Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhân viên lễ tân dời mắt khỏi máy tính rồi nhìn về phía Ôn Hựu, cô ấy mỉm cười nói: "Dạ là thế này, hệ thống hiển thị hóa đơn bên mình đã được thanh toán rồi ạ."
"Thanh toán rồi sao?" Ôn Hựu kinh ngạc hỏi: "Ai thanh toán vậy?"
"Người thanh toán hiển thị là một vị tiên sinh họ Yến, phương thức thanh toán là quét mã ạ."
Ôn Hựu: "........"
Cảm giác thật là ngại ngùng, cô đã quên bẵng mất còn có thao tác quét mã này.
Nhưng mà, họ Yến... Yến Triều Sinh sao?
Cô cảm thấy thật khó tin nên đang định hỏi cho rõ ràng.
Đúng lúc này, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói đầy ngạc nhiên: "Cô Ôn?"
Nghe thấy tiếng gọi, Ôn Hựu quay người lại thì thấy một người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề, gương mặt treo nụ cười đúng mực đang sải bước đi thẳng về phía mình.
Khoảnh khắc nhìn rõ diện mạo của người đàn ông nọ, nụ cười trên mặt Ôn Hựu liền cứng đờ.
Nhân viên lễ tân mỉm cười rồi cúi người chào hỏi lịch sự.
"Chào Giám đốc ạ."
Người đàn ông xua tay với nhân viên lễ tân và ra hiệu cho cô ấy tiếp tục làm việc.
"Giám đốc Chu?" Ôn Hựu cười nhưng không tươi.
"Cô Ôn vẫn còn nhớ tôi sao? Vậy thì thật là vinh dự cho Chu mỗ quá, ha ha."
Giám đốc Chu cười rạng rỡ, ông ấy thân thiết tiến đến trước mặt Ôn Hựu.
"Hôm nay sao cô Ôn lại rảnh rỗi đến đây dùng bữa thế này? Tới mà cũng không báo trước một tiếng, để tôi còn sắp xếp thời gian đón tiếp cô chứ?"
Ôn Hựu chỉ biết cười gượng gạo.
Giám đốc Chu là người của Bùi Gián Tuyết, cô không ngờ lại gặp ông ấy ở đây và cũng chẳng muốn dính dáng gì đến đối phương.
"Không cần phiền phức vậy đâu ạ."
"Giám đốc Chu nếu không có việc gì khác thì tôi xin phép đi trước, bạn tôi vẫn đang đợi."
"Cô Ôn chờ chút đã." Giám đốc Chu lại chắn trước mặt Ôn Hựu.
"Có chuyện gì vậy?"
Ôn Hựu nhìn ông ấy rồi nghi hoặc dừng bước. Đối phương vốn là người chín chắn ổn trọng, ngày thường lại là một trợ thủ đắc lực dưới trướng Bùi Gián Tuyết, sao hôm nay lại đường đột và thiếu khách sáo như vậy?
Giám đốc Chu trông cũng có vẻ hơi ngại ngùng. Ông ấy né tránh ánh mắt, tay chỉnh lại nếp nhăn không hề tồn tại trên áo rồi giả vờ vô tình hỏi.
"Dạo này cô Ôn đang giận dỗi với Bùi tổng sao?"
Mí mắt Ôn Hựu giật nảy: "Sao ông lại nói thế?"
Giám đốc Chu đáp: "Tôi nghe Trợ lý Lâm nói Bùi tổng tháng trước đã đi công tác nước ngoài rồi."
Ôn Hựu gật đầu: "Đúng là có chuyện đó."
"Bùi tổng đã về nước từ tuần trước, cô Ôn có biết chuyện này không?"
Chu Nhất Bằng lén liếc nhìn Ôn Hựu một cái.
Thấy biểu cảm của đối phương rất bình thản, không chút gợn sóng, thậm chí dường như chẳng hề để tâm đến chuyện này, trái tim đang thấp thỏm của ông ấy bỗng chốc nguội lạnh hơn nửa.
"Không biết, tôi cũng chưa nghe nói, có chuyện gì sao?"
Ôn Hựu thành thật trả lời, vì quả thật cô không hề biết việc này.
Từ khi bắt đầu chinh phục Yến Triều Sinh, cô đã quyết tâm không dây dưa với Bùi Gián Tuyết nữa. Còn việc đối phương có về nước hay không lại càng chẳng liên quan gì đến cô.
Thấy Ôn Hựu vẫn còn hỏi có chuyện gì, Giám đốc Chu tối sầm mặt mũi, suýt chút nữa thì không giữ được nụ cười trên môi.
Là những kiếp "trâu ngựa" khổ sai sống dựa vào tâm trạng của sếp, bọn họ từ lâu đã xem Ôn Hựu như cọng rơm cứu mạng.
Lúc Ôn Hựu còn ở đó, dù bọn họ có làm sai việc gì trong công tác, chỉ cần cô có mặt ở văn phòng rồi ôm lấy Bùi Gián Tuyết làm nũng vài câu.
Cứ mỗi tiếng "anh Gián Tuyết" ngọt xớt là anh sẽ được dỗ dành đến mức phục tùng, khi đó Bùi Gián Tuyết cũng sẽ chỉ nhắm mắt làm ngơ rồi nhẹ nhàng dặn dò lần sau đừng tái phạm nữa.
Nhưng khi Ôn Hựu không ở đó, đừng nói là công việc xảy ra sai sót, ngay cả một con chó đi ngang qua cũng bị anh mắng cho vài câu.
Lịch trình vốn dự định kéo dài một tháng, vậy mà mới nửa tháng anh đã quay về.
Hơn nữa trong nửa tháng này, Giám đốc Chu vẫn luôn nghe Trợ lý Lâm than vãn rằng Ôn Hựu đang chiến tranh lạnh với Bùi Gián Tuyết. Sắc mặt của Bùi Gián Tuyết u ám như thể bị ai đó đâm một nhát, nhìn ai cũng thấy giống kẻ thù.
Đặc biệt là sau khi đi công tác về vào tuần trước, lúc họp hành anh luôn giữ vẻ mặt lầm lì.
Đồng nghiệp phụ trách lên kế hoạch dự án tháng trước còn được khen làm tốt và có thể tiếp tục thúc đẩy, vậy mà tháng này lúc báo cáo chỉ lỡ miệng lắp bắp một chút đã bị Bùi Gián Tuyết mắng cho vuốt mặt không kịp.
"Thời gian qua Bùi tổng rất nhớ cô Ôn, nếu cô rảnh thì có tiện ghé qua thăm Bùi tổng không?"
Giám đốc Chu nhìn Ôn Hựu với ánh mắt đầy mong đợi, lòng bàn tay ông ấy căng thẳng đến mức toát mồ hôi hột.
Ông ấy tha thiết hy vọng Ôn Hựu có thể bỏ qua chuyện cũ để quay lại dỗ dành ông chủ nhà mình, nhưng Ôn Hựu lại đáp lại bằng ba chữ vô cùng tuyệt tình.
"Không tiện đâu."
Trái tim Giám đốc Chu run rẩy, ông ấy muốn nói lại thôi vì định khuyên nhủ thêm vài câu.
Ôn Hựu lại nhìn thấu tâm tư của ông ấy, cô xua tay bất đắc dĩ nói: "Giám đốc Chu, ông không cần khuyên tôi đâu."
"Khoảng thời gian xa cách Bùi Gián Tuyết này tôi đã nghĩ thông suốt rồi. Trước đây đúng là tôi đã quá bám lấy anh ấy, nên nhân cơ hội này chia tay luôn cũng tốt."
"Thứ không hợp thì cuối cùng vẫn là không hợp, cưỡng cầu cũng chẳng có ích gì. Hơn nữa, thật ra tôi cũng không chịu nổi tính tình của anh ấy, trên đời này đàn ông tốt nhiều như vậy, đâu phải chỉ có mình Bùi Gián Tuyết đâu."
"Tôi cũng biết ông tìm tôi là vì lý do gì, đa phần là vì Bùi Gián Tuyết lại gây khó dễ cho các ông trong công việc chứ gì."
"Xem đi, chính ông cũng hiểu rõ Bùi Gián Tuyết là người có tính khí thất thường và rất khó chung sống. Trong công việc đã như vậy, nói chi đến chuyện tình cảm."
"Một năm ở bên anh ấy, nói thật lòng thì tôi cũng thấy mệt mỏi lắm. Giờ đã chia tay rồi thì sau này không cần phải nhìn sắc mặt anh ấy suốt hai mươi bốn giờ mỗi ngày nữa, như vậy rất tốt."
"Xoay chuyển thế nào được?" Ôn Hựu cười hỏi ngược lại.
Giám đốc Chu lại ấp úng không nói nên lời.
Ôn Hựu lắc đầu.
Cô mỉm cười nói: "Cứ vậy đi, các ông tự cầu phúc cho mình nhé. Sau này cũng đừng đến tìm tôi nữa, việc của Bùi Gián Tuyết thì tôi thật sự không giúp được nữa rồi."
...
Phía bên kia công ty.
Trợ lý Lâm tăng ca đến tận tám giờ tối, khoảnh khắc nhận được điện thoại của Giám đốc Chu, cô ấy cảm thấy như trời sập xuống.
Cô ấy gần như gầm lên: "Ông không biết khuyên thêm vài câu à?!"
"Tôi khuyên thế nào được?"
Giọng nói của Giám đốc Chu trong điện thoại đầy vẻ bất lực.
"Những gì cần nói tôi đều nói hết rồi. Cô Ôn đã nói rõ là không muốn ở bên Bùi tổng nữa thì chúng ta còn có thể làm gì? Chẳng lẽ lại cưỡng ép bắt người ta đến đây sao?"
Trợ lý Lâm cứng họng, cô ấy suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Vậy thái độ của cô Ôn thế nào? Đối với Bùi tổng..."
Cô ấy do dự một chút.
"Liệu có còn tình cảm không? Hay chỉ đơn thuần là người yêu cãi nhau rồi giận dỗi chiến tranh lạnh thôi?"
Nói đến đây, Trợ lý Lâm có chút căng thẳng.
Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi Giám đốc Chu nói: "Có vẻ không giống... Không giống như người yêu giận dỗi, tôi thấy cô Ôn dường như đã thật sự buông bỏ Bùi tổng rồi."
"Ý ông là sao!"
Trợ lý Lâm một tay cầm điện thoại, một tay di chuột. Khi nhìn thấy tệp tài liệu vừa bị gửi trả lại năm lần trên máy tính, cô ấy chỉ cảm thấy đau mắt, tim thắt lại.
Giám đốc Chu kể: "Hôm nay chẳng phải tôi tình cờ bàn việc hợp tác với khách hàng ở nhà hàng sao? Lúc đi ra thì gặp cô Ôn, tôi thấy cô ấy đang dùng bữa cùng một thanh niên trẻ tầm hơn hai mươi tuổi."
"Người đàn ông đó trông khá cao, dáng vẻ lạnh lùng, nhưng cô Ôn lại luôn mỉm cười với người đó, còn..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










