn Hựu: [...]

Cô không muốn đôi co với hệ thống nữa.

Ôn Hựu muốn đi đuổi theo Yến Triều Sinh nhưng vừa đứng dậy khỏi ghế, dư quang liếc thấy những món ăn vẫn chưa ăn hết, cô lại thiếu tiền đồ mà ngồi thụp xuống.

Cô vẫn chưa ăn no.

Hơn nữa lúc này mà đi dỗ dành Yến Triều Sinh thì chắc cũng chẳng có tác dụng gì lớn, dẫu sao đối phương cũng đang trong cơn nóng giận nên cô quyết định không đi nữa.

Ôn Hựu cầm dao nĩa lên, xiên một miếng thịt bò, nhìn những món ăn còn lại khá nhiều trên bàn rồi tiện miệng hỏi một câu.

[Đúng rồi, Yến Triều Sinh đi rồi, một mình tôi cũng không ăn hết, hay là mày ra đây ăn vài miếng nhé?]

Hệ thống lạnh lùng đáp: [... Có.]

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc